Xuyên Vào Hệ Thống Không Có Liêm Sỉ

Lượt đọc: 1842 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 33
ch.33: đối mặt tình địch. (1)

❊ ❊ ❊

Người này quyến rũ như vậy thì Thanh Khê chân nhân có thể giữ vững tinh thần được sao, nói chung thủy nhiều năm cũng không có gì là không đúng.

Thanh Khê chân nhân yêu thương nhìn Tề Xuân Thụy một cái sau đó thì dời ánh mắt đến Tô Thủy Nguyệt, y nở một nụ cười như có như không.

\- Đã trở về.

\- Sư phụ, ta về rồi.

Tô Thủy Nguyệt cố gắng bày ra bộ dạng vui vẻ sau đấy ngồi xuống bàn đá mà đổ trà ra ly một hơi uống cạn. Thanh Khê chân nhân thoáng thấy Tề Xuân Thụy chạy qua liền ôm eo cùng ngồi xuống, mà Tề Xuân Thụy lại giống như khiêu khích mà ngồi luôn trên đùi y, tay vòng qua cổ nói giọng chất vấn.

\- Người này là Tô Thủy Nguyệt mà huynh nói đến sao?

Thanh Khê chân nhân gật đầu.

\- Thủy Nguyệt, đây là Tề Xuân Thụy là một sư đệ đồng môn của ta trước kia.

\- Ra mắt Tề tiên tử, ta là Tô Thủy Nguyệt.

Tô Thủy Nguyệt giống như có lệ mà chào hỏi lại thấy trong ánh mắt Tề Xuân Thụy giống như có gì đó không mấy vui thích. Cũng không sai, hắn đã ăn nằm với Thanh Khê chân nhân nhiều lần như vậy, một người sẽ là đạo lữ của y nhìn thấy hắn tất nhiên sẽ không vui.

\- Được rồi, hai người nói chuyện. Ta có chuyện phải đến gặp Thanh Đàm chưởng môn.

Thanh Khê chân nhân hôn một cái lên cổ Tề Xuân Thụy sau đấy liền đứng lên đi mất. Tô Thủy Nguyệt lúc này cảm thấy không khí căng thẳng hơn bao giờ hết, tình địch ngồi nhìn nhau sẽ có gì vui sao? Thường thì trong những bộ phim thì lúc này Tề Xuân Thụy hẳn là sẽ nhân lúc Thanh Khê chân nhân không ở đây mà bắt nạt hắn đi.

\- Tiểu tử ngươi thích Mộ Thanh Khê sao?

\- ......

Đúng là con mắt của một người đạo lữ nên có, vừa nhìn liền biết hắn có tình ý với sư phụ của chính mình. Tề Xuân Thụy lúc này một tay trượt trên bàn, một tay chống cằm vô cùng yêu nghiệt mà nhìn hắn, đôi mắt dài hẹp giống như cáo mà quét một lượt sau đấy liền nở một nụ cười ranh mãnh. Bờ môi đỏ càng thêm sắc sảo.

\- Ngươi cứ yên tâm mà thích, ta không có thích hắn.

Không thích mà lại tình tứ vậy sao, nếu mà có thích thì còn làm ra chuyện gì nữa đây?

\- Ngươi có biết ta tại sao lại không thích hắn không?

Bỗng nhiên Tề Xuân Thụy chống hai tay lên chường người về phía Tô Thủy Nguyệt làm hắn hoảng hồn trợn to mắt, mặt kề sát vào mặt y làm hắn không nói được câu nào. Càng nhìn gần thì khuôn mặt sắc sảo phóng đại càng làm Tô Thủy Nguyệt thêm hoảng loạn, Tề Xuân Thụy đang muốn nói gì đây? Bỗng nhiên hắn thấy trước mắt tối tăm, mà không đúng, là xung quanh tối tăm mới đúng, mãi một lúc thì quang cảnh xung quanh mới thay đổi. Nơi này là một khu rừng xanh ngắt, còn có một ngôi nhà gỗ, một bộ bàn ghế mà hắn đang ngồi nhưng lại khác xa kiểu dáng ở Thư Uyển Phong.

\- Xuân Thụy tiên tử... Đây là...

\- Là trong không gian của ta. Sẽ không có một ai tìm được ngươi, kể cả là Mộ Thanh Khê.

\- Ngươi đây là định....

Định thủ tiêu tình địch là hắn sao? Nhưng mà Tô Thủy Nguyệt căn bản không có dám nói ra, với tu vi của Tề Xuân Thụy thì muốn giết hắn chẳng qua cũng chỉ như bóp một con kiến, hắn còn chưa muốn tìm chết sớm như vậy.

\- Nhìn ta với vẻ mặt sợ hãi đấy làm gì, sợ rằng ta sẽ giết ngươi sao?

Tề Xuân Thụy đi một vòng sau đấy ở sau lưng Tô Thủy Nguyệt mà cúi xuống, hai tay vòng qua cổ hắn mà chống xuống bàn, hơi thở nóng rát phả bên tai.

\- Ta không có thích Mộ Thanh Khê, tại sao phải giết ngươi chứ?

\- Tại sao không thích? Còn nữa, ngươi bắt ta đến đây để làm gì?

\- Tại sao không thích, hỏi hay lắm. Ha.. Ha! Còn cần phải có lý do sao?

Tề Xuân Thụy cười the thé ở bên tai làm Tô Thủy Nguyệt sởn hết cả gai ốc, người này rốt cuộc là bị cái giống bệnh gì mà mỗi một lời nói giống như một kiếm xuyên qua lỗ tai người khác. Tề Xuân Thụy lại tiếp tục thủ thỉ bên tai Tô Thủy Nguyệt.

\- Ngươi nói xem. Ta trời sinh dáng dấp nhỏ bé, lại có sở thích khác người, cũng là không ít người nhầm lẫn đi.

\- Nhầm lẫn điều gì?

Tô Thủy Nguyệt quay mặt lại nhìn liền gần kề gang tấc với khuôn mặt của Tề Xuân Thụy, nhìn thấy y nở một nụ cười khô khốc.

\- Ngươi rất nhanh sẽ biết thôi!

Tô Thủy Nguyệt bỗng nghe người nhẹ hẫng, là Tề Xuân Thụy đang bế hắn lên hướng thẳng nhà gỗ mà đi!

Khoan khoan khoan aaaa! Tề Xuân Thụy so với hắn nhỏ con hơn không ít, thấp hơn hắn cả một cái đầu không nói, bộ dạng lại mảnh mai yếu đuối vậy mà bế hắn không mất một chút sức lực nào lại còn vô cùng thành thục mà đem hắn ném lên giường ở giữa nhà. Tô Thủy Nguyệt bị ném đến choáng váng đến khi nhìn kỹ lại mới thấy khắp ngôi nhà treo không biết bao nhiêu là roi da các loại, xích sắt, ngọc thế bày ra đầy kệ tủ ở bốn góc...

........Tề Xuân Thụy này khẩu vị cũng quá là mặn rồi đi, còn thích cả kiểu bạo d.â.m sao? Nhưng mà Tề Xuân Thụy định sẽ làm gì hắn với số vật dụng đó đây!

\- Thế nào, có thích hay không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »