- A.
Một lát sau, hắn khẽ cười, nhìn đám người La Quý hai mắt đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi, nói:
- Xem ra, ta vẫn đánh giá thấp bản thân, thuật sát phạt quả thật rất mạnh, nhưng các ngươi quá yếu.
- Nếu tất cả các ngươi đều đạt đến cảnh giới Cận Đạo, quả thật có thể dựa vào phương pháp này nghịch phạt lão tổ, nhưng chỉ là đỉnh phong…
Hắn lắc đầu:
- Nói câu tự đại, dù tất cả các ngươi cùng tiến lên, hôm nay, cũng chỉ làm ta bị thương mà thôi, căn bản không giết được ta, ta mạnh hơn bất cứ ai!
Thanh âm hắn không nhẹ không nặng, tràn ngập vô địch chi thế, vô cùng kiêu ngạo, nhưng lại như đang trần thuật sự thật, không thể phản bác.
Bởi vì, đây là sự tự tin đến từ thực lực, chỉ là thực lực Cận Đạo đỉnh phong, đã thắng tất cả.
Hơn nữa, hắn còn mang theo Khai Thiên Thánh Thể đại thành, chỉ lộ ra chút phong mang, đã một tay đón lấy đao tất sát của lão Bách Vương.
Không ai biết, hắn toàn lực bộc phát sẽ khủng bố đến mức nào.
Tuyệt vọng… bao trùm trong lòng đám người La Quý, nặng nề đến mức không thở nổi, mà hôm nay bọn họ đã quyết tâm chết trận, vốn không nên có loại cảm xúc này.
Lí do có tuyệt vọng…
Là vì bọn họ phát hiện, đối mặt với Đạo Vô Thiên, cái chết của bọn họ trở nên vô nghĩa.
⚝ ✽ ⚝
Cùng lúc đó.
Võ Thần sơn của Cổ tộc.
Ô ô ô…
Dường như cảm nhận được thảm cảnh trên chiến trường, mảnh thế giới tàn phá này càng thêm xám xịt tuyệt vọng.
Giữa thiên địa, gió rít gào than, vạn vật khóc rống, trời đất nhuốm đỏ, phản chiếu cảnh tượng khốc liệt trên chiến trường, hóa thành mưa máu không dứt rơi xuống.
Huyết vũ phủ xuống từng thành trì quanh Võ Thần sơn, rơi trên thân từng tộc nhân Cổ tộc, lạnh lẽo thấu xương, khiến bọn họ tràn ngập bi thương tận cùng linh hồn, nồng đậm không tan.
Bọn họ ngẩng đầu nhìn trời, chứng kiến cảnh tượng trên chiến trường.
Cổ tổ đang gào thét bi thương, Bách vương đang đổ máu, tướng sĩ đang hy sinh, Võ Tổ giới đang vỡ tan…
Thiên địa, chỉ toàn những khuôn mặt hung ác tàn bạo.
Bọn chúng cười khùng điên cuồng, bọn chúng chế giễu tàn nhẫn, giẫm đạp tôn nghiêm Cổ tộc, không ngừng tàn sát anh hùng võ tu, gieo rắc tuyệt vọng đến Võ Thần sơn.
- Khốn kiếp, giết!!
- Có gan, theo ta ra chiến trường, giết một tên đủ vốn, giết đôi thì lời gấp bội!
- Nam nhi Cổ tộc, chỉ có chết trận, không có chờ chết, cầm binh khí của ta, hôm nay ta sẽ uống no máu tiên!
Dưới Võ Thần sơn, từng võ tu cao nhất cũng chỉ Tứ cảnh, lửa giận sôi trào, mắt sắp nứt, không màng chênh lệch lực lượng, xông thẳng lên chiến trường.
- Các sư huynh sư tỷ, đại địch trước mắt, Cổ tộc nguy rồi, chúng ta làm sao đứng nhìn, theo ta xuống núi diệt địch!
Trên Võ Thần sơn, thế hệ Bách vương mới gầm thét bi thương, xông ra khỏi động thiên tu luyện, phá vỡ hư không, gia nhập đội quân tạm thời.
Không ai ngăn cản.
Không ai khuyên can.
Bởi vì, Cổ Thiên điện sụp đổ, Cổ tộc cũng diệt vong.
Cho dù nhẫn nhục một thời, chờ đợi bọn họ cũng không phải bình yên, mà là sự tàn sát vô tình của Tiên tộc!
Rầm rầm…
Bi thương tràn ngập, Võ Thần sơn chảy ra sông máu.
Linh hồn Võ Thần sơn run rẩy, gào thét đau đớn, muốn xông ra chiến trường, vì Cổ tộc giết sạch địch nhân.
Nhưng, nó không làm được, chỉ có thể – trơ mắt- nhìn từng võ tu dưới chân núi bước vào chiến trường tử vong mà bất lực.
Nó muốn đánh thức Vũ Hồng đang ngủ say sâu trong lòng núi.
Nhưng, Vũ Hồng vì cứu Sở Hà, cưỡng ép khôi phục đỉnh phong, bị phản phệ nặng nề, bị thương quá nặng, đã rơi vào giấc ngủ sâu, không thể đánh thức.
Trong tuyệt vọng mênh mông.
Ý chí của nó đến một biển thuốc thơm, lại thấy thi thể khô héo giữa biển thuốc, định thở dài rời đi, lại đột nhiên dừng lại.
Bởi vì, lần này, nó dường như cảm nhận được điều gì khác lạ.
Đó là phẫn nộ!
Phẫn nộ không thể tả!
Thậm chí, nó thấy thi thể khô héo của Sở Hà đang rơi lệ!
Hắn dường như cảm nhận được thảm kịch bên ngoài, chảy ra máu lệ đỏ tươi, thi thể khô héo tự động tỏa ra khí thế diệt thế, khuấy động biển cả, phá hủy trời đất.
Ý chí này…
Linh hồn Võ Thần sơn run rẩy, kinh hãi.
Các trưởng lão từng nói, Sở Hà đã đoạn tuyệt mọi chấp niệm trần thế, cho rằng đã giải thoát, kích thích bên ngoài dù lớn cũng không ảnh hưởng hắn.
Mà giờ đây.
Hắn dường như trong giấc mộng nghe thấy tiếng gầm giận của chư tổ, chứng kiến sự ngã xuống của Bách vương, cảm nhận được sự tuyệt vọng phẫn nộ của vô số tộc nhân.
Vì thế, hắn nổi giận!
Thân thể tàn phế của hắn đang hồi phục!
Chiến ý của hắn đang trở lại!
Linh hồn hắn đang giãy giụa thoát khỏi ảo mộng!
Hắn muốn chinh phạt thiên hạ lần nữa, vì Cổ tộc diệt trừ mọi địch nhân!
Xoẹt!
Một khắc nào đó.
Hắn mở mắt, máu lệ tuôn trào, thân thể khô héo không chút hào quang, nhưng chiến ý không gì địch nổi đang cuồn cuộn, nộ hỏa đủ thiêu đốt trời đất đang cháy rực.
- Giết!!!
Tiếng giết vang lên, chấn động trời cao!
Vạn vạn tinh hà nổ thành hư vô, một tia hắc quang trong nháy mắt xuyên qua thời không vô tận, giáng lâm Cổ Thiên chiến trường!
Đùng!
Hư không sụp đổ, trời đất rung chuyển.
Khoảnh khắc bóng đen xuất hiện trên chiến trường.
Như cả một vùng trời vĩnh hằng đè xuống, trong lòng mọi người đều trầm xuống, như bị một ma vật Cấm Kỵ từ vực sâu nhìn chằm chằm, nỗi sợ hãi từ bản năng sinh tồn khiến bọn chúng cứng đờ tại chỗ.
Ngay sau đó.
Tiên tộc ngẩng đầu.
- Rút lui!!! Mau Rút lui!!!
Khoảnh khắc dung nhan khô héo quen thuộc hiện ra trong con ngươi, tiếng gào thét sợ hãi khàn giọng vang lên trên chiến trường mênh mông.