Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6497 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 205

❊ ❊ ❊

Một Văn Triển như thế này thật sự rất hiếm thấy, lần trước như vậy là lúc say rượu.

Lục Vân Sơ cười nói: "Chàng không có xương à?"

Văn Triển vẫn im thin thít, mãi đến khi hai người đi được vài bước, hắn mới từ trong cổ họng phát ra mấy âm tiết: "Không... có."

Khàn khàn, ngượng nghịu, nhưng Lục Vân Sơ lại nghe ra được ý nũng nịu làm nũng trong từng tiếng một ấy.

Nàng dừng bước, cảm thấy người phía sau cũng dần dần tỉnh táo lại, thân thể trở nên cứng đờ, rồi máy móc dời cằm đi, chậm rãi buông tay.

Lục Vân Sơ vừa mở miệng: "Vừa nãy chàng nói gì—"

Chưa dứt lời, Văn Triển đã nhanh chóng buông nàng ra, xoay người chạy vào sân, chân như có gió, chẳng còn thấy chút nào dáng vẻ đáng thương lúc nãy phải dựa vào người khác mới nhích từng bước được.

Lục Vân Sơ nghĩ khoảng thời gian này mình sẽ không ngủ ngon được.

Nàng bất lực hỏi Văn Triển, người cứ "quấy rối" mình mãi không chịu ngủ: "Chàng không buồn ngủ sao?"

Văn Triển không nói gì, ngoan ngoãn nằm xuống.

Lục Vân Sơ thở dài trong lòng, nhắm mắt lại, chưa được bao lâu, vừa mở mắt ra, Văn Triển lại đang chống người dậy nhìn trộm nàng, ngón tay còn nghịch nghịch đuôi tóc.

Nàng vỗ vỗ trán, quyết định không thể chiều chuộng Văn Triển như vậy nữa: "Chàng đã lâu không nghỉ ngơi tử tế, thân thể chắc chắn không chịu nổi, giờ ta đã về rồi, chàng phải nghỉ ngơi cho tốt."

Văn Triển gật đầu, lại nghĩ đến trong bóng tối nàng không nhìn thấy, liền dùng mũi "ừm" một tiếng.

Miệng thì đồng ý nhanh nhảu, nhưng vào tai trái ra tai phải, Lục Vân Sơ nhìn đôi mắt sáng rực của hắn trong bóng tối, tức đến nghiến răng, nắm lấy cánh tay đang chống đỡ nửa người trên của hắn giật mạnh một cái.

Văn Triển không kịp đề phòng, bị nàng kéo ngã nhào lên người mình.

Lục Vân Sơ hai tay bóp vào mặt hắn, "dữ tợn" nói: "Mau ngủ đi, không ngủ là bị đánh đòn đấy."

Văn Triển bị câu nói trẻ con của nàng chọc cười, tiếng cười khẽ khàng xen lẫn tiếng thở, nghe mà tê dại cả da đầu.

Lục Vân Sơ buông tay, ôm lấy hắn: "Thiệt tình đó, ngủ đi thôi."

Văn Triển thuận thế gác đầu lên hõm vai nàng, ôm nàng, dùng đỉnh đầu cọ cọ vào cằm nàng, ngứa ngáy.

Lục Vân Sơ nhịn không được trêu chọc hắn: "Cái dạng này của chàng mà để người khác thấy được, chỉ e không biết người ta sẽ cười chàng thế nào đâu."

Văn Triển im lặng mộthi, bỗng nhiên mở miệng lắp bắp nói: "Về sau... sẽ tốt thôi, sẽ sửa."

Lục Vân Sơ trước đây có thể hiểu được những lời nói ngắn gọn viết trên lòng bàn tay hắn, bây giờ cũng có thể hiểu được ý tứ trong lời nói đơn giản của hắn —— qua một thời gian nữa hắn sẽ hồi phục, hiện tại đang nỗ lực sửa chữa.

Hắn luôn biết cách đánh trúng điểm yếu của nàng, một chữ "sửa", lập tức khiến nàng mềm lòng.

"Không sao đâu." Nàng vỗ vỗ đầu hắn, ôm hắn vào lòng, hai người cùng nhau ngủ.

Khoảnh khắc êm ái chỉ duy trì được một lúc, Lục Vân Sơ vẫn nhịn không được mở miệng: "Mùa hè không thể như vậy được, nóng lắm."

Nàng vẫn luôn có tính cách như vậy, chỉ cần ở bên cạnh nàng, Văn Triển rất khó chìm đắm lâu dài trong cảm xúc u uất.

Hắn bị nàng chọc cười, không hiểu sao lại thả lỏng được rất nhiều, mơ mơ màng màng dựa vào Lục Vân Sơ ngủ thiếp đi.

Lục Vân Sơ cũng rất nhanh chìm vào giấc ngủ, cảm nhận được hơi thở của người bên cạnh phả vào cổ mình, ngứa ngứa nóng nóng.

Tâm trí nàng lại bắt đầu chạy lung tung.

Người ta xa nhau gặp lại đều là củi khô lửa bốc không xuống giường nổi, bọn họ thì hay rồi, suốt ngày cứ như người không xương dính lấy nhau, vừa nũng nịu vừa trong sáng.

Ngủ như vậy rất ảnh hưởng đến giấc ngủ, Lục Vân Sơ lúc thì bị nóng tỉnh, lúc thì bị chen chúc tỉnh, mỗi lần tỉnh dậy muốn nổi cáu, vừa nhìn thấy mặt Văn Triển là hết giận.

Hết cách, chính là không có nguyên tắc như vậy đấy.

Đến nửa đêm bên ngoài mưa như trút nước, cửa sổ hé mở, gió lạnh lùa vào trong phòng, hai người chen chúc nhau thì nhiệt độ vừa vặn, Lục Vân Sơ cuối cùng cũng chìm vào giấc mộng một cách sảng khoái.

Nửa đêm bỗng dưng gió bão nổi lên, sáng sớm hôm sau trời âm u, không thấy ánh sáng, mơ màng tỉnh dậy còn tưởng trời chưa sáng.

Lục Vân Sơ cựa mình, Văn Triển đang ngủ say, mơ màng dùng má cọ cọ loạn xạ, đổi tư thế ôm nàng vào lòng.

Nàng nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, Văn Triển tuy không hề hay biết, nhưng vẫn cau mày vẻ mặt khó chịu.

Động tác của Lục Vân Sơ giống như cảnh quay slow motion trong phim, rất chậm rất chậm, cuối cùng khi rời khỏi vòng tay hắn, nàng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Văn Triển khẽ rên lên trong mũi, dường như vì trong lòng trống rỗng mà không quen.

Lục Vân Sơ nghĩ thầm, hóa ra trước đây khi hắn cau mày cọ gối, đáng lẽ nên phát ra âm thanh như vậy, nếu chính hắn nghe được, chắc cũng sẽ giống như tối hôm qua, xấu hổ đến mức lập tức bỏ chạy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »