Xuyên Thành Phụ Nữ Pháo Hôi Trong Niên Đại

Lượt đọc: 16351 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 108
chương 108

❊ ❊ ❊

Sau khi giáo dục phê bình kết thúc, Chu Diệu và những người khác được yêu cầu viết bản kiểm điểm, sau đó liền thả người ra.

Ôn Duyệt nhìn về phía ba người Chu Diệu, tầm mắt nhìn vết thương trên mặt bọn họ đảo hai vòng, banh khuôn mặt nhỏ hỏi: “Cho nên bây giờ các anh định làm gì, trực tiếp về nhà?”

Nhậm Nghiệp Lương sờ sờ vết thương trên mặt, đau đến ngao một tiếng: “Cứ như vậy trở về, bà nội khẳng định sẽ hỏi, chúng ta nên nói sao đây.”

Ôn Duyệt: “Đó là việc của các anh, như thế nào, trước khi đánh nhau sao không suy nghĩ lấy cớ gì để lừa gạt qua?”

Giọng điệu này…… Nhậm Nghiệp Lương liếc nhìn Chu Diệu, nháy mắt: Anh, anh nói đi.

Chu Diệu chỉ coi như không nhìn thấy ánh mắt của Nhậm Nghiệp Lương, giơ tay sờ sờ chóp mũi, hạ giọng nói: “Em có trở lại trường học không?”

Ôn Duyệt banh mặt không đáp.

“Về nhà trước đi, nói với bà nội là chúng ta không cẩn thận bị té ngã.” Chu Diệu nói xong duỗi tay muốn nắm lấy tay Ôn Duyệt nhưng bị cô né tránh, xoay người cũng không nhìn ba người bọn họ, đi tuốt ở đàng trước.

Nhậm Nghiệp Lương đi tới nói: “Anh, anh trở về dỗ dành chị dâu thật tốt đi.”

Phương Thạch Đào yên lặng gật đầu.

Chu Diệu: “…… Còn cần chú nói sao?”

Ba người liền như vậy đi theo phía sau Ôn Duyệt, mỗi người đều ủ rũ cụp đuôi, như là một chú chó bị chủ nhân hung hăng phê bình một trận.

Về tới nhà, trong sân im ắng, lúc này bà nội Phương hẳn là đang nghỉ trưa, điều này làm cho ba người Chu Diệu thoáng nhẹ nhàng thở ra. Nhậm Nghiệp Lương lặng lẽ về phòng lấy rượu thuốc ra, anh ta và Phương Thạch Đào tự xử lý vết thương cho nhau, đau đến nhe răng trợn mắt, lại không dám phát ra âm thanh sợ đánh thức bà nội, chỉ có thể cố nén.

Chu Diệu xách theo rượu thuốc về phòng, nhìn Ôn Duyệt đang ngồi trên ghế đọc sách, sờ sờ vết thương trên mặt, nhướng mi đi qua: “Duyệt Duyệt, giúp anh bôi thuốc được không?”

“Tự mình làm đi.” Ôn Duyệt đầu cũng không nâng lên một chút, ánh mắt vẫn luôn dừng trên sách vở, cười cười nói: “Đánh nhau lợi hại như vậy, không biết tự mình bôi thuốc sao?”

Chu Diệu dọn ghế đến bên cạnh ngồi xuống, nhẹ giọng nói: “Đừng tức giận, anh sai rồi, bảo đảm không có lần sau.”

Ôn Duyệt: “Không cần nói với em chuyện này, dù sao các anh cũng rất lợi hại, có thể ba người đánh mười người.”

Chu Diệu nhướng mày: “Cũng còn được.”

Ôn Duyệt ngước mắt nhìn anh, cười như không cười: “Vậy em lại khen anh thêm hai câu nữa nhé?”

“Không cần đâu.” Chu Diệu cười cười, nhìn sắc mặt của Ôn Duyệt, cúi người lại gần: “Đừng tức giận, chuyện hôm nay quả thật là ngoài ý muốn.”

Bọn họ từ Thượng Hải trở về đương nhiên sẽ không về tay không, liền thuận tiện mang theo chút đồ dùng ở Thượng Hải trở về, dự định bán để lấy lại chút máu. Dù sao ở Thượng Hải cũng đã tiêu không ít tiền. Buổi sáng bày quán vẫn còn rất tốt, đến buổi chiều đột nhiên đi tới một đống người, nói quầy hàng này là của bọn họ, kêu mấy người Chu Diệu tránh ra.

Chu Diệu đương nhiên không chịu, đối phương trực tiếp liền đập phá quầy hàng.

Anh liền bạo nổ tính tình, nhấc chân lên liền đá qua, trực tiếp cho đạp người ta chổng vó, hai nhóm người liền như vậy đánh nhau. Đối phương rõ ràng là có chuẩn bị mà tới, trong tay còn cầm theo gậy gộc, Nhậm Nghiệp Lương và Phương Thạch Đào bị đánh đến tè ra quần.

Nhưng Chu Diệu là người nào, Chu Diệu là một bá vương, từ nhỏ liền đánh nhau với người khác ở trong thôn, trở tay liền đoạt đi vũ khí của đối phương rồi ném cho Nhậm Nghiệp Lương và Phương Thạch Đào, còn anh thì tay không mà đánh, nắm tay so với gậy gộc còn cứng hơn.

Đối phương có mười mấy người, chính là bị Chu Diệu đánh đến kêu cha gọi mẹ.

Nếu không phải đồng chí công an tới nhanh, phỏng chừng thương tích của mấy người này còn nghiêm trọng hơn.

“Vậy nếu ngày mai, ngày mốt lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy thì sao?” Ôn Duyệt nhìn anh, “Anh cũng sẽ đánh nhau như vậy?”

Chu Diệu lại sờ sờ chóp mũi: “Sẽ không.” Mới là lạ.

Có người tới khiêu khích, không đánh trả không phải là tính cách của anh.

Ở chung lâu như vậy, đương nhiên Ôn Duyệt hiểu rất rõ tính tình của Chu Diệu, sau khi nghe anh nói xong cô cười lạnh một tiếng: “Được, em cũng không quản được anh, anh muốn làm gì thì làm.”

Chu Diệu biết Ôn Duyệt đây là càng tức giận, thở dài: “Tính tình cẩu này của anh từ nhỏ đã như thế rồi, trong chốc lát cũng không thể thay đổi được.”

Nghĩ đến mẹ của Chu Diệu mất sớm, cha cũng mặc kệ anh, có chút tức giận, buông sách trong tay xuống quay đầu nhìn anh: “Chu Diệu, em biết anh giỏi đánh nhau, nhưng không phải vấn đề gì cũng dựa vào bạo lực để giải quyết. Giống như hôm nay, anh bị thương không nghiêm trọng, nhưng lão Phương và Nghiệp Lương thì sao? Vết thương trên người bọn họ còn nặng hơn anh, bọn họ không thể đánh, anh lại chỉ có một người, không thể bảo vệ hai người bọn họ được, nếu bọn họ xảy ra chuyện gì, anh giải thích thế nào với bà nội Phương?”

Giọng điệu nói chuyện của cô rất nhẹ nhàng, thậm chí có thể nói là dịu dàng, nhưng nội dung nói chuyện lại làm cho Chu Diệu không lời gì để nói.

Anh quả thật không nghĩ tới chuyện này.

“Nếu sau này anh ra ngoài gây dựng sự nghiệp, đi ra ngoài làm việc, gặp được những việc như thế này cũng muốn dựa vào bạo lực để giải quyết sao? Đầu óc của anh chỉ để trang trí thôi sao?”

Chu Diệu: “……” Đây là đang nói anh là tên ngốc.

Ôn Duyệt lại nói: “Nếu anh và người khác xảy ra xung đột mà bị thương, gãy tay, gãy chân, đầu óc hỏng rồi thì em phải làm sao bây giờ?”

Lông mày Chu Diệu dựng lên: “Không có khả năng.”

Đôi mắt của Ôn Duyệt cong lên, cười hỏi lại: “Vì sao không có khả năng? Chẳng lẽ trên thế giới này chỉ có một mình anh có thể đánh nhau sao? Lần này bọn họ lấy chỉ là gậy gỗ, vậy lần sau nếu là lấy đao thì sao? Anh cho rằng anh là siêu nhân?”

Chu Diệu: “Siêu nhân là cái gì?”

“Đây là trọng điểm sao?” Ôn Duyệt không nói nên lời mà liếc nhìn anh một cái.

Chu Diệu bấm tay gãi gãi mặt, không cẩn thận cào trúng vết thương trên mặt, đau đến kêu lên. Trong tầm mắt xuất hiện một bàn tay nhỏ trắng nõn, ánh mắt di chuyển lên trên, đối diện với khuôn mặt nhỏ căng thẳng của Ôn Duyệt.

“Rượu thuốc.”

Chu Diệu lập tức mỉm cười, đẩy rượu thuốc đến trước mặt cô, đưa mặt về phía trước. Gò má của anh bị bầm tím một mảng, khóe mắt và khóe miệng cũng bị thương, những chỗ khác vẫn ổn, thoạt nhìn cũng không quá nghiêm trọng.

Ôn Duyệt đang suy nghĩ, tầm mắt của cô đi xuống, xuyên qua cổ áo nhìn thấy trên vai của anh bị đỏ một mảng, mày nhăn lại: “Cởi quần áo ra.”

Chu Diệu do dự hai giây.

Đuôi lông mày của Ôn Duyệt nhướng lên.

Chu Diệu chậc một tiếng, cởi áo khoác vào áo ba lỗ ra, ở sau lưng có vài vết đỏ bừng ngang dọc đan xen nhau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »