Xuyên Thành Vật Hi Sinh Đành Tìm Đường Chết

Lượt đọc: 143 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8: Phát bệnh

❊ ❊ ❊

Nhưng thấy sắc mặt đám người Phúc Lộc lo lắng sốt ruột, Cố Tuệ ngược lại trở nên thấp thỏm, chẳng lẽ nàng đã quá mức tùy ý? Dù sao dẫn đường vốn là chức trách của cung nga thái giám, chưa từng ai dám xem hoàng đế như sai vặt đâu!

Bất quá! Nàng cũng đâu tiếc cái mạng này, cần gì lo lắng chi nhiều? Thế là Cố Tuệ ném vấn đề này sang một bên.

Cố Tuệ chân không chạm đất đi theo phía sau thiên tử, ngây thơ mờ mịt đến một nơi kim bích huy hoàng, chợt cảm thấy nơi này có chút quen mắt?

Cho đến khi các cung nhân lần lượt nghỉ chân, ai về chỗ nấy, Cố Tuệ mới hậu tri hậu giác phản ứng lại, nơi này chính là Dưỡng Tâm Điện mà hoàng đế sử dụng hằng ngày, chẳng lẽ nơi đó của Cảnh Thái Hậu ngay cả một cái hầm cầu cũng không có sao, cho nên phải vòng một đường xa đến vậy?

Thẩm Trường Trạch lệnh nàng nằm xuống giường, hỏi vô cùng thâm ý: "Thân mình còn khó chịu không?"

Ngươi thử nghẹn hai canh giờ xem? Không khó chịu mới là lạ. Cố Tuệ gật đầu, "Có một chút."

Cứ tưởng này là cho phép nàng đi xả nước, nào ngờ sắc mặt hoàng đế khẽ biến, phân phó Phúc Lộc: "Truyền ý chỉ của trẫm, gọi Thôi Thái y tới xem mạch."

Cố Tuệ: ...... Quy củ hoàng cung có quá rườm rà rồi không, trước khi đi tiểu còn phải nghiệm thân?

Nhưng nghẹn lâu như vậy nàng cũng không còn khó chịu lắm, Cố Tuệ chỉ đành nhập gia tùy tục, duỗi chân vào, cuộn tròn ở trên giường.

Thẩm Trường Trạch thấy vậy, mặt mày càng thêm một mảnh lo âu.

Lúc Thôi Thái y đến, biết người bệnh là Cố Quý Phi, ngược lại cảm thấy khá sửng sốt, chuyện nàng lăn lộn năm lần bảy lượt thắt cổ trước đây đã làm hắn rất sợ hãi rồi, chẳng lẽ bây giờ là giả hoá thật?

Cho đến khi xem mạch cho Cố Tuệ cách tấm sa mành, hắn mới yên tâm nói: "Bệ hạ chớ lo, thể chất của nương nương khoẻ mạnh, cũng không có gì dị thường."

Phúc Lộc lanh mồm lanh miệng, "Nhưng, sắc mặt nương nương thật sự không tốt lắm, còn nói là đau bụng khó nhịn, đây là vì sao?"

Nếu còn truy vấn nữa, không chừng sẽ làm nhục tôn danh Thái Y Viện, Cố Tuệ chỉ phải rầm rì nói: "Bệ hạ, xin cho thần thiếp đi thay quần áo trước."

Thẩm Trường Trạch ngẩn ra, lúc này mới biết là hiểu lầm, "Đi đi."

Tiểu Trúc lúc dẫn chủ tử nhà mình tập tễnh đi đến tịnh phòng, dọc theo đường đi còn liên miên nói cho nàng, là do đám người Phúc công công lo lắng nàng bị Thái Hậu hạ độc, cho nên mới sốt ruột mang về cứu trị.

Cố Tuệ: ...... Có loại chuyện tốt này sao? Nàng còn ước gì bị Thái Hậu xử tử đấy!

Hiện giờ thái hậu đã chạm vào cái đinh mềm của hoàng đế, ngày sau có muốn tìm nàng gây sự cũng khó khăn. Cố Tuệ một bên xả nước một bên thở ngắn than dài, chẳng lẽ thật là mệnh trời đã định, cho dù thế nào nàng cũng phải trải qua 5 năm lo lắng hãi hùng sao?

Lại nói hoàng đế cũng không giống người trọng tình trọng nghĩa đến vậy, huống chi nàng và Thẩm Trường Trạch vốn chẳng có chút tình cảm nào, vậy vì sao Thẩm Trường Trạch còn vì nàng mà gây hấn với Thái Hậu?

Nếu không phải nhất kiến chung tình, chỉ có thể giải thích rằng hoàng đế đã có ý định đối nghịch với Thái Hậu, giải cứu nàng bất quá chỉ là thuận tiện mà thôi.

Vẫn là nên tập trung vào hoàng đế thì hơn.

Ý thức được một hồi náo loạn khi nãy, Thẩm Trường Trạch cũng lười nói nhiều lời vô nghĩa với nàng, cho nên hắn ngồi vào đài án, bắt đầu làm việc cường độ cao.

Cố Tuệ thật cẩn thận cáo lui, kinh Phật Cảnh Thái Hậu bắt nàng chép, nàng còn chưa làm xong đâu, cũng không dám chậm trễ, nếu không hoàn thành nhiệm vụ mà chết thì không nói làm gì, chỉ sợ bị nửa chết nửa sống.

Thẩm Trường Trạch không ngẩng đầu lên, nhưng ngay khoảnh khắc nàng mở mành đi ra ngoài bỗng nhiên nói: "Những kinh văn đó trẫm đã cho người đưa qua Minh Nguyệt Cung, ngươi chép xong thì giao cho Phúc Lộc, còn bên Thái Hậu trẫm sẽ giải thích."

Cố Tuệ chớp chớp mắt, thực sự không thể lý giải được hành động hiếm lạ này của hoàng đế, cái này rất không phù hợp với kịch bản nha!

Còn đang chửi thầm trong đầu, giọng nói trầm lạnh của Thẩm Trường Trạch đã vang lên lần thứ hai, "Còn có việc?"

Cố Tuệ vội vàng rụt cổ, nhanh chóng lắc đầu, sau đó bay nhanh như chớp đi xa.

Thẩm Trường Trạch nhìn bóng dáng mạnh mẽ của tiểu cô nương, khóe môi khó có được cong lên một chút, cái gọi là ngoài mạnh trong yếu, không chừng chính là đang nói người này nhỉ? Còn tưởng nàng có bao nhiêu lớn mật, không nhờ cũng chỉ có như vậy.

Hiện giờ nhìn lại, nàng làm ra đủ loại hành vi khác người, có lẽ chỉ vì muốn hấp dẫn mình chú ý chăng?

Tuy rằng đây là ý tưởng tầm thường, nhưng cố tình lại là điều thiếu sót nhất trong cung điện này. Thẩm Trường Trạch rũ lông mi, tâm tình khó có được mà khoan khoái lên.

*

Vào lúc đó, trong Trường Tín Cung, ba vị phi tần đang ngồi ăn cùng nhau đồng thời xì xào bàn tán về Cố Tuệ. Tuy rằng cùng thuộc một phi vị, nhưng tân sủng Cố Tuệ nàng chưa bao giờ đặt bọn họ vào trong mắt, theo lý mà nói, một nhân vật một bước lên trời như vậy, rất dễ dàng trở thành uy hiếp, mới đầu bọn họ cũng có ý định đề phòng, nhưng sau khi thấy thái độ hoàng đế, trái tim cũng dần dần thả lỏng.

"Tiến cung đã một tháng, hoàng đế chưa từng triệu kiến nàng ta, khó trách nàng ta chỉ có thể dùng chiêu thắt cổ này." Đức phi mang tâm tình có chút vui sướng khi người gặp họa nói.

Tuy rằng mọi người đều hiểu rõ "thị tẩm" là thế nào, nhưng nội tình là nội tình, mặt mũi là mặt mũi, Cố Tuệ ngay cả mặt mũi cũng không có, người khác nào thèm nhìn tới nàng?

Thân là phi vị, cung quyền cũng không chia cho nàng, có thể thấy nàng ta trắng tay.

Hiền phi giả vờ giả vịt nói: "Tỷ tỷ nói sớm quá rồi, không phải sau đó bệ hạ cũng từng đến Minh Nguyệt Cung sao? Còn lục tục triệu kiến nàng ta vài lần, so với chúng ta còn nhiều hơn đây."

Đức phi mỉm cười khinh thường nói: "Đó là sợ mang tiếng thôi, ngươi nghĩ bệ hạ thích nàng ta thật à!"

Đương nhiên, hoàng đế không phải đồ ngốc, không chừng sau lưng đã nổi lên lòng nghi ngờ, đã giương cung nhưng không bắn thôi. Huống chi Cố thị làm người nông cạn, không biết ẩn nhẫn, mới vừa đắc chí đã càn rỡ, còn dám đi tìm Cảnh Chiêu Nghi gây sự, Cảnh Chiêu Nghi không ăn tươi nuốt sống nàng mới là lạ đấy!

Đức phi vui sướng phe phẩy quạt lông, "Nàng ta cũng không nghĩ tới, Cảnh Chiêu Nghi chính là đầu quả tim của Thái Hậu và Hoàng Thượng, nàng ta có thể trêu chọc vào sao? Không chừng, đang rảnh rỗi còn bị Thái Hậu làm khó dễ!"

Hiền phi thật sự không nhịn được, cũng xướng theo, "Nghe nói Cảnh Chiêu Nghi cho người đến Ngự Tiền tố cáo, bệ hạ đã lập tức bãi giá đến Ninh Thọ Cung, còn không phải là tức giận sao?"

Hai đại tôn Phật tiền hậu giáp kích như vậy, Cố Tuệ cho dù là người sắt cũng không chịu được, đương nhiên, tất cả chuyện này đều do nàng tự làm tự chịu, gieo gió gặt bão.

Thục phi đang lật xem sổ sách nghe được nghị luận, lúc này ngay ngắn nói: "Ở đây nói ra nói vào, không bằng sống yên ổn làm chuyện của mình đi, bệ hạ không xuất đầu giúp Cảnh thị, cũng sẽ làm như vậy với các ngươi thôi, các ngươi còn nghị luận sau lưng làm gì?"

May mà hoàng đế không bức nàng ta trả lại phượng ấn, vẫn hứa cho nàng ta quản lý việc vặt trong cung, nếu không, cũng không tin nàng ta còn có thể cười được.

Hai người còn đang vùi đầu nói thầm, chỉ là tự giác giảm nhỏ âm lượng, dù sao hai người vẫn có chút kiêng kị Chu Thục Phi.

Đột nhiên, một cung tì khuôn mặt non nớt vội vàng tiến vào, hoảng loạn nói: "Không tốt rồi, hai vị nương nương, bệ hạ mang Quý Phi nương nương đi."

Đức phi không vui nói: "Nói rõ ràng chút đi, rốt cuộc là sao?"

Hai phi tần hoàn toàn trợn mắt há mồm, nào nói hoàng đế phải vì biểu muội mà xuất đầu? Sao lại quay ngược bảo vệ hung thủ, Cố thị kia đến tột cùng đã rót cho hoàng đế món canh mê hồn gì mà lại có hiệu quả như vậy?

Chu Thục Phi lúc này nhẹ nhàng che miệng, "Mới nói các ngươi cao hứng quá sớm, phúc khí của người ta còn ở phía sau đấy!"

*

Thật ra Cố Tuệ không quan tâm cái gì phúc khí hay không phúc khí, nàng chỉ cảm thấy hoàng đế che chở nàng càng như một loại tra tấn hơn. Vốn dĩ chép kinh ở Ninh Thọ Cung còn có thể trộm lười biếng, hiện giờ mỗi ngày Phúc Lộc đều đúng giờ tới thu bài phạt, nàng ngược lại một khắc cũng không thể qua loa được.

Chỗ tốt duy nhất là chữ viết của nàng ngày càng chỉnh tề ngay ngắn, nhưng, đối với người sắp chết mà nói, văn hay chữ đẹp thì có tác dụng gì?

Cuộc sống của Cố Tuệ vốn đã không có kíƈɦ ŧɦíƈɦ nay càng đơn điệu nhạt nhẽo hơn, duy chỉ có Bạch Thanh Thanh thường thường lui tới, nói cho nàng nghe mấy tin đồn tám nhảm thú vị ở Ngự Tiền.

Lại nói công việc của nàng ấy cũng không vất vả, bưng trà rót nước đều có tiểu thái giám đi làm, đến nỗi hầu hạ hoàng đế thay quần áo, tắm gội rửa mặt, hoàng đế cũng thích tự mình làm hơn, không để người khác nhúng tay.

Bởi vì căn bệnh kia sao?

Cố Tuệ thử hỏi: "Ngươi hầu hạ ở Ngự Tiền đã nhiều ngày, có từng thấy bệ hạ có gì khác thường không?"

Bạch Thanh Thanh lắc đầu, "Trừ bỏ say mê chính sự, không gì đặc biệt."

Cố Tuệ trầm ngâm không nói, nàng sớm đoán được không hỏi ra được gì, Bạch Thanh Thanh mang cổ mùi thơm lạ lùng kia, nghe nói có tác dụng trấn an tâm trí tự nhiên, người khác không rõ ràng, nhưng lại là một liều thuốc tốt đối với hoàng đế. Bạch Thanh Thanh đương nhiên không thể thấy bộ dạng phát bệnh của hắn.

Huống hồ, nếu bệnh tình của hoàng đế nghiêm trọng đến mức ảnh hưởng đến sinh hoạt làm việc hằng ngày, cũng không thể giấu giếm nhiều năm.

Bạch Thanh Thanh thở dài: "Vốn tưởng rằng đến khi đủ tuổi sẽ được xuất cung, nhưng hiện giờ chỉ sợ là khó, cũng may ba ngày sau cung nữ theo lệ được thăm người thân, có thể gặp mặt cha mẹ, cũng không uổng công mấy năm nay vất vả."

Cố Tuệ nghe đến đó, tự nhiên cởi một chuỗi vòng vàng từ trên cổ tay cho nàng, "Bổn cung kết bạn cùng ngươi chưa lâu, nhưng nhất kiến như cố*, ngày ấy làm khó ngươi chịu giúp bổn cung nói chuyện, này chỉ là vòng tay tạ lễ, đưa cho cha mẹ ngươi mua chút đồng ruộng, đỡ phải tuổi già không có áo cơm."

* Thấy như đã quen, rất hợp ý

* thăng quan tiến chức

Cho nên nàng nhịn không được muốn giúp nàng thành toàn.

Bỗng nhiên nhớ tới quyển sách Phúc Lộc đưa qua, Cố Tuệ bấm tay tính toán, ba ngày sau không phải là giữa tháng sao? Nếu sách ghi lại không sai, ngày này sẽ là lúc hoàng đế phát bệnh nghiêm trọng nhất.

Vậy sao hắn có thể để Bạch Thanh Thanh rời đi?

Cố Tuệ nhíu mày nói: "Ngươi muốn gặp cha mẹ, bệ hạ có nói gì không?"

Cố Tuệ trầm ngâm không nói, xem ra tính tình Thẩm Trường Trạch vẫn rất quật cường, đến thời điểm này vẫn không muốn tiết lộ bí mật, sợ bị lộ điểm yếu quan trọng nhất. Chỉ là, thói quen từ trước thì thôi, hiện giờ bị hương dược trên người Bạch Thanh Thanh cảm hóa một thời gian, cũng giống như người hít ma túy chợt ngừng thuốc, cảm giác này sao có thể dễ chịu?

Chỉ sợ đến lúc phát tác sẽ càng lợi hại hơn.

Cố Tuệ nhướng chân mày, nàng có nên đưa dê vào miệng cọp ngay lúc này hay không?

Nguồn: sưu tầm
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Hành Hữu Đạo