Xuyên Thành Vật Hi Sinh Đành Tìm Đường Chết

Lượt đọc: 153 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43: Sinh sản

❊ ❊ ❊

Trong lòng cực loạn, Cố Tuệ lại rất rõ ràng, những chuyện bản thân và Thôi Kính Tâm vừa nói vô cùng cơ mật, tốt nhất là nên quên mất, hoặc là làm bộ không biết.

Nhưng khi Thẩm Trường Trạch đến đây thăm nàng, nàng vẫn nhịn không được hỏi, "Bệ hạ đã sớm biết lúc trước thần thiếp giả vờ mang thai sao?"

Thẩm Trường Trạch đáp lại vô cùng thành khẩn, "Đúng vậy, nhưng thế thì sao, nàng cũng chưa chắc là cố ý."

Chỉ là chuẩn đoán sai mà thôi, Trần Viện Phán đã lớn tuổi, khó tránh khỏi có lúc ngộ phán, nhưng cũng không thể vì vậy mà trừng phạt người khác.

Cố Tuệ cố chấp nói: "Vậy nếu ta nói với bệ hạ, là ta cố ý thì sao?"

"Vậy không có gì ghê gớm." Thẩm Trường Trạch thân mật chọc chọc giữa mày nàng, khẽ cười nói, "Nàng cũng vì hy vọng trẫm chú ý nàng càng nhiều hơn cho nên mới ra hạ sách này, đây vốn là chuyện thường tình, huống hồ, hiện giờ không phải đã thật sự có thai rồi sao? Có thể thấy, ông trời cũng đang chiếu cố chúng ta."

Cố Tuệ hơi hơi khép mi, "Vì sao bệ hạ dung túng thần thiếp như vậy?"

"Đương nhiên là vì tình yêu." Thẩm Trường Trạch mỉm cười, "Lại nói, không phải là nàng thích trẫm trước à?"

Cố Tuệ như bị mắc nghẹn, "Vậy nếu ta nói với bệ hạ, những việc lúc trước đều không phải là để bày tỏ tình cảm với ngài, mà là có mục đích khác, ngài sẽ thấy thế nào?"

Không cam lòng bản thân cứ như vậy mà đắm chìm vào trong hố sâu tình cảm, càng lún càng sâu.

Nụ cười trên mặt Thẩm Trường Trạch hơi phai nhạt đi, giọng điệu cũng cứng ngắc theo, "Nàng đang nói cái gì thế?"

Cố Tuệ hít sâu một hơi, "Kỳ thật thần thiếp chưa bao giờ muốn được thừa sủng, sở dĩ tìm mọi cách tiếp cận bệ hạ, chỉ vì hy vọng ngày nào đó xúc phạm bệ hạ, bệ hạ sẽ ban chết thần thiếp."

"Có lẽ nghe thấy sẽ không thể tin được, nhưng thần thiếp đích xác không phải người của quốc gia này, thậm chí không thuộc về thời đại này, cho nên, thần thiếp sẽ vẫn luôn có một ngày sẽ phải rời khỏi, ta không biết là ngày đó là ngày nào, nhưng, bệ hạ muốn nắm lưu huỳnh ở lòng bàn tay, không hề ngờ chính là uổng phí."

Cho dù vô dụng, cũng nên lập tức phất áo rời đi, biết rõ chỉ là hư tình giả ý, còn lưu lại đây làm gì?

Thẩm Trường Trạch trầm tư trong giây lát, "Nàng định khi nào rời đi?"

Cố Tuệ hơi hơi khép mi, "Chờ sinh hạ đứa nhỏ này xong, cho nên bệ hạ, người nhất định phải đồng ý với thiếp, vạn lần chớ vì ta mà từ bỏ đứa nhỏ này."

Cho dù thế nào cũng không giữ nổi nàng, nhưng đứa nhỏ này, ít nhất đại biểu nàng đã từng tồn tại.

"Được, trẫm đáp ứng nàng." Thẩm Trường Trạch đột nhiên đứng dậy, tay áo giơ lên, giống như định che đi thứ gì trên mặt, là nước mắt hay là cái gì khác, "Nếu hai người mẫu tử bình an, trẫm cũng sẽ ban cho nàng một đạo thánh chỉ tự sát, sẽ không tù vây nàng trong thâm cung nữa."

Thì ra đạo ý chỉ này tới dễ dàng như thế. Cố Tuệ nhìn bóng dáng vội vàng giận dỗi rời đi, sức lực toàn thân như bị rút cạn, hẳn nên rớt vài giọt nước mắt vui vẻ, nhưng nàng lại chỉ tươi cười ngắn ngủn, mà trong lòng lại vắng vẻ cô quạnh.

Con người quả thật là động vật vĩnh viễn không biết đủ, cái gì cũng muốn, cho nên cái gì cũng không chiếm được.

Nàng cảm thấy mờ mịt dị thường.

Mùa xuân năm nay quá tiêu điều, tuy rằng hoàng quý phi có thai là đại hỉ, nhưng Minh Quận Vương ở biên cương xa xôi lại bị bệnh nặng, theo lời thái y nói chính là không thể sống hơn ba năm tháng, Cảnh thái hậu nghe được tin dữ, không khỏi lo lắng sốt ruột, cho nên phi tần trong cung cũng không dám hơi lộ chút vui mừng.

Hoàng đế dần dần cũng càng ít đi đến Thừa Càn Cung, tháng giêng cũng chỉ đến một lần vào ngày mười lăm, ăn chén cơm nguyên tiêu, nhưng không ngủ lại.

Thị nữ nhìn nhìn vòng eo nàng, nghiêm túc nói: "Tiểu thư, nhưng ngài không mang thai cũng không khác gì hoàng quý phi đã hoài thai sáu tháng."

"Câm miệng!" Cảnh chiêu nghi sắp tức chết rồi, chưa thấy qua loại miệng chó không mọc được ngà voi như vậy, nàng đây gọi là đẫy đà tốt đẹp, không biết sao?

Không đề cập tới kế hoạch lớn vĩ đại của Cảnh chiêu nghi, Cố Tuệ bên này vô cùng thanh nhàn , cả ngày ở trong cung trồng hoa nhỏ cỏ với đám người Tiểu Trúc, mệt mỏi sẽ tản bộ trong vườn, rất có chí thú quy ẩn điền viên.

Làm Cố Tuệ cảm thấy ngoài ý muốn chính là, hai người này thường xuyên qua lại dường như có điểm đầu đuôi, Thôi Kính Tâm từ trước đến này vẫn là việc công xử theo phép công, hiện giờ lại thường xuyên mặt đỏ, có lẽ không chỉ là do mùa xuân đến; còn về phần Bạch Thanh Thanh, nàng đột nhiên có hứng thú cực lớn với y dược, còn cố ý bái Thôi Kính Tâm làm thầy, thỉnh hắn dạy mình chút liệu pháp chữa bệnh, tiện thể chiếu cố cái thai của hoàng quý phi.

Cố Tuệ:...... Nói tóm lại, nàng chỉ là một công cụ thôi phải không?

Tất cả mọi người đều đã có kết cục, bao gồm chính mình, thật tốt. Cố Tuệ nhẹ nhàng vỗ về bụng nhỏ, trên mặt hiện lên nụ cười bi thương.

Thôi Kính Tâm đã nói cho nàng, trong bụng có thể là một hoàng tử, y thuật hắn tinh vi, không nói tuyệt đối, nhưng cũng có bảy tám phần chuẩn.

Như thế, nàng cũng có thể thành công lui thân.

Bạch Thanh Thanh ngay từ lúc nghe tin đã sớm chạy nhanh như thỏ ra ngoài, lập tức đến Thái Y Viện báo tin, Tiểu Trúc cắn răng chăm chủ tử nhà mình, nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn có chút không yên tâm, kêu người đi ngự tiền thông báo.

Thẩm Trường Trạch đang chuẩn bị thượng triều, nghe được tin tức, tay thắt đai lưng đột nhiên dừng lại. Nữ nhân kia đã không muốn sống, hắn cần gì phải tự mình đa tình, vô cớ làm người chán ghét chứ?

Nhưng...... Thẩm Trường Trạch thở dài, "Chuẩn bị kiệu, đi Thừa Càn Cung."

Phúc Lộc kinh hãi, "Các đại thần còn đang chờ ở tiền triều mà."

"Kêu bọn họ ai về nhà nấy, một ngày không thượng triều thì sẽ nghẹn chết sao? Đám khốn nạn này!" Thẩm Trường Trạch không kiên nhẫn nói. Đai lưng cũng lười buộc lại, nhanh chóng khoác áo ngồi lên ngự liễn.

Phúc Lộc vẫn là lần đầu tiên nghe thấy hoàng đế chửi thề, không khỏi rụt cổ, nghĩ thầm hoàng đế phát giận gì lên người hắn chứ, lại không phải hắn làm ngài không thoải mái mà?

Cố Tuệ được nghe hoàng đế tới, gấp đến độ đang đau từng cơn cũng ngồi dậy, "Mau, mau đi cản giá!"

Nào biết hoàng đế đi bộ cực nhanh, Tiểu Trúc còn chưa ra cửa, Thẩm Trường Trạch đã tới rồi, nhanh nhẹn chỉ huy mấy bà đỡ nâng sản phụ đến giường được phủ kín bông mềm, lại kêu Phúc Lộc khoá chặt cửa sổ, miễn cho lọt gió, sau đó sai bảo đám người hầu còn lại đi nấu nước ấm, cùng với ngân châm dụng cụ cắt gọt linh tinh chờ lát nữa phải dùng.

Cố Tuệ:...... Thực hoài nghi trận này hoàng đế đã từng học hỏi qua, nhìn đi nhìn lại đều thấy có bóng dáng nửa bà mụ dày dặn kinh nghiệm.

Cố Tuệ cũng chỉ có thể vứt bỏ tiểu tiết, không thể diện thì không thể diện đi, người ta vì nàng bận rộn trong ngoài, nàng còn rối rắm chút chuyện nam nữ tư tình, cảnh giới thật sự quá thấp.

Toàn bộ hành trình, Thẩm Trường Trạch cũng không thèm liếc nàng một cái, chỉ nhíu mày nhìn Thôi Kính Tâm, "Ngươi nắm chắc mấy phần, có thể giữ được mẫu tử bình an không?"

Thực tế Cố Tuệ được tính là sinh non, nhưng bởi vì lúc trước Trần Viện Phán khám sai, Kính Sự Phòng nhớ lầm ngày, ngược lại cũng xấp xỉ với thai bình thường. Thôi Kính Tâm biết rõ ràng trong lòng, nhưng ngoài miệng chỉ nói: "Vi thần sẽ dốc hết sức lực."

Nguồn: sưu tầm
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Hành Hữu Đạo