Xuyên Thành Vật Hi Sinh Đành Tìm Đường Chết

Lượt đọc: 153 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46: Phiên ngoại

❊ ❊ ❊

Cố Tuệ làm Hoàng Hậu vô cùng bừa bãi, miêu tả một cách đơn giản chính là, không hề có một chút bộ dáng Hoàng Hậu nên có.

Nguyên nhân chủ yếu vẫn là quá nhàn.

Đương nhiên cũng có thể là bởi vì mới lập hậu, Chu Thục Phi không thể không làm bộ làm tịch, cho trước nhận sau, nhưng, bởi vì Trịnh Hiền phi cản trở mọi mặt, hai người không thể không tranh nhau xum xoe với hoàng hậu nương nương, nhất thời, không khí trong cung hoà thuận vui vẻ, ai ai cũng khen Hoàng Hậu nương nương hiền đức.

Bạch Thanh Thanh sau khi được chỉ hôn cũng không an phận làm bà chủ gia đình, vẫn thường thường tới Thừa Càn Cung làm việc, đối ngoại nghiêm khắc, đối nội lại hiền hoà như tắm trong gió xuân, nghiễm nhiên tự xem mình thành quản sự ma ma bên người Hoàng Hậu, tất cả việc vặt đều được nàng sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.

Theo quy củ của hoàng gia, trước 6 tuổi không được ban danh, chính là vì để ngừa chết non linh tinh ngoài ý muốn, nhưng Thẩm Trường Trạch vẫn thỉnh đại học sĩ Hàn Lâm Viện chọn danh, cuối cùng cho làm một cái ngọc tỷ in một chữ "Tỉ", ý không nói cũng tự hiểu.

Cố Tuệ thật ra không thèm để ý cái gì ngôi vị hoàng đế, chỉ đơn thuần cảm thấy tên này khó viết, lúc bắt đầu học chữ sẽ khó khăn, vì thế lại quấn lấy hoàng đế chọn một cái nhũ danh, gọi là A Bảo.

Cố Tuệ cảm thấy nghe có chút nữ tính, cho rằng hoàng đế chỉ chọn cho có lệ, nhưng Thẩm Trường Trạch lại nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Con cái không phải là bảo vật trong tay cha mẹ sao?"

Cố Tuệ thầm nói ta còn chín cái cánh đây này, sao nghe cỡ nào cũng thấy giống nguyên liệu nấu ăn, nhưng cũng khá thuận miệng, đành tạm chấp nhận.

Cảnh thái hậu mới đầu lo lắng hài tử sinh non khó nuôi, sợ gánh trách nhiệm, cho nên im miệng không nhắc đến tôn tử nửa chữ, cho đến khi thấy A Bảo dần dần nẩy nở, có thể chạy có thể nhảy, còn biết nói biết cười, liền thay đổi tâm tư, muốn ôm A Bảo về Ninh Thọ Cung nuôi nấng.

Cảnh thái hậu mới đầu còn muốn mượn quyền uy mẹ chồng làm khó dễ, nhưng Cố Tuệ so với tưởng tượng của bà còn khó chơi hơn, bà nói lời châm chọc, Cố Tuệ quay đầu lền mắng hết đám hạ nhân trong Ninh Thọ Cung, một đám tức đến phun máu bỏ của chạy lấy ngưởi; bà ra vẻ giận dỗi, Cố Tuệ lập tức ôm hài tử vào trong lòng, hai mẹ con than thở khóc lóc, diễn tuồng bị người bắt nạt thảm thiết.

Cảnh thái hậu chẳng làm được việc ác nào, ngược lại còn bị bát một thân nước bẩn, cuối cùng Thẩm Trường Trạch không thể không vội vàng chạy lại, tự mình mang một lớn một nhỏ đi.

Lúc gần đi Cố Tuệ còn xinh đẹp nói: "Mẫu hậu nếu ngại sống ở Ninh Thọ Cung nhạt nhẽo, muốn đến Thừa Càn Cung, thần thiếp nhất định đợi chờ."

Cảnh thái hậu tức đến ngã ngửa, cái con yêu nghiệt này còn cố ý làm bộ làm tịch, đợi bà dọn qua đó lại tiếp tục chọc điên bà phải không?

Đáng giận nhi tử hồ đồ, bị Cố thị này mê hoặc đến mù mờ, hoàn toàn quên mất cái gì gọi là trên làm dưới bắt chước theo.

Hiện tại nàng đã không hề muốn chết, cuốn thánh chỉ kia cũng đã bị thu hồi, hai người tự ngầm hiểu trong lòng mà không nói ra, ngược lại như là đã quên việc này.

Nhưng mà, đến lúc cãi nhau túi bụi, Cố Tuệ vẫn sẽ lấy luận điệu cũ rích ra nhai đi nhai lại.

Thí dụ như lúc này, bởi vì Bắc Yến Vương bệnh nặng qua đời, tình thế đất nước rung chuyển, Thẩm Trường Trạch quyết định ngự giá thân chinh, tiêu diệt cái tai hoạ ngầm này.

Nói thế nào hắn cũng không chịu mang Cố Tuệ cùng đi.

Cố Tuệ than thở khóc lóc, "Sớm biết bệ hạ ghét bỏ ta, lúc này mượn cớ xuất binh, chẳng qua là muốn ra bên ngoài tìm kiếm vài đoá hoa mỹ quyến, nếu đã như thế, chi bằng ta dứt khoát nhường ra hậu vị cho rồi."

Thẩm Trường Trạch chỉ có thể kiên nhẫn khuyên bảo, "Hai nước giao chiến không phải trò đùa, trẫm tuy rằng ngồi cao chiến xa, chưa chắc sẽ tự mình mặc giáp ra trận, nhưng, đao kiếm không có mắt, sao có thể chắc chắn vạn toàn? Hơn nữa đường đến Bắc Yến xa xôi, chớ nói một nữ tữ nhu nhược như nàng, ngay cả trẫm cũng không nhất định sẽ chịu nổi, trẫm sẽ rất lo lắng, nàng vẫn nên ở trong cung dưỡng dục A Bảo đi."

Mặc kệ hắn nói khẩn thiết thế nào, Cố Tuệ vẫn là bộ dáng ta không nghe ta không biết, A Bảo đã 6 tuổi rồi, vừa đúng thất niên chi dương*, lúc này đi xa, không phải rõ ràng muốn cô nhi quả phụ bọn họ ăn không ngồi chờ sao? Về phần chịu khổ, cái này nàng không cảm thấy có gì không ổn, cùng lắm thì, sống trong nhung lụa nhiều năm, bụng nhỏ mập lên, vừa lúc nhân cơ hội này giảm giảm béo thôi.

* đôi lứa yêu nhau nếu vượt qua cái ngưỡng 7 năm thì coi như bách niên giai lão, bên nhau trọn đời, bằng không thì xa nhau vĩnh viễn, muôn thuở không thể tái hợp.

Cho nên nàng đương nhiên muốn đi.

Thẩm Trường Trạch khuyên bảo mấy lần cũng không có kết quả, không khỏi cũng có chút bực bội, "Thay vì làm ngươi đến trước trận chiết tỏa sĩ khí, không bằng trẫm xử trí nàng trước, miễn cho mất mặt xấu hổ!"

Thẩm Trường Trạch nhìn nàng nỗ lực biểu diễn tiết mục treo cổ tự vẫn mười lăm phút, cuối cùng cũng hết giận, giọng nói cũng vô lực, chỉ đành tiến lên ôm nàng xuống, nhíu mày nói: "Được rồi! Cất cây kéo đi, trẫm không phạt nàng là được."

Thẩm Trường Trạch hối hận bản thân không nên mềm lòng, nhưng lời nói đã ra khỏi miệng, cũng chỉ có thể như thế, liền xụ mặt nói: "Thu thập đồ đạc, ngày mai theo trẫm cùng đi Bắc Yến."

Nhìn bộ dáng lanh lợi này của nàng, người khác cũng hại không được nàng, chỉ có nàng hại người khác mà thôi.

Cố Tuệ tặng cho hoàng đế một hôn thật lớn, đột nhiên lúc này mới nhớ tới một việc, "Còn A Bảo thì sao?"

Đứa nhỏ này tuy thông minh hiểu chuyện, nhưng rốt cuộc chỉ có 6 tuổi, dẫn hắn đi theo thế nào cũng không thể yên tâm.

Thẩm Trường Trạch nghĩ nghĩ, "Cho hắn đến Thôi gia ở vài ngày đi."

Thôi Kính Tâm là thái y, Bạch Thanh Thanh lại có quan hệ tốt với Cố Tuệ, có hai vợ chồng này chiếu cố tóm lại không sao.

Cố Tuệ lúc này mới yên tâm, đêm đó liền sửa sang lại hành trang, sáng sớm ngày kế đã theo Thẩm Trường Trạch xuất phát.

Xe ngựa lộc cộc rời khỏi kinh thành, Thẩm Trường Trạch thở dài: "Nhắc đến lại cảm thấy buồn bực, sáng nay trẫm chào từ biệt mẫu hậu, nhưng tựa hồ mẫu hậu lại rất luyến tiếc nàng."

Nhưng ngoài miệng giả nhân giả nghĩa nói: "Phải không? Thần thiếp cũng sẽ nhớ mẫu hậu lắm." Đáng tiếc giọng điệu thật sự quá thiếu chân thành, giả vờ cũng không giả nổi.

Thẩm Trường Trạch muốn nhào qua nhéo mặt nàng, Cố Tuệ cười trốn, lại không biết chạm vào đâu, phía dưới bỗng truyền đến một tiếng ai da.

Hai người lập tức nhìn nhau, chẳng lẽ Bắc Yến đã có phòng bị, phái thám tử tới nghe trộm tin tức?

Thẩm Trường Trạch nhanh chóng quyết định, lấy cớ uống trà, cúi xuống ghế dựa bắt "gian tế" ra, không ngờ lại là cái thân thể thấp lè tè của A Bảo, xiêm y dính đày mùi hôi.

Cố Tuệ vô lực đỡ trán, sớm đoán được tiểu tử này ngoan ngoãn như vậy nhất định có gian tà, ngày thường trong cung có chuyện gì mới mẻ, A Bảo đều là đầu tàu hóng hớt gương mẫu, không cam lòng bị lạc hậu chút nào. Lúc này chợt nói muốn đem thằng nhóc đến Thôi gia, nhất định nó đã sớm nghi ngờ rồi.

Thẩm Trường Trạch thưởng cho nghịch tử một cái cốc vào trán, tức giận nói: "Ai cho phép con lén lút như vậy?"

May mắn hắn luôn cẩn thận, nếu đổi thành người lỗ mãng, chỉ sợ sớm đã đâm gián điệp một nhát chết ngay.

A Bảo che trán, nước mắt lưng tròng nói, "Nhưng mà phụ hoàng, nhi thần còn nơi nào khác để nấp đâu."

Cũng không thể kêu hắn trốn vào bồn cầu đầy mùi hôi kia đi? Hắn chịu nổi, nhưng người khác không chịu nổi nha,

Cố Tuệ ngẩn ra, "Người khác."

"À, là nàng." A Bảo dùng cánh tay nhỏ xíu gõ lên sàn nhà vài cái, hiển nhiên là ám hiệu mà hai người đã ước định, ngay sau đó liền thấy một thân hình bụ bẫm y hệt chui ra từ trong một góc, gương mặt tràn đầy dơ bẩn, nhưng vẫn không giấu được mắt ngọc mày ngài.

Chính là khuê nữ bảo bối A Nguyệt mà Bạch Thanh Thanh mới sinh bốn năm trước.

Thôi Nguyệt nhẹ nhàng hướng hai người chắp tay thi lễ, "A Nguyệt tham kiến hoàng đế bá bá, hoàng hậu nương nương, chúc hai người mạnh khỏe."

Hành lễ xong, A Bảo vỗ vỗ đầu gối, lôi kéo đồng lõa đứng dậy, "Ngài yên tâm, chúng con có thể tự chiếu cố tốt, sẽ không gây thêm phiền toái cho phụ hoàng đâu."

Ý ngoài lời, đều là hắn tự làm chủ, không liên quan tiểu cô nương.

Nhưng việc đã thành, chỉ phải duỗi tay kêu hai cái hạt đậu kia lại, giúp bọn hắn rửa tay lau mặt. A Bảo tẩy sạch người mình xong, lại nhẹ nhàng dùng ống tay áo lau đi bụi bặm trên mặt A Nguyệt, động tác tinh tế giống như đang làm thơ, lại nói: "Mẹ, có gì ăn không, bụng A Nguyệt đã đói tới xẹp lép rồi."

Thẩm Trường Trạch lộ vẻ mặt vui mừng, "Tiểu tử này so với trẫm thời trẻ còn mạnh mẽ hơn nhiều."

Cố Tuệ:...... Cũng đâu phải chuyện gì đáng để kiêu ngạo đâu?

Đang muốn kêu Tiểu Trúc chuẩn bị điểm tâm và nước uống, Thẩm Trường Trạch bỗng nhiên nắm lấy tay nàng, lòng bàn tay hơi nóng lên, "Đáng tiếc trẫm không gặp được nàng sớm hơn."

Hiển nhiên là một màn tình cảm bộc phát.

Cố Tuệ:......

Tới sớm không bằng tới đúng lúc.

(Toàn văn xong)

Tác giả có lời muốn nói: Đến đây là chính thức kết thúc, cảm ơn mọi người vẫn luôn duy trì ~

Cám ơn các bạn đã luôn vote và comment ủng hộ truyện nha ❤

Nguồn: sưu tầm
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Hành Hữu Đạo