Xuyên Vào Hệ Thống Không Có Liêm Sỉ

Lượt đọc: 1879 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 80
ch.81: mê hương không có tác dụng.

❊ ❊ ❊

Hệ thống vô cùng đúng lúc đưa ra gợi ý mà Tô Thủy Nguyệt hắn cần nhất, tính ra hệ thống này cũng không quá tệ. Tô Thủy Nguyệt mở túi trang bị ra, bên trong có một hộp vuông vức to hơn lòng bàn tay một chút, bên trong hộp là ba vòng hương mùi hương nhàn nhạt tỏa ra cùng với một lọ nhỏ, bên trong lọ có một viên đan dược to bằng móng tay. Hắn ngắm nghía một lúc rồi bỏ vào miệng nuốt xuống sau đấy đem vòng hương lại bàn, lấy ra một tráp xông hương mà đốt lên. Hắn lén nhìn sang Âu Dương Quế Chi nhưng mà tên này lại chẳng quan tâm hắn làm gì, không một động tĩnh mà ngồi thiền. Tô Thủy Nguyệt có chút thấy hối hận, một thiếu niên trong sạch vững tâm như thái sơn vậy mà sắp bị hắn hủy hoại rồi, sau này y liệu có vì vậy mà hận hắn hay là không đây? Nhưng... hương đã xông rồi có muốn hối hận cũng không kịp nữa.

Tô Thủy Nguyệt lại leo lên giường chờ đợi, mùi xông hương thoang thoảng làm cơ thể hắn có chút nóng, cảm giác bức bách giống như nuốt phải xuân dược mỗi một lúc càng hiện hữu rõ ràng. Hệ thống chết tiệt này đáng lý ra nên để hắn miễn nhiễm mới đúng, hắn nếu cứ như thế này mà mất đi lý trí thì đâu còn gì gọi là hưởng thụ.

"Là do ký chủ tự mình nuốt đan dược. Cơ thể ký chủ lúc này đang thích ứng với loại đan dược này cho nên sản sinh ra một chút tác dụng phụ, sau này người sẽ không cần phải dùng đến xông hương nữa. Cơ thể người sau khi uống loại đan dược kia sẽ tự phát ra mùi thơm giống như xuân dược, nam nhân ngửi thấy sẽ tự mình chạy đến."

Hệ thống chết dẫm này sao lại không nói trước, rõ ràng là cố tình để hắn nuốt đan dược đi, Tô Thủy Nguyệt đau khổ trừng mắt, sau này hắn sẽ không bị thao đến chết đấy chứ! Hắn nghe cơ thể mỗi lúc một nóng, mồ hôi chảy ướt y phục làm hắn khó chịu muốn chết.

\- Nóng quá!

Tô Thủy Nguyệt buông một tiếng thở dốc sau đấy tự cởi y phục chính mình giải thoát khỏi cơn nóng như thiêu đốt, trước mắt mờ dần chỉ còn lại nhân ảnh gần như gang tấc đang ngồi đối diện. Âu Dương Quế Chi vẫn là điệu bộ như vậy không có một chút suy chuyển còn hắn thì đã như lao vào đống lửa, chẳng lẽ là thuần âm chi thể bị hương dược chi phối nhanh hơn sao? Hắn sau khi đã cởi hết hai lớp áo liền lao tới ngồi lên một bên đùi Âu Dương Quế Chi, hai tay thì vòng qua cổ y, chôn mặt trong hãm cổ y mà thở dốc từng hơi.

\- Tô thí chủ thỉnh tự trọng.

Âu Dương Quế Chi này rốt cuộc cũng chịu mở miệng nhưng câu đầu tiên nói lại là nói hắn không có tự trọng. Không tự trọng thì không tự trọng, dù gì đi đến bước này rồi hắn cũng không cần giữ lại mặt mũi. Tô Thủy Nguyệt ngước mặt lên nhìn, mặt kề sát vào mặt, đôi mắt dài hẹp giống như phát ra tinh quang nhìn thẳng vào mặt hắn. Âu Dương Quế Chi khi mở mắt ra thật sự là một tuyệt sắc nam nhân, nói hắn không bị thu hút thì là nói dối, nhưng trong ánh mắt đó của y lại sáng trong không nhiễm bụi trần làm cho tinh thần hắn tỉnh táo hơn một chút.

\- Ta... ta thật sự rất nóng... ah!

Âu Dương Quế Chi chỉ nhíu mày một cái rồi đẩy Tô Thủy Nguyệt ra xoay người hắn lại để lưng hắn đối diện với chính mình sau đấy truyền vào chút linh lực.

\- Tự tạo nghiệt lại không thể chịu được nghiệt. Tô thí chủ xông hương mê tình trong phòng ta lại không thể tự mình giải sao?

Tô Thủy Nguyệt run run cảm nhận từng đợt linh lực truyền vào, cơ thể so với vừa rồi đã có chút mát hơn nhưng vẫn là nóng không chịu được.

\- Ngươi tại sao vẫn còn tỉnh táo?

Thắc mắc của Tô Thủy Nguyệt rất nhanh đã được đáp lại.

\- Là người có dòng máu của Âu Dương gia sẽ không bị bất cứ loại độc dược nào chi phối, cũng như mọi loại kết giới đều không ngăn cản được người mang huyết thống Âu Dương. Tô thí chủ ngươi không thể khiến ta trở lại trần tục xin đừng tốn công vô ích.

\- Ta cứ muốn tốn công vô ích thì đã sao chứ, còn đến mười ngày ngươi cứ đợi ta đến lấy đi trong sạch của ngươi đi!

Tô Thủy Nguyệt quay phắc lại hất tay Âu Dương Quế Chi ra, cơ thể được y truyền linh lực vào đã có thể lấy lại được tự chủ, cũng đã bớt nóng đi rất nhiều.

\- Ha... Ta cũng thật mong chờ.

Âu Dương Quế Chi nhìn thấy Tô Thủy Nguyệt đã không còn gì đáng ngại liền giơ một tay ra, cách không mà nâng tráp xông hương lên, chưa đầy một cái chớp mắt đem vật kia bóp nát tiêu tán vào trong không khí. Xong việc lại tiếp tục chắp tay trước ngực mà ngồi thiền, hai mắt nhắm lại.

Trong sách thì nhân vật Âu Dương Quế Chi này vô cùng nhu mì cũng không có lực lượng vậy mà tại sao lúc này lại hung dữ cùng dũng mãnh như vậy, làm cho hắn sợ muốn chết luôn rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »