Xuyên Vào Hệ Thống Không Có Liêm Sỉ

Lượt đọc: 1943 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 22
ch.22: xuân thụy tiên tử.

❊ ❊ ❊

- Cái gì nên nói thì nói, tốt nhất nên quý cái mạng của mình.

Đám người Cửu Dương phái vội vàng cúi mặt không dám đáp lời. Tô Thủy Nguyệt cảm thấy da mặt tên Tống Liễu Dương này cũng quá đáng sợ rồi, làm ra loại chuyện như vậy mà còn có cái gan đi hù dọa người khác sao? Đang suy nghĩ thì bỗng nhiên tảng đá khắc dòng chữ "Tiếp người có duyên!" lại rung lên, mở ra một thông đạo.

\- Thật tốt, chúng ta vào trong.

Bách Phệ Thôn vừa nói vừa muốn bế Tô Thủy Nguyệt lên thì bị hắn từ chối, dù sao Tô Thủy Nguyệt hắn cũng không phải là một kẻ tàn phế cứ để người khác hết dìu rồi lại bế thì còn ra cái dạng gì nữa? Còn chưa kịp nói lời nào thì trong nhẫn không gian của hắn phát ra tiếng nói.

\- Tô Thủy Nguyệt, ngươi ổn không?

Là Thanh Khê chân nhân. Tô Thủy Nguyệt giơ nhẫn lên trước mặt thì bỗng nhiên một làn khói mỏng hiện ra, ở giữa làn khói là hình ảnh của Thanh Khê chân nhân đang ngồi thưởng trà.

\- Sư phụ, ta rất tốt.

\- Tại vì ta cảm ứng được cơ thể ngươi không ổn nhưng lại chẳng cách nào kết nối được, vừa rồi ngươi là bị làm sao?

\- Ta....

Tô Thủy Nguyệt hơi cúi mặt không biết nên nói sao với sự việc vừa rồi, khuôn mặt hắn trong chốc lát hiện lên một tầng đỏ. Thanh Khê lại nói.

\- Thôi được rồi, không sao là tốt. Đan dược ta chuẩn bị ngươi cũng nên uống nhiều một chút, lúc rảnh rỗi liền tranh thủ luyện công. Đã hiểu chưa?

\- Vâng, sư phụ.

Tô Thủy Nguyệt mờ mịt nhìn Thanh Khê chân nhân cách một lớp khói mỏng, lồng ngực hắn không hiểu sao lại rung lên, đây là lần đầu tiên hắn cách xa Thanh Khê chân nhân lâu đến vậy. Tô Thủy Nguyệt hai mắt hơi ướt muốn nói nhưng lại không biết nói gì thì bỗng nhiên phía bên kia phát ra âm thanh trong trẻo.

\- Thanh Khê ca ca, ngươi đang làm gì đó?

Là một thiếu niên bộ dạng thanh tú đang tiến tới chỗ Thanh Khê chân nhân, không một chút ngại ngùng nào ngồi vào lòng y nở nụ cười ma mị hút hồn. Mà Thanh Khê chân nhân cũng không hề có ý định đẩy ra, y ôm mặt thiếu niên rồi hôn xuống, nụ hôn cũng rất nhanh sau đó liền nhìn qua làn khói nói với Tô Thủy Nguyệt.

\- Cũng không còn việc gì nữa, Tô Thủy Nguyệt ngươi sớm hoàn thành nhiệm vụ, bình an trở về.

Sau đó làn khói trắng liền biến mất. Tô Thủy Nguyệt giống như bị rơi xuống vực, không hiểu được loại cảm giác chơi vơi này là gì, giống như là đang lơ lửng giữa không trung bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.

\- Thì ra là Xuân Thụy tiên tử đã trở về, không phí công sức Thanh Khê chân nhân chờ đợi bao nhiêu năm qua.

Là Quân Thư Bạch với giọng điệu coi thường, rõ ràng là đang nhắm tới Tô Thủy Nguyệt hắn. Nhưng mà, Xuân Thụy này là sư muội của Thanh Khê chân nhân thế nào lại biến thành một nam nhân, mà trong sách cũng không có đề cập đến chuyện hai người bọn họ có tư tình.

\- Xuân Thụy tiên tử là ai?

Lần này Bách Phệ Thôn hỏi thật sự hợp ý hắn, Tô Thủy Nguyệt âm thầm cảm kích.

\- Lúc trước Xuân Thụy tiên tử là sư đệ của Thanh Khê chân nhân, hai người vô cùng lưu luyến nhau. Không lâu thì Thanh Khê chân nhân có ngỏ lời muốn Xuân Thụy tiên tử làm đạo lữ nhưng lại bị từ chối, Xuân Thụy tiên tử vì không muốn dây dưa không rõ ràng mà rời khỏi tông môn trở về Tề gia. Từ đấy về sau không còn đếm xỉa đến Thanh Khê chân nhân nữa mặc dù Thanh Khê chân nhân đã từng đến Tề gia nhiều lần, còn quỳ trước cửa Tề gia mong muốn được một lần gặp mặt nhưng vẫn không đổi lại được gì. Không biết lần này là lý do tại sao Xuân Thụy tiên tử trở lại lại còn cùng Thanh Khê chân nhân thân mật, đây cũng là điều tốt không bỏ công Thanh Khê chân nhân chung thủy với y.

Tô Thủy Nguyệt nghe lồng ngực đau nhói, không hiểu sao lại chẳng thể nói thành lời. Thanh Khê chân nhân thế mà lại từng có một đoạn thời gian đau khổ như vậy, lúc này được hồi đáp đáng lẽ người làm đệ tử như hắn nên cảm thấy vui mừng mới phải. Vậy mà hắn lại nghe lòng nặng trĩu một chút vui mừng cũng không có. Chỉ cảm thấy mất mát đến không còn gì.

Tô Thủy Nguyệt chìm đắm trong suy tư, hắn lúc này chân đi theo đoàn người phái Cửu Dương nhưng trong lòng thì lại treo lơ lửng tận chín tầng mây. Rốt cuộc là tại vì sao lại thấy đau lòng đến vậy?

Thanh Khê sau này sẽ cùng với đạo lữ của y song tu.

Thanh Khê sau này sẽ chỉ đối tốt với đạo lữ của y.

Thanh Khê sau này.... Thanh Khê của sau này sẽ không nằm trong phạm vi yêu thích của hắn nữa. Lồng ngực Tô Thủy Nguyệt đột nhiên thấy trống rỗng không gì có thể lấp đầy được. Bỗng nhiên hắn nghe tay nóng lên, là Bách Phệ Thôn đang nắm lấy tay hắn miệng nở một nụ cười rung động lòng người. Nếu Tô Thủy Nguyệt hắn là một nữ nhân trong hậu cung của Bách Phệ Thôn chắc chắn sẽ gục ngã ngay lập tức, chỉ đáng tiếc hắn lại không phải là nữ nhân, cũng không hề yêu thích người này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »