Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6470 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 208

❊ ❊ ❊

Lục Vân Sơ thấy sắc mặt hắn không tốt, hỏi: "Lạnh à?"

Văn Triển chớp mắt, bỗng rùng mình một cái, lông mày hơi nhíu lại, vừa run vừa lắc đầu nhẹ.

Thôi được rồi, không phải cún bự đâu, mà là mèo ướt.

Nhìn lại vẻ mặt nghiêm túc của hắn, đúng là mèo thật rồi.

Văn Triển lắc đầu, coi như là trả lời câu hỏi lúc nãy của Lục Vân Sơ.

"Vậy sao lại làm mặt như vậy?"

Văn Triển cụp mắt, nói từng chữ một: "Không… thoải mái."

Nói xong lại rùng mình một cái, có thể thấy hắn đang cố gắng kiềm chế không lắc đầu, nhưng đầu và vai vẫn run lên.

Lục Vân Sơ nín cười: "Chàng còn biết dầm mưa khó chịu sao?" Nàng nắm tay hắn, giúp hắn xoa tay cho ấm: "Ôi, thật là không thể rời người khác được mà."

Câu nói này khiến Văn Triển càng thêm áy náy, hắn cho rằng những cảm xúc không thể kiềm chế của mình thực sự đã gây thêm gánh nặng cho Lục Vân Sơ.

Nhưng nàng không hề có một chút chán ghét nào, kiên nhẫn dỗ dành hắn. Văn Triển cảm thấy trong lòng chua xót, không biết phải làm sao mới được.

Vốn đang ngơ ngác ngồi trên ghế như một con rối gỗ, Văn Triển đột nhiên đứng dậy, đúng lúc Lục Vân Sơ đang nghĩ hắn muốn làm gì thì hắn bỗng nhiên ngồi xổm xuống, ôm lấy chân Lục Vân Sơ.

Lục Vân Sơ: … Đây là động tác kỳ quái gì vậy?

"A Triển?"

Khuôn mặt tái nhợt của Văn Triển dần đỏ bừng, hắn tựa đầu vào đầu gối Lục Vân Sơ, ấp úng giải thích: "Ôm nàng… nhưng mà… ướt."

Lục Vân Sơ hiểu ra, hắn muốn ôm nàng, nhưng cảm thấy người mình còn ẩm ướt nên không thể ôm nàng bình thường, chỉ có thể ôm chân nàng.

Lục Vân Sơ dở khóc dở cười, đang định kéo hắn đứng dậy thì nha hoàn bên ngoài đi tới, dừng lại ở chỗ bình phong nói: "Tiểu thư, nước tắm đã chuẩn bị xong rồi ạ."

Vừa có người lên tiếng, Văn Triển liền lập tức đứng dậy, cúi đầu nhìn chằm chằm xuống đất.

Lục Vân Sơ lên tiếng trả lời: "Được, ta tới ngay." Kéo Văn Triển đi: "Mau đi tắm nước nóng cho ấm."

Đây là gian phòng phụ Lục Kính ngày thường không ở, thùng tắm cũng là mới lấy ra. Là một vị địa đầu xà (người có quyền lực lớn ở địa phương), những vật dụng cơ bản này luôn được cất giữ sẵn trong kho.

Ông vốn quen hưởng thụ, thùng tắm đều là thợ thủ công làm riêng theo yêu cầu, vừa to vừa cao, đặt trong căn phòng nhỏ chỉ có cửa sổ trên cao, vừa bước vào đã thấy nóng hừng hực.

Lục Vân Sơ nói với Văn Triển: "Chàng ngâm thêm một lúc, ngâm đến khi ra mồ hôi rồi hãy ra." Nói xong lại nhớ tới tình trạng hắn không rời được người, bèn bổ sung: "Ta sẽ đợi chàng ở gian ngoài, chàng có thể nói chuyện với ta."

Văn Triển không có phản ứng gì, Lục Vân Sơ liền định ra ngoài, nào ngờ vừa bước chân, Văn Triển liền nắm lấy cổ tay nàng kéo lại.

Lục Vân Sơ vẻ mặt hoang mang: "Làm sao vậy, còn chuyện gì sao?"

Văn Triển cúi đầu nhìn, khí chất thanh phong minh nguyệt như có chút hoang mang và sợ hãi khi sắp bị bỏ rơi, đôi mắt trong veo toàn là vẻ khẩn cầu, khó khăn nói: "Không... đi."

Lục Vân Sơ ngẩn người: "Hả?"

Hắn không dám mạnh tay, nhưng lại không muốn để nàng đi, bèn bước tới, dùng cánh tay nhẹ nhàng ôm nàng, cằm cọ cọ lên đỉnh đầu nàng, lặp lại: "Không... đi."

Lục Vân Sơ chớp mắt, không đi? Muốn nàng ở lại cùng hắn? Ừm... hình như không ổn lắm.

Văn Triển khi cố chấp lên thật sự rất đau đầu.

Lục Vân Sơ thấy hắn không chịu buông, chỉ có thể chiều theo hắn: "Được rồi, ta đợi chàng ở nơi chàng có thể nhìn thấy được, có được không?"

Văn Triển gật đầu, kéo nàng đến bên thùng tắm.

Lục Vân Sơ dở khóc dở cười, nhớ tới dáng vẻ ngốc nghếch dầm mưa của Văn Triển, nụ cười dần dần phai nhạt, hóa thành một tiếng thở dài khe khẽ.

Nàng nói nhỏ: "Xin lỗi, ta thật sự đã đi quá lâu rồi."

Văn Triển đang quay lưng về phía nàng cởi bỏ y phục ướt sũng, nghe vậy nghiêng đầu, nhưng không nhìn nàng, thần sắc dưới ánh sáng lờ mờ khó mà nhìn rõ.

Hắn vắt y phục lên bình phong, bước vào thùng tắm, nước ào ào vang lên.

Khói trắng bốc lên trên mặt nước, hắn nhìn Lục Vân Sơ qua lớp sương mù, chậm rãi hỏi: "Về nhà?"

Lục Vân Sơ đại khái hiểu ý hắn, trả lời: "Phải, ta đã trở về thế giới mà ta sinh ra." Dù sao Văn Triển đang tắm, nàng cũng phải đợi ở đây chán nản, chi bằng kể lại mọi chuyện sau khi trở về.

Về công việc, đồng nghiệp, bạn bè của nàng, về căn hộ thuê nhỏ của nàng, khi nói đến những điều này lại phải giải thích bối cảnh liên quan, cứ thế nói mãi, những câu chuyện từ nhỏ đến lớn nghĩ đến đâu nói đến đó.

Văn Triển vẫn im lặng lắng nghe, qua màn sương mù, tâm trạng hắn ngày càng sa sút, rồi từ từ trượt xuống, cả người chìm vào trong nước.

Lục Vân Sơ cứ tưởng hắn đang nghịch nước, không để ý, nhưng thời gian trôi qua, hắn vẫn không ngoi lên khỏi mặt nước.

Lục Vân Sơ nhíu mày: "A Triển?" Không thể nào ngủ quên rồi chứ, chẳng lẽ còn bị ngạt thở ngất xỉu sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »