Trong Đạo Cung.
Đạo Thiên Mệnh nheo mắt, bắn ra sát khí.
Hình như hắn đã tính sai.
- Nhưng mà, thú vị.
Đạo Thiên Mệnh nghĩ tới điều gì đó, nhàn nhạt nói, dường như không để ý đến nguy cơ sinh tử của các Tổ cảnh đỉnh phong.
Chỉ là sâu trong mắt hắn đạo quang lưu chuyển, nhìn Thiên Đạo chi mạch như tấm lưới che trời, trên mặt hiện lên vẻ hiếu kỳ.
⚝ ✽ ⚝
- Nguyên Thủy Diễn Chư Thiên là vô địch!
Trong chiến trường, Đạo Vô Nhai đối mặt với hình chiếu Vô Địch giả “lâm trận phản chiến”, gào thét điên cuồng.
Hắn thử dùng bản nguyên sao chép pháp của Sở Hà, lại phát hiện nếu dám sao chép, sẽ lập tức bị pháp này làm nổ tung, căn bản không chịu nổi, huống chi là nhìn trộm!
- Không, không thể nào, a!!
Đòn đánh liên tiếp khiến hắn sắp phát điên, quyền đánh ra trì trệ, giống như tín ngưỡng bị giẫm đạp, hoàn toàn sụp đổ.
Hắn tu đạo đến nay, một đường chinh chiến, một đường vô địch!
Dẫu tu luyện bao nhiêu kinh điển, lĩnh ngộ bao nhiêu thần thông, Nguyên Thủy Diễn Chư Thiên trong lòng hắn vẫn là vô địch pháp chí cao Vô Thượng!
Qua bao năm tháng, bất kể địch nhân ra sao, hiểm cảnh thế nào, Nguyên Thủy Diễn Chư Thiên vừa xuất, tất cả đều tiêu tan.
Địch nhân hoặc tuyệt vọng gào khóc, hoặc bất lực thở dài, tự hổ thẹn dưới ánh sáng chói lọi của Nguyên Thủy Thánh Thể.
Ngay cả Hỗn Độn Bá Thể, kẻ địch mạnh nhất hắn từng gặp trong đời, cũng bất lực trước Nguyên Thủy Diễn Chư Thiên, thậm chí còn bị hắn sao chép pháp môn, chống đỡ được chốc lát rồi vẫn bại.
Chẳng lẽ Sở Hà là Tiên Thiên Đạo Thể?!
Lý trí sụp đổ, Đạo Vô Nhai thậm chí nảy sinh ý nghĩ hoang đường ấy, bởi Tiên Thiên Đạo Thể chính là đại địch của Nguyên Thủy Thánh Thể. Một kẻ bắt chước Thiên Đạo, một kẻ do Thiên Đạo tự mình tu luyện, ai mạnh ai yếu, rõ như ban ngày.
Đúng vậy.
Cho đến khi sắp tử vong, tiềm thức Đạo Vô Nhai vẫn không tin pháp của Sở Hà đánh bại Nguyên Thủy Diễn Chư Thiên, mà quy kết vào thể chất tương tự Tiên Thiên Đạo Thể.
- Ha ha, vô địch?
Sở Hà nhìn Đạo Vô Nhai điên cuồng, cười lớn:
- Thế gian nào có pháp vô địch, chỉ là chưa từng gặp cường địch!
- Ngươi quá cuồng vọng, quá tự phụ!
Vô địch, vô địch.
Ai dám xưng vô địch?
Dẫu Sở Hà đã ngộ ra Thiên Đạo Tướng, sáng tạo ra Đại Tịch Diệt Đạo Quyền, cũng chưa bao giờ cho rằng pháp này vô địch. Tu vi càng cao, hắn càng hiểu thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.
Bao nhiêu người tự xưng vô địch cổ kim, có mấy người thực sự vô địch?
Dù ngươi kinh tài tuyệt diễm, vạn cổ vô song, cuối cùng cũng chỉ là khoảnh khắc huy hoàng, tên tuổi trong sử sách, rồi cũng sẽ bị người sau thay thế, đổi trời đổi đất!
- A!
- Chạy!
- Chết tiệt! Mau lui!
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng trời đất.
Đối mặt với hình chiếu của các Vô Địch Giả cổ kim bạo động.
Sở Hà cũng không dám cứng đối cứng, huống hồ là Đạo Vô Nhai.
Chưa kể, còn có đám Tổ cảnh đỉnh phong khác, thực lực kém Đạo Vô Nhai một bậc, cũng vội vàng đến giết Sở Hà.
⚝ ✽ ⚝
Một luồng thánh quang rực rỡ bùng nổ, chiếu sáng chư thiên vạn giới, dư ba như muốn phá hủy sơn hà, đánh vào thập phương thiên vũ, khiến ba ngàn đại đạo gào khóc run rẩy, cả Thiên Ngoại Thiên cũng như muốn lay động.
- Chết!
Mắt Sở Hà nheo lại, nắm đấm xuyên thủng thánh quang, mặc kệ năng lượng bùng nổ như muốn hủy diệt trăm ngàn hoàn vũ, tìm kiếm tung tích Đạo Vô Nhai, xông vào Khởi Nguyên Hải, muốn hoàn toàn tiêu diệt đạo ấn của hắn!
⚝ ✽ ⚝
Nhưng ngay sau đó, sắc mặt Sở Hà trầm xuống, nắm đấm đã vào Khởi Nguyên Hải của đối phương, lại mất dấu đạo ấn của Đạo Vô Nhai!
Sao có thể?!
Giữa Chứng Đạo Giả và đạo ấn có liên hệ không thể cắt đứt, vô cùng phức tạp, mạch lạc đại đạo đều bắt nguồn từ đạo ấn.
Chính vì vậy, Chứng Đạo Giả không phải bất tử vô địch, bởi cường giả cùng cấp có thể truy tìm mạch lạc đại đạo của địch nhân, xông vào Khởi Nguyên Hải, tiêu diệt đạo ấn của hắn.
Hơn nữa, Sở Hà còn nắm giữ Thiên Đạo Tướng!
Nhưng hiện thực lại là, Sở Hà vừa vào Khởi Nguyên Hải đã mất dấu đạo ấn Đạo Vô Nhai, chỉ thấy mông lung, như bị một lớp màn che, không thể nhìn thấu.
Đạo Vô Nhai chưa đột phá Cấm Kỵ Cảnh, đạo ấn đương nhiên vẫn ở Khởi Nguyên Hải, cũng không có năng lực giấu diếm đạo ấn.
Chỉ có một nguyên nhân, có người, hoặc là có tồn tại nào đó giấu đi đạo ấn của Đạo Vô Nhai!
- Vô Thượng ư?
Trong khoảnh khắc, muôn vàn ý niệm, vô số khả năng hiện lên trong đầu Sở Hà, cuối cùng hắn nhớ đến Đạo Cung xuất hiện trong Khởi Nguyên Hải.
Vậy thì hắn không thể giết chết Đạo Vô Nhai hoàn toàn!
- Mẹ kiếp!
Hắn trầm giọng, không cam lòng mắng một tiếng.
Sở Hà thu quyền, tâm thần rời khỏi Khởi Nguyên Hải.
Thần niệm bao trùm tứ phương, mạch lạc Thiên Đạo khóa chặt chư thiên vạn đạo.
Một lát sau, hắn không phát hiện dấu hiệu Đạo Vô Nhai trở lại.
- Quả nhiên…
Thấy vậy, trong lòng hắn đã rõ.
Dù đạo ấn Tổ cảnh ký thác vào đại đạo khởi nguyên, bất tử bất diệt.
Nhưng sau khi chết muốn hoàn toàn trở lại cũng không dễ dàng, ít nhất sự gia tăng năng lượng đã chứng minh, không phải bất tử bất diệt đơn giản, chắc chắn bị phá hủy một phần bản nguyên.
Đạo Vô Nhai hiện giờ có lẽ đã xuất hiện ở sâu trong Đạo Cung, nhưng tuyệt đối không toàn vẹn, hoặc trọng thương, hoặc ý thức tan rã, sẽ là phế nhân trong thời gian dài!
Còn có thể phục hồi từ đả kích này hay không, khó mà nói.