Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6601 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 206

❊ ❊ ❊

Mưa bên ngoài đã tạnh, chỉ còn gió lớn rít gào, rất nhanh đã thổi khô hơi nước trên mặt đất.

Lục Vân Sơ yên tâm nhìn Văn Triển một lát, tóc mái mềm mại trên trán hắn lại dài ra một chút, tùy ý rơi xuống khuôn mặt, khiến khuôn mặt lạnh lùng của hắn cũng có thêm vài phần trẻ con.

Nàng nhẹ nhàng vuốt tóc mái trên trán hắn, gạt những sợi tóc không nghe lời ra khỏi mi mắt hắn.

Bởi vì việc trở về hiện đại không mang theo bất kỳ ký ức nào, nên đối với nàng mà nói giống như ngủ một giấc rồi nhanh chóng tỉnh lại, cảm nhận về thời gian rất tê liệt, nhưng đối với Văn Triển, lại là sự dày vò ròng rã suốt thời gian qua.

Nàng thở dài.

Văn Triển ngủ rất say, chắc là mệt mỏi rồi, tối qua chốc chốc lại liếc mắt nhìn chốc chốc lại cào cấu, chính mình cũng ngủ không ngon.

Nàng đứng dậy, nghĩ lại cha hôm qua uống say mèm, chắc hẳn sáng nay tỉnh dậy đang khó chịu, sau khi nàng quay về vẫn chưa có thời gian ở cạnh ông cho tử tế, hẳn là nên qua đó đưa cho ông bát canh giải rượu.

Sau khi xác nhận kỹ lưỡng là Văn Triển đã ngủ say, nàng mới yên tâm chuẩn bị ra ngoài.

Đi một vòng, không xa, cũng không mất nhiều thời gian, nhưng Lục Vân Sơ vẫn viết một mảnh giấy để trên đầu giường, dù sao thì tình trạng hiện tại của Văn Triển coi như là không thể rời người.

Nàng vội vã đến viện của Lục Kính, quả nhiên Lục Kính đang khó chịu, thấy nàng đến, mắt sáng lên, lập tức bỏ tay đang ấn huyệt thái dương xuống: "Sao con lại tới đây?"

"Sao con lại không thể đến." Nàng cười nói: "Kẻo cha suốt ngày ca cẩm nữ nhi xuất giá như bát nước hắt đi."

Lòng Lục Kính ấm áp, nhưng miệng vẫn oán trách: "Vốn dĩ là vậy mà, ôi, lão già khốn khổ này sao xứng đáng được nữ nhi quan tâm."

Lục Vân Sơ thấy cha mình vẫn xoa huyệt thái dương, khó chịu, bèn hỏi: "Cha đã uống canh giải rượu chưa?"

Lục Kính xua tay: "Mới không uống cái đó, mùi vị kỳ quặc lắm."

Lục Vân Sơ không để ý tới cha, gọi hạ nhân làm một bát canh giải rượu rồi khuyên: "Uống vào sẽ đỡ khó chịu hơn."

Miệng nói không muốn, nhưng khi canh giải rượu được bưng tới, Lục Kính vẫn ngoan ngoãn uống hết.

Trước đây Lục Vân Sơ ít khi quan tâm ông, giờ nữ nhi đối xử với ông như thế, ông rấthi lòng, cũng không còn cảm thấy cô độc.

Sau khi uống canh giải rượu xong, hai người nói vài câu, Lục Vân Sơ thấy sắc mặt Lục Kính không được tốt lắm bèn nói: "Cha có muốn gọi người xoa bóp đầu không?"

Lục Kính xua tay: "Không sao, ta nghỉ một lát là khỏi thôi."

Đúng lúc Lục Vân Sơ cũng định về, chào cha một tiếng rồi đứng dậy quay trở về.

Chưa đi được bao xa, trên không bỗng nhiên sấm chớp đùng đùng, bầu trời đen kịt như sắp sập xuống, chớp mắt mưa đã rơi.

Lục Vân Sơ vội vàng chạy vào mái hiên trú mưa.

Cơn mưa càng lúc càng lớn, tiếng mưa rào rào, át cả tiếng người.

Nha hoàn đứng dưới mái hiên, lớn tiếng nói: "Tiểu thư, chi bằng vào trong ngồi một lát, chờ mưa tạnh rồi về."

Màn mưa giăng kín tầm mắt phía trước, khiến người ta thở không ra hơi. Mưa to như vậy, chiếc ô dầu mỏng manh làm sao chịu nổi, Lục Vân Sơ gật đầu nói: "Thôi được rồi."

Lục Vân Sơ vào phòng ngồi một lúc, mưa không những không nhỏ mà còn càng dữ dội hơn, trời tối hẳn, trong phòng không thắp đèn không thấy rõ gì cả.

Thấy Lục Vân Sơ liên tục nhìn ra ngoài cửa sổ, nha hoàn lo lắng hỏi: "Tiểu thư có chuyện gì gấp sao?"

Lục Vân Sơ lắc đầu, nàng chỉ đang nghĩ Văn Triển dậy chưa.

Nếu hắn tỉnh lại, nhìn thấy mảnh giấy trên đầu giường nhất định sẽ đoán được hiện giờ nàng đang ở chỗ cha, bị mưa bão giữ chân.

Cho dù không nhìn thấy mảnh giấy, đi ra ngoài hỏi nha hoàn cũng biết ngay thôi.

Nha hoàn rót một tách trà nóng cho Lục Vân Sơ, cẩn thận hỏi: "Tiểu thư, mưa từ ngoài cửa sổ tạt vào làm ướt cả nền rồi, có cần đóng cửa sổ lại không?"

Dù bàn cách cửa sổ một khoảng, Lục Vân Sơ vẫn cảm nhận rõ hơi ẩm của mưa tạt vào: "Đóng lại đi."

Nha hoàn gật đầu, đi về phía cửa sổ.

Vừa chạm tới cửa sổ, nha hoàn hoàn bất ngờ hét lên một tiếng, khiến Lục Vân Sơ suýt làm rơi chén trà.

Ý thức được sự lỗ mãng của mình, nha hoàn lập tức quỳ xuống xin lỗi, hình như nàng ấy đã bị hoảng sợ đến nói không rõ ràng.

"Mau đứng lên, có chuyện gì vậy?" Lục Vân Sơ hỏi.

Nha hoàn lắc đầu: "Dạ thưa tiểu thư, hình như nô tỳ thấy trong mưa gió có… có một người đang đứng ạ." Mưa gió thế này, trừ phi là kẻ ngốc thì ai lại ra ngoài đó chứ.

Nha hoàn chắc chắn mình không nhìn lầm nên vô thức liên tưởng đến những truyền thuyết dân gian rùng rợn.

Lục Vân Sơ vốn là người can đảm, chắc chắn không sợ mấy chuyện đó nhưng nghe nha hoàn nói thế thì nàng cũng biến sắc.

"Không thể nào…" Nàng đứng dậy, nhanh chóng bước đến bên cửa sổ.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, trong mưa không có ai, nhưng Lục Vân Sơ trực giác có chút bất an, vội vàng đi về phía cửa, vừa mở cửa, "xoạt" một tiếng, cuồng phong cuốn theo nước mưa tạt thẳng vào mặt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »