Giết chết một Thánh thể đại thành, há lại có thể?
- Chẳng lẽ hôm nay trời muốn diệt ta Cổ tộc?
Trong lòng chúng tuyệt vọng, thu hồi ánh mắt, không muốn thấy cảnh tượng Sở Hà đẫm máu thảm thiết.
Trong hư không vô biên.
Nơi lão tổ tranh hùng.
Nhìn thấy Sở Hà xuất hiện, từng vị lão tổ Tiên tộc cũng hơi kinh hãi, thậm chí có ý định lập tức rút lui yểm hộ Tiên tộc.
Khi thấy Đạo Vô Thiên, bản nguyên mở hết, thực lực khiến bọn chúng cũng kinh hãi, tất cả lo lắng biến thành tự hào:
- Tốt tốt tốt, hôm nay nếu trảm được Võ Ma, thế vô địch viên mãn, không bao lâu nữa sẽ chứng đạo lão tổ, một vị Thánh thể Cửu cảnh, đủ để tộc ta lại lên đỉnh cao!
Theo chúng nghĩ.
Nếu Võ Ma toàn thịnh, quả thật có thể ảnh hưởng cục diện hôm nay, chúng không nói hai lời liền rút lui.
Nhưng chỉ là thân thể nửa tàn, cũng chỉ xứng làm đá mài dao cho Đạo Vô Thiên đăng lâm đỉnh cao mà thôi!
Chúng căn bản không tin Sở Hà trong tình trạng này còn làm nên chuyện gì lớn, đoán chừng sống lại cũng là hao hết bản nguyên, làm sao còn hung uy?
- Tin tưởng hắn!
Sâu trong đại trận, Ngũ Dương ngăn cản Tam trưởng lão hai mắt như muốn phun lửa, sắp bạo tẩu, lắc đầu nói:
- Đứa nhỏ này tuy lỗ mãng, nhưng suốt đường chinh phạt Thiên Ngoại Thiên, chưa từng làm người ta thất vọng, hắn dám đến chiến trường, tất nhiên có chỗ dựa!
⚝ ✽ ⚝
Ông!
Tâm tư các phương chập trùng, Khai Thiên Cự Phủ trên chiến trường đã hoàn toàn thành hình, uy thế vô địch đạt đến đỉnh phong.
Cự phủ khai thiên, phong mang vô tận!
Ức vạn đạo hắc quang bắn ra, không ngừng chém giết thời không, Càn Khôn tinh vũ cũng run rẩy sụp đổ, giống như vừa rơi xuống, vô tận hỗn độn, Tam Thiên Thần Ma đều bị tế sống xé xác!
- Hôm nay, Tiên tộc Đạo Vô Thiên, trảm Võ Ma chứng đạo!
Thiên âm lạnh lẽo vang vọng chiến trường, muôn vàn sông núi nổ tung, như đại đạo đang thẩm phán, muốn giáng sát kiếp, tiêu diệt muôn vật!
Bang bang bang!
Khai Thiên Cự Phủ sắc bén như ngân hà rơi xuống, chiến đài đồng hoàn toàn nổ tung, biến nơi này thành thế giới hủy diệt.
Sở Hà đứng giữa hủy diệt, đối mặt cự phủ vô cùng tráng lệ chỉ nhíu mày, phất tay đánh nát tầng tầng không gian, đưa La Quý và những người khác đến nơi an toàn.
- Trảm!
Tiếp đó, thiên âm uy nghiêm nổ vang, cự phủ đen bên ngoài chiến trường ầm ầm rơi xuống!
Khung bích nổ tung!
Thời không vỡ vụn!
Ánh búa vô tận rơi xuống, vực ngoại tinh hà chìm xuống, ức vạn sông núi nổ tung!
Thiên địa lúc sáng lúc tối, trên đất đỏ xuất hiện vực sâu đen kéo dài đến tận chân trời, vô số sinh linh khiếp sợ tuyệt vọng!
⚝ ✽ ⚝
Đột nhiên, có ức vạn tiếng gió gào thét!
Vô số người ngẩng đầu, thấy cuối chân trời có phong bạo đỏ cuồn cuộn, từng vòng đồng tâm khuếch tán, mài đất đỏ gập ghềnh bóng loáng.
Đó không phải đất nổi giận.
Mà là tế bào già nua của Sở Hà đang hô hấp, tụ lực!
Thở ra, phong bạo diệt thế từ lỗ chân lông hắn trào ra, từng lớp nối tiếp, như biển gầm.
Cảnh tượng này quá đáng sợ!
Vô số sinh linh có ảo giác, hô hấp ở giữa trời đất không phải một người, mà là một vùng trời, một Bất Diệt Ma Thần!
Mỗi lần hắn hô hấp, như diệt thế sáng thế, lực lượng không thể hình dung dâng lên trong thân thể khô quắt.
Càng lúc càng mạnh, càng lúc càng khủng bố!
Ầm ầm!
Bão táp tàn sát.
Mắt thường có thể thấy, thời không vặn vẹo mơ hồ!
Sở Hà càng hô hấp, toàn bộ chiến trường, ngoài hỗn độn cuồng bạo hủy diệt, pháp tắc, trật tự đều hóa thành hư ảo!
Cuối cùng một tiếng thở ra.
Tinh không khổng lồ hoàn toàn hóa thành hỗn độn!
Sở Hà đứng giữa hỗn độn, thân thể vẫn khô quắt, nhưng dưới thân thể khô quắt đó, vô số kình lực thuần túy như Thương Long Thái Cổ đang cuồn cuộn, một khi bộc phát đủ xé nát đại đạo thương thiên!
- Đến đây, xem hôm nay là ngươi khai thiên phá địa, vô địch thiên hạ, hay là ta phá phủ trảm đạo, sống thêm một đời!
Sở Hà như một bá chủ hỗn độn già nua, giữa mày tràn ngập bá khí và sự điên cuồng cuối cùng!
Lúc này hắn không như đang tranh đấu với Thánh thể, mà như đang đấu sức với thiên đạo, muốn tự mình mở ra con đường sống!
- Ân?
Uy áp của Sở Hà khiến Khai Thiên Thánh thể bên ngoài hỗn độn kinh hãi, cự phủ rơi xuống cũng trì trệ!
Hắn không hiểu, Sở Hà tàn phế lại có lực lượng này, hoàn toàn từ bỏ tính mạng, điên cuồng cuối cùng sao?
Trong chốc lát, hắn sinh ra sợ hãi.
Bởi vì, hắn cảm nhận được nguy hiểm!
- Không! Ta tu đạo ngàn năm đạt đến Cận Đạo đỉnh phong, lại có đại thành Khai Thiên Thánh thể, đời này nhất định phải đi con đường vô địch, đăng lâm Cửu cảnh! Nếu hôm nay lui bước, ta không thể thoát khỏi bóng tối, sẽ thành kẻ tầm thường, vô vi cả đời!
- Mơ tưởng, giết!
Sau thoáng do dự, ánh mắt Đạo Vô Thiên sáng tỏ, quyết tuyệt, tâm cảnh đại biến, cự phủ phát ra phong mang khai thiên càng mạnh, mang theo sát ý hung hăng bổ về phía Sở Hà giữa hỗn độn!
Hôm nay, thế vô địch của hắn đã đạt đến đỉnh phong!