Cảnh Thái Hậu trầm ngâm một lát, nhẹ nhàng nói: "Cũng chỉ có thể như thế."
Không phải bà không đau lòng con trai bà, nhưng, thiên hạ này là thiên hạ của Thẩm gia, không phải là thiên hạ của một mình Trường Trạch hắn, nào có thể để bản thân hắn tự định đoạt?
Cho dù lần thiết kế này của bà sẽ làm Trường Trạch nhất thời oán bà, nhưng chờ đến khi sinh hạ hài tử, thấy cốt nhục thân tình, cuối cùng cũng sẽ tiêu tan hiềm khích lúc trước mà thôi.
Cảnh Thái Hậu mệt mỏi nhắm mắt, "Nói cho Ngôn Hoan, để con bé tự mình chuẩn bị thật tốt đi."
Cũng may Cảnh Chiêu Nghi không phải là người không biết phân biệt nặng nhẹ, biết được sự tình quan trọng, tuy rằng âm thầm cao hứng trong lòng, càng cảm kích cô mẫu coi trọng nàng ta, cũng càng không dám nói một chữ với biểu ca, sợ tự mình lầm lỡ phạm lỗi.
Đáng tiếc duy nhất chính là không thể khoe khoang một phen với Cố Tuệ, người này gần đây thật sự khinh cuồng ương ngạnh, ai cũng không thèm bỏ vào trong mắt, thật hận không thể trị chết nàng.
*
Hôm tiệc mừng thọ của Cảnh Thái Hậu, toàn bộ quá trình Cố Tuệ đều biểu hiện vô cùng quy củ, thật sự không có cơ hội khiến nàng mất mặt xấu hổ.
Sau ngày đưa lễ, Cảnh Thái Hậu không triệu gặp nàng nữa, cũng không cho nàng cơ hội tạ ơn, chỉ kêu Vương ma ma lại đây chào hỏi vài câu đã xong việc.
Một vị mẫu thân chắc chắn sẽ không xa lạ với họa kỹ của chính nhi tử mình, Cảnh Thái Hậu theo lý đã nhìn ra bút tích mẫu đơn của hoàng đế trên bình phong, vì sao lại không hé một từ?
Hoặc là, lòng dạ vị lão nhân gia này quá mức hào phóng, căn bản không để bụng hoàng đế sủng hạnh ai, hoặc là, tâm cơ thâm trầm tàng trữ chiêu sau, đợi đến khi thời cơ chín mùi thì dùng một lưới bắt hết.
Cố Tuệ chỉ mong là người sau.
Khác với cô mẫu trầm ổn, lông mày khóe mắt của Cảnh Chiêu Nghi đều ngăn không được vẻ đắc ý, còn uống nhiều thêm hai ly rượu, cả người lung lay như sắp bay lên trời, cũng nương chút men say này mà dứt khoát phát tác, "Phế vật, ai bảo ngươi lúc rót rượu không nhìn cho kỹ? Váy của bổn cung bị ngươi đổ ướt sạch rồi đây!"
Có thể thấy biểu ca bất quá cũng là nam nhân bình thường, mà là nam nhân thì không ai không có mới nới cũ.
Vì thế Cảnh Chiêu Nghi yên tâm tra tấn phản đồ, "Muốn bổn cung tha thứ ngươi cũng được thôi, ngươi quỳ trên mặt đất dập đầu ba cái thật vang, rồi liếm sạch rượu trên giày của bổn cung, bổn cung sẽ không đưa ngươi đến phòng lau dọn nhà xí, nên làm thế nào, tự mình chọn đi."
Trong viện tức khắc lặng ngắt như tờ, Chu Thục Phi và Trịnh Hiền phi cũng dừng lại khe khẽ nói nhỏ, sau đó quay đầu nhìn lại bên kia.
Bạch Thanh Thanh nếu thật sự làm như vậy, sau này ở trong cung cũng khó mà ngẩng được đầu.
*câu này bắt nguồn từ điển tích của Ngô Tam Quế, tóm lược là vì mỹ nhân mà bỏ cả giang sơn
Đến nỗi bản thân Cảnh Thái Hậu, sẽ càng không giúp một nô tỳ giải vây, tính tình Ngôn Hoan tuy lạnh lùng, nhưng cũng có chỗ tốt, nên gϊếŧ gà dọa khỉ, để những người này biết, đối nghịch với Cảnh gia sẽ có kết cục gì.
Được cô mẫu ngầm đồng ý, Cảnh Ngôn Hoan càng thêm dương dương tự đắc, "Thế nào, ngươi chọn được chưa?"
Cố Tuệ bỗng nhiên có thể lý giải vì sao Bạch Thanh Thanh trong truyện gốc sẽ hắc hóa, chưa từng chịu khổ như người khác, thì cũng đừng khuyên họ thiện lương, mặc cho ai bị đối đãi như thế, đều rất khó bảo trì lòng tốt nguyên bản, huống chi đối với Bạch Thanh Thanh, lúc này mới chỉ là vừa bắt đầu mà thôi, ngày sau nàng ấy còn phải chịu trắc trở nhiều lắm.
Tại trong cung này, có người trăm phương nghìn kế muốn tìm chết, lại có người chỉ vì muốn tồn tại mà phải dùng hết toàn lực. Cố Tuệ than nhẹ một tiếng, nàng có lẽ không thay đổi được cuộc sống sau này của Bạch Thanh Thanh, nhưng ít ra, nàng có thể giúp nàng ấy vượt qua một cửa này đi.
Cảnh Ngôn Hoan đắc ý đưa chân ngọc, còn cố ý cọ vài cái xuống bùn đất, vì thế giày thêu sạch sẽ nguyên bản tức khắc trở nên dơ bẩn khó lòng chịu nổi.
Bạch Thanh Thanh chịu đựng nhục nhã, run rẩy cúi mặt qua, chợt nghe phịch một tiếng, là Cố Tuệ dùng sức quăng ngã một ly pha lê mà Tây Dương tiến cống, mảnh vỡ văng tứ tán.
Cảnh Chiêu Nghi giận dữ, "Quý Phi nương nương, ngài làm gì vậy?"
Cố Tuệ lười biếng nói: "Ta còn chưa hỏi ngươi đấy, mới vừa rồi bổn cung đang uống rượu vui vẻ, ngươi làm gì mà cứ lắc qua lắc lại, như không có xương cốt vậy, làm hại bổn cung không cầm chắc được?"
Chỗ ngồi hai người vốn là song song, Cảnh Chiêu Nghi vừa rồi cũng đúng thật là khinh cuồng đến mức ngồi không ra ngồi, Cố Tuệ muốn hỏi tội lên đầu nàng ta, nàng ta cũng không còn lời nào biện giải.
Sau chuyện Mạnh thị bị phế thành thứ dân, Cảnh Chiêu Nghi có chút kiêng kị Cố Tuệ, cuối cùng không dám làm trứng chọi đá, chỉ phải cúi đầu nghe theo nói: "Thần thiếp nhất thời không cẩn thận, xin Quý Phi tỷ tỷ đừng trách."
Cố Tuệ cười lạnh nói: "Bạch thị vừa rồi cũng không phải cố ý, sao ngươi cố tình không tin, đến phiên chính mình lại nói không cẩn thận? Muốn bổn cung tha thứ cho ngươi cũng được, ngươi liếm sạch sẽ mẻ ly trên mặt đất này, bổn cung đương nhiên sẽ không trách tội."
Cái chiêu trông mèo vẽ hổ thực sự quá lợi hại, Cảnh Chiêu Nghi đột nhiên biến sắc, "Quý Phi nương nương, tôn ti khác biệt, ngài phải vì một nô tỳ mà so đo với thần thiếp sao?"
Kẻ ngu mới bằng lòng làm theo, chẳng lẽ không sợ đầu lưỡi bị thương à.
Cố Tuệ lạnh lùng nói: "Thì ra ngươi cũng biết tôn ti khác biệt, nàng ấy là cung nữ, ngươi là phi thiếp, ngươi trách phạt nàng tất nhiên phải có tình lý, nhưng phi thiếp cũng có ba phần bảy loại, bổn cung là Quý Phi, quản hạt tần ngự nãi* là thuộc bổn phận của bổn cung, sao ngươi có thể tranh luận, không nghe bổn cung sai sử?"
*các chức phi
Lời vừa nói ra, trong sân càng an tĩnh thêm vài phần, Cố Tuệ tuy nói có lý, ngày thường nói những lời này cũng không sao, nhưng giờ phút này là tiệc mừng thọ của Thái Hậu nương nương, nàng lại không muốn bỏ qua cho cháu gái nhà mẹ đẻ Thái Hậu, đây là chán sống mà.
Chu Thục Phi cho dù có muốn khuyên Cố Tuệ buông tha Cảnh thị, nhưng nàng ta xưa nay là người bo bo giữ mình, nhìn thấy khuôn mặt xanh mét của Cảnh Thái Hậu, rốt cuộc không tiện mở miệng, chỉ yên lặng ném qua ánh mắt đồng tình với Cố Tuệ.
Thật lâu sau, mới thấy hoàng đế chậm rãi vỗ tay, mặt đầy mỉm cười, "Nhị vị ái phi trí khôn hơn người, đối chọi gay gắt, không ai nhường ai, ngược lại làm trẫm xem trò hay một hồi."
Cố Tuệ trợn trắng mắt, cẩu hoàng đế cho rằng nàng đang diễn hài sao?
Bất quá nghĩ lại cũng hiểu được, đây là hoàng đế giải vây giúp nàng, tuy rằng giải xong đông cứng luôn.
Hắn sẽ không yêu nữ nhân kia thật chứ?
Cảnh Chiêu Nghi tức giận trừng mắt liếc Cố Tuệ một cái, Cố Tuệ nhìn như không thấy, chỉ vẫy vẫy tay kêu Bạch Thanh Thanh lại đây chia thức ăn.
Tiểu Trúc tuy có chút ghen ghét cô nương này đoạt vị trí của mình, nhưng dù sao cùng là xuất thân cỏ dại, một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, một chút khó chịu vi diệu đã nhanh biến mất. Nàng ngược lại lặng lẽ móc ra khăn tay từ tay áo, chầm chậm lau đi nước mắt cho Bạch Thanh Thanh.
Cho nên Thẩm Trường Trạch phóng thích thiện ý với nàng, thuần túy là người bệnh cảm kích đại phu, cũng không vì chuyện gì khác. Cố Tuệ nghĩ như thế, cho nên nhanh chóng vứt qua sau đầu.
Duy chỉ có mỗi Phúc Lộc là biết tâm sự hoàng đế, nhỏ giọng nói: "A di đà phật, Quý Phi nương nương thật là tâm địa Bồ Tát, không uổng công bệ hạ coi trọng nàng như thế."
Duy chỉ có một chút làm hắn cảm thấy không ổn, Cố Tuệ đối với Bạch Thanh Thanh dường như còn tốt hơn với hắn, hay là cô nương này có Ma Kính chi hảo[?] ?
Vốn dĩ thấy hai người ý hợp tâm đầu, Thẩm Trường Trạch định điều Bạch Thanh Thanh qua Minh Nguyệt Cung, nhưng hiện tại cảm thấy vẫn nên lưu tại người ở Dưỡng Tâm Điện đi.
Trong miệng giải thích với Phúc Lộc, "Bạch thị đắc tội mẫu hậu, nếu trước mắt cho nàng hầu hạ Quý Phi, ngược lại như là cố ý thị uy với mẫu hậu, vẫn hoãn chút thời gian rồi nói sau."
Nhưng dù sao không thử một lần sao biết được.