Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6606 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 209

❊ ❊ ❊

Nàng bước tới bên thùng tắm, thùng tắm được làm rất cao rất lớn, vuông vắn, giống như một cái chum nước. Hơi nước phả vào mặt, trên mặt lập tức phủ một lớp màng nước ẩm ướt.

"A Triển." Nàng lại gọi một tiếng.

Văn Triển đang ngồi xổm dưới mặt nước bỗng động đậy, ngoi đầu lên từ mép thùng tắm, "ào ào" một tiếng, nước b.ắ.n tung tóe.

Lục Vân Sơ bất ngờ bị b.ắ.n ướt hết người, nàng né tránh nói: "Chàng làm gì—"

Ngẩng đầu lên, vừa vặn đối diện với khuôn mặt Văn Triển.

Khuôn mặt hắn bị hơi nước nóng hun đỏ bừng, như màu hồng nhạt của trà hoa mai khi nấu, mái tóc dài ướt sũng, những giọt nước trong suốt không ngừng trượt xuống theo mép tóc.

Đôi mắt hắn cũng ươn ướt, như thủy tinh vỡ vụn, hắn chỉ cần nhìn Lục Vân Sơ một cái, những lời còn lại của nàng đều bị chặn lại trong cổ họng.

Khí chất hắn vốn lạnh lùng, nên mỗi khi ánh mắt nhuốm màu u buồn, nét yếu đuối ấy cứ thế phơi bày, chẳng thể che giấu.

Lục Vân Sơ thấy hắn như con thú nhỏ bị thương đang cầu cứu, chăm chú nhìn mình không rời, ngước cổ lên, miệng mấp máy như có muôn vàn lời muốn nói mà không thốt nên câu.

"Sao thế?" Nàng hỏi.

Văn Triển chậm rãi đứng lên, nước ào xuống, mái tóc ướt đẫm dính trên làn da trắng như tuyết, đen trắng rõ ràng, tương phản đến chói mắt.

Hắn cúi đầu, ánh mắt mang vẻ hoang mang: "Sao… lại về?"

Câu này khiến Lục Vân Sơ cũng ngẩn người ra, nàng nghiêng đầu: "Sao ta lại không về? Chàng đang đợi ta mà."

Thế giới mà Lục Vân Sơ miêu tả thật tự do rộng lớn, chỉ có nơi như thế mới nuôi dưỡng được nữ nhi phóng khoáng như nàng, Văn Triển cảm thấy càng nghe nàng nói, lòng hắn càng nặng trĩu, buồn bã hỏi: "Chốn đó… có ai… đợi nàng không?"

Lục Vân Sơ ngẫm nghĩ một chút mới hiểu hắn muốn nói gì, tức thì cười phá lên: "Ý chàng là ta bắt cá hai tay?"

Nàng lùi lại nửa bước, Văn Triển nhanh tay lẹ mắt túm lấy cánh tay nàng. Bị hắn kéo một cái, nàng mất đà, chống tay vào thành bồn tắm, vừa mới đứng vững, cả người đã nhẹ bổng.

Văn Triển vậy mà bế nàng từ ngoài vào, ném thẳng xuống nước!

Nước nóng xộc lên tứ phía, Lục Vân Sơ ngớ người, y phục ướt nhẹp nặng trĩu, dính dáp khó chịu.

Văn Triển cùng nàng ngồi xổm xuống, bốn mắt nhìn nhau, nàng trừng to đôi mắt phượng, hung hăng thụi hắn một cú: "Chàng làm cái gì thế hả?!"

Văn Triển không tránh né, bị đánh xong lại men theo cánh tay nàng mà nhích tới, dính chặt lấy nàng như không có xương, vòng tay qua cổ nàng, nhỏ giọng nói: "Ở đó… là quê nhà nàng, rất hợp… để yêu đương."

Lục Vân Sơ bỗng chốc mềm lòng.

Chốn nào mà chẳng hợp để yêu đương cơ chứ?

Chỉ là có lẽ đối với Văn Triển, thế giới này đã mang đến cho hắn quá nhiều tổn thương lạnh lẽo, nên cái chốn trong lời nàng nghe sao ấm áp bao la, dường như rất dễ dàng để yêu thương và bên nhau trọn đời.

Thấy nàng thả lỏng, Văn Triển mới tiếp tục hỏi: "Ở đó... đã từng có ta sao?"

Câu hỏi này thật lạ, nhưng Lục Vân Sơ hiểu ý hắn. Hắn muốn biết nàng ở hiện đại đã từng yêu ai, từng có rung động với người nào chưa.

"Ừm..." Lục Vân Sơ đáp: "Chưa từng." Nàng nghĩ kỹ lại, trước kia e rằng đến yêu là gì nàng cũng chẳng hay biết.

Nhưng cái khoảng thời gian ngắn ngủi suy tư của nàng lại khiến Văn Triển như nín thở, tim như bị ai đó bóp nghẹn, cả người rét run như dầm mưa.

Hắn bất an, cảm giác ngay cả được sinh ra ở nơi đó cũng tốt hơn mình vạn lần.

Hắn nghiến răng, từng chữ rành rọt: "Ta... hơn bọn họ... nhiều."

Lục Vân Sơ hoàn toàn không theo kịp mạch suy nghĩ của hắn.

Bọn họ? Bọn họ là ai chứ?

Nàng trừng mắt nhìn Văn Triển, mong hắn có thể đọc được nét hoang mang trong mắt nàng.

Nhưng xem ra Văn Triển đang tức giận và tủi thân lắm, áp trán mình lên trán nàng, một lần nữa kiên định sửa lời: "Ta... có thể… tốt hơn bọn họ."

Bình thường hắn nói năng chậm chạp, do khó phát âm nên nghe hơi khàn khàn, khó khăn.

Nhưng bây giờ hắn cố tình nhấn mạnh từng chữ để phát âm rõ ràng hơn, tăng tốc độ nói khiến giọng nói tuy có chút nghiêm túc mà lại rất đáng yêu.

Lục Vân Sơ càng ngây ra: "Tốt cái gì, tốt hơn ai?"

Ánh mắt Văn Triển kỳ lạ vô cùng, vừa chứa sự yếu đuối van nài, vừa lộ rõ vẻ chiếm hữu ngang ngược, hắn cứ thế áp sát trán mình lên trán Lục Vân Sơ, mi dài khẽ run nhìn nàng.

Khi nàng sắp không chịu nổi cảnh mặc nguyên y phục ngâm mình trong nước nóng thì bất ngờ Văn Triển hôn nàng, làm nàng choáng váng, ngây ngẩn.

Thấy nàng không phản ứng, hắn vẻ mặt giãn ra đôi chút, lại áp sát, nhẹ nhàng hôn một cái, từ khóe miệng đến sau tai, chẳng giống hôn, càng giống như mượn ngôn ngữ cơ thể để bày tỏ những lời chưa nói hết.

Lục Vân Sơ không chịu nổi cái dáng vẻ đáng thương lại ngớ ngẩn của hắn, nhất thời lơ là cảnh giác, lại bị nước nóng ngâm, cả người choáng váng, mãi đến khi eo ngứa ran mới nhận ra đại sự bất diệu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »