Xuyên Vào Hệ Thống Không Có Liêm Sỉ

Lượt đọc: 1818 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 97
ch.98: hài tử muốn ra ngoài!

❊ ❊ ❊

\- Là con của ta, các ngươi cũng đã nhìn rõ rồi đi. Là Tô Thủy Nguyệt không muốn buông ta ra, cũng không bỏ được con của ta.

\- Ngươi..!

Tô Thủy Nguyệt trợn trừng mắt nhìn y, mà đáp lại y chỉ có nụ cười ngạo nghễ của một kẻ đang chiếm thế thượng phong.

\- Thủy Nguyệt, đệ thật sự là như vậy...

Bách Phệ Thôn lúc này ngự kiếm bay lên đứng đối diện với hai người bọn họ, khoảng cách cũng không quá xa, vừa vặn nhìn rõ từng biểu cảm trên mặt đối phương.

\- Ta luôn tự hỏi là thời gian qua ta năm lần bảy lượt đến đây luôn không thấy được đệ, thì ra không phải là do ta không tìm được đệ mà là đệ không muốn gặp ta.

Tô Thủy Nguyệt có chút không muốn tin những lời này lại là từ chính miệng Bách Phệ Thôn, ai cũng có thể không tin hắn nhưng Bách Phệ Thôn tại sao lại có thể...?

\- Ngươi nói tiếng người một chút có được không? Ta như thế nào lại không muốn gặp ngươi!

\- Không nói tiếng người, ha...

Bách Phệ Thôn buông một nụ cười lạnh băng.

\- Có phải từ lần đó đệ đã xem ta không giống như người bình thường có phải không? Ta là vì ai mà phải trở nên mạnh mẽ, là vì ai mà phải luyện thứ yêu thuật tà đạo đó!

\- Ngươi điên rồi!

Tô Thủy Nguyệt không biết nói gì, Bách Phệ Thôn nói ra những lời này thật chẳng khác nào giống như đã phát điên, nhưng lời phía sau còn muốn điên cuồng hơn.

\- Ta điên rồi, đúng vậy, ta điên rồi. Chính là điên vì một người như đệ, ngay cả kẻ đã giết con của đệ mà đệ còn muốn sinh con cho hắn lần nữa, còn sống chết không muốn buông hắn ra.

Từ phía sau Bách Phệ Thôn lúc này đã xuất hiện thêm không ít người đã ngự kiếm bay lên, Mộ Dung Uyên cũng không ngần ngại nói ra điều mà y nghĩ.

\- Thủy Nguyệt, hắn không xứng. Đến đây đi.

Đến đó? Hắn bằng cách nào có thể đi đến, một kẻ không có tu vi như hắn thì bằng cách nào có thể đi đến.

\- Thủy Nguyệt, đệ thật sự muốn sinh con cho hắn sao?

\- Đệ thật sự yêu hắn sao?

\- Đệ thật sự không còn để tâm đến chúng ta sao?

Tô Thủy Nguyệt trước vô vàn câu hỏi như vậy tâm trí liền rối loạn, hắn phải nói như thế nào thì bọn họ mới tin tưởng là hắn không có nói dối. Hắn rõ ràng không có muốn cùng Mộ Thanh Khê ở cùng một chỗ, nhưng mà bởi vì trước kia hắn từng cố chấp theo đuổi y cho nên bây đã thành tiền lệ, có nói gì cũng không ai tin.

\- Các ngươi im đi, im hết đi cho ta!

Tô Thủy Nguyệt hai tay bịt kín tai lắc đầu không muốn nghe, tại sao ngay lúc hắn cần bọn họ hiểu cho hắn một chút thì bọn họ lại trở nên như vậy. Đột nhiên hắn nghe mặt đất sụp xuống. Không, không phải là mặt đật sụp xuống mà là do hắn buông tay Mộ Thanh Khê ra cho nên đứng không vững, liền rơi xuống. Hắn nhìn thấy trước mắt tối tăm, hai tay vô thức ôm bụng. Chỉ là chưa kịp chạm đất liền khựng lại, Mộ Thanh Khê từ lúc nào đã luồn tay qua nách hắn kéo lại. Nước mắt trong hốc mắt chực trào ra, hài tử không có bị làm sao!

Tô Thủy Nguyệt chưa kịp vui mừng thì đã nghe từ bụng dưới truyền đến một trận đau dữ dội, từng cơn từng cơn ập đến, mà quần hắn từ lúc nào đã ướt sũng chảy ra nước màu trắng hòa lẫn với máu đỏ. Hệ thống lúc này mới lên tiếng.

"Ký chủ, người bị động thai cho nên vỡ ối rồi, sắp sửa sinh."

Tô Thủy Nguyệt mặt chảy từng đợt mồ hôi lạnh, người căng thẳng đến không thở nổi, Mộ Thanh Khê thấy hắn đau như vậy liền hạ xuống đất mà đám người Bách Phệ Thôn cũng hạ xuống mà chạy tới. Chỉ là chỉ cách mười bước chân liền bị chặn lại, Mộ Thanh Khê đã bày ra kết giới ngăn chặn bọn họ tới gần, ngay cả Âu Dương Quế Chi thuộc tính miễn nhiễm mọi loại kết giới cũng không vào được.

\- Đừng tốn công vô ích, kết giới này là dùng máu của tộc nhân Âu Dương gia vẽ ra, không có bất kì một ai vào được.

Lời này dường như là nói cho Âu Dương Quế Chi nghe, ám chỉ rằng nếu ngay cả Âu Dương Quế Chi không vào được thì cho dù là ai cũng đừng hòng. Tô Thủy Nguyệt lúc này nào còn tâm trạng phân biệt cái gì nữa, hắn hai tay ôm bụng lăn lộn.

\- Đau.. Ta đau quá!

Hắn lăn lộn càng lúc càng dữ dội mà từng đợt đau giống như rút gân rút xương lại như soang biển ập tới, đợt này chưa tan thì đợt khác đã đến, đau vô cùng vô tận. Tô Thủy Nguyệt thông tri cùng hệ thống cố lắm mới hỏi được vài câu.

"Ta như thế nào sinh con?"

"Muốn sinh liền sinh"

Câu trả lời này mơ hồ như vậy, muốn sinh liền sinh là như thế nào, hắn cũng không có bộ phận kia của nữ nhân làm sao có thể sinh. Bỗng nhiên mắt hắn lóe lên một tia sáng, là Mộ Thanh Khê tay đang cầm một con dao nhỏ vô cùng sắc bén xẹt qua thắt lưng hắn, cắt bỏ y phục của hắn làm lộ ra cái bụng to đang co thắt cứng lại.

\- Ngươi làm gì?

\- Mộ Thanh Khê ngươi đừng có làm ẩu!

Bên ngoài đã bắt đầu điên lên vừa mắng vừa dùng thuật pháp đánh tới, nhưng kết giới lại càng kiên cố không gì xê dịch được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »