Xuyên Thành Phụ Nữ Pháo Hôi Trong Niên Đại

Lượt đọc: 16251 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 110
chương 110

❊ ❊ ❊

“A? Không phải là nói đối tượng kết hôn của cậu là một tên lưu manh chơi bời lêu lổng? Sao anh ta có thể giúp cậu được, chiều nay đồng chí công an cũng đã tới, khẳng định là anh ta đã gây chuyện đi.” Mấy bạn học nam có chút tức giận bất bình, “Loại người này căn bản không xứng với cậu!”

Ôn Duyệt ngữ khí nhẹ nhàng chậm chạp: “Không có gì mà xứng với không xứng cả, mình thích là được rồi. Đã khuya rồi, các người mau trở về ký túc xá ngủ đi, tôi cũng muốn về nhà, tạm biệt.” Cô vẫy vẫy tay, cười xoay người đi về phía trước.

Đi được hai bước, Ôn Duyệt nhìn thấy Chu Diệu đứng dưới đèn đường, ánh đèn kéo dài bóng của anh trải trên mặt đất. Ngược ánh sáng, mặt anh bị che khuất trong bóng tối, không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh.

“Sao anh lại vào đây?” Đôi mắt Ôn Duyệt cong cong, bước chân nhảy nhót mà nhảy đến trước mặt Chu Diệu.

Chu Diệu nhíu chặt mày, mím môi, thoạt nhìn có chút không vui.

Ôn Duyệt thu liễm nụ cười: “Anh làm sao vậy? Anh có tâm sự sao.”

Gần tháng 11, thời tiết càng thêm mát mẻ.

Ôn Duyệt mặc một chiếc áo khoác màu xanh đậm, tóc được kẹp sau đầu, có vài sợi tóc rơi xuống hai bên má, gió nhẹ nhàng thổi qua, sợi tóc nhẹ nhàng đánh vào trên mặt, ngăn trở tầm mắt.

“Không có gì, anh chỉ đang suy nghĩ một chút việc.” Chu Diệu chớp chớp mắt, khóe môi cong lên, vẻ mặt u ám nặng nề vừa rồi hóa thành hư không. Anh giơ tay vén tóc Ôn Duyệt ra sau tai cô, “Hôm nay sao lại ra muộn như vậy.”

Đôi mắt Ôn Duyệt cong thành hình trăng khuyết: “Giúp bạn học giải đề nên mất chút thời gian, anh chờ rất lâu sao? Lần sau anh trực tiếp tới cửa phòng học chờ em đi.”

Chu Diệu rũ mắt, thấp giọng ừ một tiếng.

Hai người sóng vai đi về nhà.

Hiện tại trời lạnh, cũng không cần tắm rửa mỗi ngày như trước nữa, cơ bản là cách một ngày tắm một lần. Dù sao lúc này cũng không giống đời sau có máy nước nóng hay máy sưởi nhiệt, không có những thứ này, tắm vào mùa đông chính là một cực hình.

“Chiếc áo len mà em đã đan lần trước, trời lạnh anh có thể mặc.”

Từ một tháng trước Ôn Duyệt đã đan xong một chiếc áo len ném cho Chu Diệu, áo len cổ lọ màu đen, hoa văn đơn giản. Cô còn đan một chiếc khăn quàng cổ màu xám cũng ném cho Chu Diệu để anh mang.

Sau khi Chu Diệu từ trường học trở về vẫn luôn có chút trầm mặc, tầm mắt dừng trên chiếc áo len trước mặt, cầm lên xem.

Ôn Duyệt cười khanh khách hỏi: “Có thích không?”

Chu Diệu gật đầu: “Thích.”

“Thích là được rồi, ha a.” Ôn Duyệt ngáp một cái, khóe mắt tràn ra nước mắt mệt mỏi: “Em buồn ngủ quá, em ngủ trước nha.”

“Ngủ đi.” Chu Diệu nói, “Anh đi tìm Nghiệp Lương và lão Phương tâm sự.”

Ôn Duyệt buồn ngủ không chịu được, thuận miệng đồng ý: “Ừm, anh đi đi, đừng ngủ quá muộn.”

Chu Diệu ừ một tiếng, tắt đèn đi ra khỏi phòng.

“Anh, buổi tối anh không ngủ tới phòng em làm gì a.” Nhậm Nghiệp Lương và Phương Thạch Đào vừa bôi thuốc cho nhau vừa nói chuyện phiếm, cửa bị đẩy ra làm cho anh ta hoảng sợ, có chút chột dạ.

Chu Diệu nhíu mày, không có Ôn Duyệt ở đây, anh lại khôi phục lại vẻ mặt u ám nặng nề trước đó. Anh mím môi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh mép giường, dựa lưng vào ghế, hơi ngửa đầu ra sau không để ý tới Nhậm Nghiệp Lương.

“Anh? A ui ui lão Phương cậu nhẹ chút, muốn làm tôi đau c.h.ế.t phải không!” Nhậm Nghiệp Lương có chút nghi hoặc, vừa mới quay đầu, liền bởi vì vết thương bị ấn đau đến nhe răng trợn mắt ngao ngao kêu, quay đầu tức giận trừng Phương Thạch Đào.

Vẻ mặt Phương Thạch Đào vô tội: “Tôi không dùng sức.”

Nhậm Nghiệp Lương: “Cậu đánh rắm, cậu là sợ tôi không chết!”

Phương Thạch Đào ghét bỏ nói: “Đại nam nhân còn sợ đau, cậu nhìn Diệu ca đi.”

Chu Diệu bị ồn ào đến phiền, liếc mắt nhìn hai người một cái.

Thân trên của Nhậm Nghiệp Lương và Phương Thạch Đào đều trần trụi, hai người bởi vì lúc nhỏ không đủ ăn, mặc dù sau này có bù đắp thêm thì thân hình vẫn gầy ốm như cũ, nhìn giống như xương sườn, các cọng xương sườn rõ ràng.

Chu Diệu nhìn thoáng qua liền ghét bỏ mà thu hồi ánh mắt, chậc, thật cay mắt.

“Đừng ồn, muốn nói với hai người chút chuyện.” Chu Diệu đặt mu bàn chân lên chiếc ghế đẩu bên cạnh, nhấc chân dẫm lên lắc lắc hai cái.

Nhậm Nghiệp Lương nghe lời câm miệng: “Chuyện gì a?”

Chu Diệu lại trầm mặc hai phút, híp mắt nhìn chằm chằm bóng đèn mờ nhạt trên đỉnh đầu.

“? Anh?”

Chu Diệu: “Có muốn đi Thượng Hải lăn lộn không.”

Nhậm Nghiệp Lương “a” một tiếng, trừng lớn đôi mắt: “Anh, không phải anh muốn ở bên cạnh chị dâu, không muốn ở Thượng Hải sao? Sao lại đột nhiên muốn đi Thượng Hải lăn lộn?”

Chu Diệu không nói chuyện, trong đầu hiện lên những lời mà buổi tối ở trường học nghe được.

Ôn Duyệt nói chuyện với vài người bạn học nam kia anh đều nghe được. Những người khác thấy anh như thế nào cũng không sao cả, nói anh là tên lưu manh du thủ du thực cũng được, dù sao từ khi còn nhỏ anh đã nghe những lời này rất nhiều, căn bản là không để trong lòng.

Nhưng nếu là có người bởi vì anh mà khinh thường Ôn Duyệt, cảm thấy Ôn Duyệt mắt mù mới gả cho anh, Chu Diệu thật sự không vui, rất khó chịu. Anh không muốn bởi vì mình mà làm Ôn Duyệt phải chịu một chút ủy khuất nào.

Cho nên anh thay đổi chủ ý.

Anh muốn đi ra ngoài lăn lộn, muốn làm nên sự nghiệp, làm ra tên tuổi.

Chu Diệu lười giải thích cùng bọn họ: “Cứ nói đi, có đi hay không.”

Nhậm Nghiệp Lương kích động thật sự: “Đi đi đi đi!!!”

Phương Thạch Đào cũng có chút kích động, thanh âm so ngày thường lớn hơn chút: “Đi!”

Phàm là người trẻ tuổi có chút dã tâm, ai mà không muốn đi ra ngoài lập nghiệp a!

“Được” Chu Diệu gật đầu đứng dậy đi ra ngoài.

Nhậm Nghiệp Lương: “Anh, anh như này liền đi rồi? Không nói thêm gì nữa?” Tỷ như bọn họ đi Thượng Hải làm gì a, lần trước đi chỉ tùy tiện đi dạo, cũng không có điều tra sâu.

Chu Diệu không đáp, cửa cũng lười đóng lại.

Nhậm Nghiệp Lương: “.”

Được, Diệu ca chính là tùy hứng, bọn họ không quản được.

Nhậm Nghiệp Lương nghĩ đến chuyện muốn đi Thượng Hải lập nghiệp liền có chút kích động, cũng không thèm để ý đau đớn trên người, hứng thú bừng bừng thảo luận với Phương Thạch Đào. Phương Thạch Đào ngày thường ít nói, nhưng lúc này muốn nói rất nhiều, hai người trò chuyện cả đêm về đề tài đi Thượng Hải lập nghiệp, ngày hôm sau tinh thần vẫn rất phấn chấn.

Chu Diệu cũng cả đêm không ngủ.

Anh nằm ở trên giường suy nghĩ kế hoạch sau này, đôi tay giao nhau gối dưới đầu, cẩn thận nhớ lại khoảng thời gian trước đi Thượng Hải đã nghe được những gì. Quay đầu nhìn về phía thân ảnh nhỏ xinh giấu ở dưới chăn, giơ tay kéo chăn lại cho cô, ngón tay nhẹ nhàng vén sợi tóc dính trên mặt cô.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »