Xuyên Thành Phụ Nữ Pháo Hôi Trong Niên Đại

Lượt đọc: 16345 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 104
chương 104

❊ ❊ ❊

Ôn Duyệt trước tiên đi đến nhà bà nội Phương ăn cơm trưa, không lâu sau hai chị em Lý Niệm Thu liền tới, mấy cô gái nhỏ dọn ghế ra sân ngồi phơi nắng, vừa ăn đồ ăn vặt vừa nói chuyện phiếm.

Thời tiết tháng mười đã mát mẻ hơn, nắng không còn gay gắt như trước.

“Đúng rồi, tối hôm qua tớ đi vệ sinh nhìn thấy chú hai của Chu Diệu lén lút chạy ra bên ngoài.” Ôn Duyệt ngồi tựa lưng vào ghế, nghĩ tới việc đã nhìn thấy tối hôm qua, cảm thấy kỳ quái: “Lúc ấy mới hơn 2 giờ sáng.”

Lý Niệm Thu nhướng mày: “Có thể là có việc gì gấp đi?”

Ở bên cạnh, vẻ mặt của Lý Tưởng Đông có chút kỳ quái, bộ dáng muốn nói lại thôi.

“Làm sao vậy?” Lý Niệm Thu chú ý tới, “Có cái gì muốn nói thì cứ nói.”

“Lần trước em nhìn thấy chú hai của anh Chu Diệu đi ra từ trong nhà Lưu quả phụ.” Lý Tưởng Đông chậm rì rì mà nói.

Nhắc tới Lưu quả phụ, sắc mặt của Lý Niệm Thu cũng có chút kỳ quái. Danh tiếng của Lưu quả phụ ở Hồng Sơn thôn không tốt lắm.

Ôn Duyệt lục lại trí nhớ, tìm được tin tức có liên quan đến Lưu quả phụ. Chồng của Lưu quả phụ là người Hồng Sơn thôn, Lưu quả phụ là được chồng của mình mua bằng tiền. Hai người kết hôn không bao lâu, chồng của Lưu quả phụ ngoài ý muốn qua đời, lúc ấy Lưu quả phụ mới vừa mang thai không đến hai tháng.

Cha mẹ anh em của chồng Lưu quả phụ đã sớm qua đời, trong nhà chỉ còn lại mình ông ta, kết quả ông ta cũng đã chết. Trưởng thôn thấy Lưu quả phụ đang mang thai huyết mạch duy nhất của nhà chồng, nên trưởng thôn đã nhờ người trong thôn chăm sóc hai mẹ con nhiều hơn.

Sau này Lưu quả phụ sinh được một đứa con trai, người trong thôn lại càng chăm sóc hai người nhiều hơn.

Tuy nhiên danh tiếng của bà ấy ngày càng tệ, bởi vì thương xuyên có người nhìn thấy đàn ông từ trong nhà Lưu quả phụ đi ra, còn cho Lưu quả phụ tiền, trai đơn gái chiếc ở trong phòng còn có thể làm chuyện gì, lại còn đưa tiền!

Sau này đàn ông đã kết hôn trong thôn đều vị vợ quản nghiêm, ân cần dạy bảo bọn họ không được tới gần Lưu quả phụ.

Ôn Duyệt trừng lớn đôi mắt: “Thiệt hay giả?”

Lý Tưởng Đông yên lặng gật đầu: “Thật sự, em đã nhìn thấy ba bốn lần.”

“Ba bốn lần, vậy mà thím hai lại không phát hiện?” Ôn Duyệt rít lên, cô hoàn toàn không ngờ chú hai thành thật hàm hậu sẽ làm ra việc này, trách không được thím hai sẽ không phát hiện, ai có thể nghĩ đến chú hai sẽ lén lút hẹn hò với Lưu quả phụ lúc nửa đêm a!

Lý Tưởng Dông lại nói: “Hơn nữa có lẽ Lưu quả phụ đã mang thai, lần trước em nhặt củi trở về, liền nhìn thấy chú hai của anh Chu Diệu đứng ở trước cửa nhà Lưu quả phụ vu.ốt ve bụng bà ấy nói cái gì mà đứa trẻ....”

Lý Niệm Thu: “Bọn họ có nhìn thấy em không?”

Lý Tưởng Đông lắc đầu: “Không có.”

“Vậy thì tốt.” Lý Niệm Thu nới lỏng mày, “Loại chuyện này tốt nhất là không nên nhúng tay vào.”

Ôn Duyệt gật đầu phụ họa.

Cô có dự cảm, Chu gia lập tức sẽ không yên ổn, bất quá chuyện này không liên quan tới cô và Chu Diệu, đến lúc đó liền ở lại huyện thành không trở về, như vậy sẽ không liên lụy đến bọn họ.

Buổi chiều trở về huyện thành, Ôn Duyệt trước tiên đi đến tiệm tạp hóa gọi điện thoại cho Chu Diệu. Nhưng mà người chủ cửa hàng bên kia tiếp điện thoại nói với Ôn Duyệt rằng Chu Diệu bọn họ đã đi đến nơi khác, để lại lời nhắn bảo cô không cần lo lắng.

Ôn Duyệt đồng ý, cắt đứt điện thoại thất vọng mà thở dài.

…… Hồng Sơn thôn.

Lâm Phương bưng một chậu quần áo mà chồng và con trai đã thay đi đến hạ lưu sông vừa giặt quần áo vừa nói chuyện với một số người phụ nữ mà bà ta quen biết trong thôn, miệng kể những chuyện bát quái ở trong thôn.

“Này, tôi nói cho các người biết một chuyện, Lưu quả phụ có biết không, cô ta đang mang thai!”

Ồ, một hòn đá làm dậy sóng cả hồ. Động tác giặt quần áo của mấy người phụ nữ lập tức dừng lại, trừng lớn đôi mắt nhìn qua.

“Thiệt hay giả? Mang thai con của ai?”

“Khẳng định là người ở trong thôn của chúng ta, chậc chậc, không biết vợ của người nọ có biết chuyện này hay không?.”

“Sợ là không biết đâu.”

Lâm Phương vẻ mặt cười nhạo: “Ngay cả người đàn ông của mình cũng quản không được, vợ nhà ai mà lại vô dụng như vậy?”

“Có lẽ là vợ Đại Lực?”

“Có thể, cũng có thể là vợ Tiểu Vân, hai người này đều không quản được đàn ông nhà mình.”

“Họ làm sao mà quản được, cô cũng không phải không biết tính tình của chồng họ là gì sao.....”

Lâm Phương giặt quần áo xong, nói chút chuyện bát quái, cảm thấy mỹ mãn mà bưng chậu đi về nhà, vừa mới trở lại sân liền đụng phải Lưu Thúy Thúy, ai một tiếng, nhỏ giọng nói: “Em có biết Lưu quả phụ đang mang thai không?”

Lưu Thúy Thúy quay đầu nhìn bà ta: “Chị đều đã biết?”

Lâm Phương: “Tất nhiên rồi!”

“Chị, không tức giận sao?” Lưu Thúy Thúy liếc nhìn biểu tình trên mặt Lâm Phương có chút khiếp sợ, “Chị không hề tức giận sao? Tôi còn sợ chị tức chết, vẫn luôn không dám nói với chị.”

Lâm Phương nhíu mày: “Tôi có gì mà phải tức giận, chuyện này có gì đâu.” Cũng không phải mang thai con của chồng mình, tại sao lại phải tức giận?

“Anh hai cùng Lưu quả phụ có quan hệ, đứa bé kia có lẽ là của anh hai.” Lưu Thúy Thúy thấy Lâm Phương thật sự không tức giận, liền nói ra: “Trước đó tôi còn tưởng rằng chị dâu sẽ tức giận cho nên không dám nói. Nếu đã biết rồi thì tốt, đàn ông mà......”

“Cô nói gì!??” Đầu óc Lâm Phương trống rỗng, lỗ tai ù đi: “Là con của Chu Giang Hải???” Giọng nói khàn khàn, hai mắt đỏ ngầu.

Lưu Thúy Thúy bị hoảng sợ: “Chị, không phải vừa rồi chị nói đã biết rồi sao?”

“Chu Giang Hải, tên khốn kiếp này, bà đây liều mạng với ông!” Lâm Phương không nghe không rõ những gì Lưu Thúy Thúy nói nữa, quay đầu lại vọt vào phòng bếp cầm lấy d.a.o phay liền chạy ra bên ngoài.

Lưu Thúy Thúy ai da một tiếng, dùng sức vỗ hai cái lên miệng: “Cái miệng này của tôi a!” Sợ xảy ra chuyện gì nên cũng vội vàng đuổi theo.

Lâm Phương tay cầm d.a.o phay bộ mặt dữ tợn ở trên bờ ruộng chạy như điên, một màn này rất nhanh liền hấp dẫn người trong thôn chú ý, vội vàng theo sau xem.

Lúc này Chu Giang Hải đang cùng con trai Chu Quang Tông làm việc ngoài ruộng, hai cha con chỉ biết vùi đầu làm việc, rất im lặng.

Chu Quang Tông đứng lên nghỉ một lát, thật xa liền nhìn đến mẹ mình vẻ mặt tức giận mà chạy đến đây, lông mày giật giật, trong lòng dâng lên một dự cảm không tốt: “Ba, gần đây ba không làm việc gì khiến mẹ tức giận chứ?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »