Lời này đã ngầm thừa nhận rằng hắn đứng về phía Lâm Hòe.
Cao Tá thản nhiên nói: "Mike William không thể nào không biết thân phận của ngươi, vậy mà ông ta vẫn đồng ý thu ngươi làm đồ đệ, ông ta đúng là người có tấm lòng rộng mở. Cũng chẳng lạ, những người ở tầm cỡ như ông ta, hoặc là cố chấp đến đáng sợ, hoặc là cực kỳ khoáng đạt, rõ ràng ông ta thuộc về vế sau."
Đao Tử hỏi: "Tại sao ngươi lại biết nhiều như vậy?"
"Ngươi chỉ cần hiểu là ta biết là được rồi." Cao Tá mỉm cười nói, "Ta tới nói chuyện với ngươi chẳng qua là tình cờ đi ngang qua gặp được, cộng thêm chút hiếu kỳ mà thôi. Lâm Hòe là một kẻ rất có vận may, tương lai ngươi rất có thể sẽ trở thành một trong mười đại Hóa Kình, vậy mà hắn lại thu phục ngươi dưới trướng khi ngươi còn chưa hoàn toàn trưởng thành."
Đao Tử thản nhiên đáp: "Thành tựu của hắn chỉ có thể cao hơn ta."
"Ừm, điều này cũng có khả năng." Cao Tá nói, "Ngươi theo Lâm Hòe lâu như vậy, ta biết Lâm Hòe từ trước đến nay đều bị dồn ép từng bước một mới đi đến con đường này, vậy ngươi nghĩ mục tiêu hiện tại của hắn là gì?"
"Ta không cần biết."
Cao Tá cười nói: "Một người trung thành đến mức như ngươi quả thật rất hiếm có, nhưng là ngươi không muốn biết, hay là trong thâm tâm ngươi đã sớm biết rồi?"
Đao Tử nhìn Cao Tá, nói: "Hòe ca với Trương Thánh không phải cùng một kiểu người."
"Ồ?"
"Hắn thậm chí cũng chẳng cùng một kiểu với Vương Thiên Tông."
Cao Tá nói: "Trên thế giới này tính cách mỗi người không ai giống ai, nhưng phong cách và kiểu loại của các kiêu hùng thì chỉ có vài loại. Theo như lời ngươi nói, hắn không phải kiểu của Vương Thiên Tông, cũng chẳng phải kiểu của Thánh thiếu, vậy hắn là kiểu người nào?"
"Hắn không thể nào là kiểu người như bọn họ, vì căn bản hắn không phải là một kiêu hùng." Đao Tử nghiêm túc nói, "Hắn là một anh hùng."
Cao Tá sững sờ một chút, sau đó trên gương mặt lạnh băng lộ ra vài phần ý cười, dường như cảm thấy đây là một cách nói rất thú vị và nực cười.
Đao Tử lạnh lùng nói: "Ngươi có vẻ không tin."
"Đúng vậy, ta không quá tin." Cao Tá thở dài nói, "Anh hùng trên thế giới này đã tuyệt chủng rồi, ta thậm chí còn không biết thế nào gọi là anh hùng, hai chữ anh hùng nên viết như thế nào, định nghĩa của anh hùng là gì."
Đao Tử nói: "Giống như những gì ngươi đã nói trước đó, từng bước của Hòe ca đều là bị dồn ép mà thành. Ban đầu hắn không hề muốn làm lão đại của Học viện Ngọc Lan, nhưng cuối cùng vì muốn để các học sinh được làm học sinh thực thụ, thay vì sống những ngày tháng mê muội, hắn buộc phải trở thành lão đại của Học viện Ngọc Lan, xoay chuyển phong khí của trường."
"Để duy trì phong cách tốt đẹp đó lâu dài, hắn bị ép phải xưng vương ở khu Thành Bắc, rồi từng bước đi đến ngày hôm nay." Đôi mắt Đao Tử lấp lánh, "Trong lòng hắn có chính nghĩa, hắn chiến đấu vì chính nghĩa. Nếu hắn chỉ có chính nghĩa trong lòng thì chưa thể gọi là anh hùng, nhưng hắn vừa có chính nghĩa, lại vừa có bản lĩnh để thực hiện con đường đó, nên hắn là một anh hùng thực thụ."
"Chiến đấu vì chính nghĩa sao?"
"Đúng vậy." Đao Tử nói, "Cho nên nếu ngươi hỏi ta con đường tiếp theo của Hòe ca là gì, thì ta nói cho ngươi biết, đó vẫn là tiếp tục duy trì chính nghĩa. Hắn muốn thống nhất thế giới ngầm phương Bắc, thậm chí muốn thống trị toàn bộ thế giới ngầm quốc gia. Mục tiêu của hắn là làm cho thế giới ngầm trở nên thái bình, thậm chí hắn hy vọng thế giới này không còn tồn tại thế giới ngầm nữa, hắn thà không làm lão đại này!"
Cao Tá cười lạnh: "Ngươi mô tả hắn như một vị thánh nhân vậy."
"Không, thế giới này vốn dĩ không có thánh nhân, nhưng trong lòng mỗi người đều có chấp niệm. Có người chấp niệm là bảo vệ người mình yêu, có người chấp niệm là có được tài sản vô biên, có người chấp niệm là phụ nữ, có người chấp niệm là báo thù, còn có người chấp niệm chính là chính nghĩa!" Đao Tử nói, "Chấp niệm trong lòng Hòe ca chính là chính nghĩa. Hắn là người có tâm chính nghĩa, ta biết sau lưng các ngươi là Satan, cũng biết Satan là một tổ chức vô cùng tà ác, cho nên sớm muộn gì Hòe ca cũng sẽ tiêu diệt Satan."
Ánh mắt Cao Tá lóe lên vài tia sáng.
Đao Tử đột nhiên nhìn chằm chằm Cao Tá, hỏi: "Chấp niệm trong lòng ngươi là gì?"
Cao Tá cười cười, đột nhiên nói: "Ta từng điều tra ngươi, biết ngươi là người có tính cách lạnh như băng, không ngờ lại nói nhiều như vậy."
Đao Tử lạnh lùng đáp: "Ai cũng có lúc muốn nói chuyện, ví dụ như khi gặp được người khiến mình hứng thú."
"Ngươi hứng thú với ta?"
"Phải."
"Tại sao?" Cao Tá hỏi.
"Vì ngươi là ngươi, vì ngươi là một người rất giống ta." Đao Tử nhìn Cao Tá, nói, "Nhìn ngươi, ta như thấy được cái bóng của chính mình, thậm chí cảm thấy chúng ta vốn dĩ nên là cùng một loại người."
"Nhưng thực tế giữa chúng ta không giống nhau, thậm chí khác biệt rất lớn." Cao Tá thản nhiên nói, "Những thứ ta phải chịu đựng, ngươi vĩnh viễn không có cơ hội nếm trải, nên ngươi vĩnh viễn không thể trở thành ta. Được rồi, rất vui vì hôm nay có thể nói với ngươi những lời này."
Cao Tá chuẩn bị rời đi, Đao Tử hỏi: "Ngươi không muốn giết ta?"
"Đây là sân bay, nếu ta giết ngươi, sau này ta cũng không thể sống dưới ánh sáng được nữa." Cao Tá thản nhiên nói, "Vậy nên cứ giữ lấy mạng của ngươi đi. Sau khi quay về hãy nói với Lâm Hòe, đừng có chọc vào Thánh thiếu chúng ta, nếu không, sớm muộn gì ta cũng sẽ lấy mạng hắn."
Đao Tử cười lạnh một tiếng, rồi nhìn theo Cao Tá đi xa về phía cửa lên máy bay của hắn.
Lúc này cửa lên máy bay của Đao Tử cũng đã bắt đầu xếp hàng, hắn thu lại tâm trí, không nghĩ tới chuyện vừa rồi nữa, bắt đầu đi xếp hàng rồi chậm rãi bước vào trong.
Sau khi Cao Tá đi tới cửa lên máy bay của mình, hắn tùy tiện tìm chỗ ngồi xuống, nghĩ về những lời vừa rồi của Đao Tử, không nhịn được mà mỉm cười, tự nhủ: "Đao Tử này... hắn cũng không phải là kẻ chỉ biết dùng đao mà không biết dùng não. Hắn nói hắn rất giống ta, thật sự rất giống..."
Trong thâm tâm, Cao Tá thực sự cho rằng Đao Tử rất giống mình, và đây chính là sự công nhận lớn nhất mà hắn dành cho Đao Tử.
Tối hôm đó, phía Trương Thánh lại nhận được tin tức, dường như đã xuất hiện bóng dáng Đao Tử ở thủ phủ tỉnh Sơn Động, nhưng rất nhanh đã bị mất dấu. Tỉnh Sơn Động hiện giờ cũng là nơi Vương Thiên Tông đã tập kết trọng binh, lập tức thu hút sự chú ý của Trương Thánh. Trương Thánh triệu tập Mạc tiên sinh vào thư phòng, hai người bắt đầu nghiên cứu tình hình trước mắt.
Sau khi phân tích, Mạc tiên sinh nói: "Thú thật, dựa theo tình báo chúng ta có được hiện nay, Lâm Hòe vốn định sau khi chiếm được tỉnh Sơn Khê sẽ triển khai chiến tranh chớp nhoáng để đoạt lấy tỉnh Cam Tô. Theo suy đoán của tôi, hắn chắc chắn đã đạt được thỏa thuận với Vương Thiên Tông: hắn chiếm tỉnh Cam Tô rồi giao lại cho Vương Thiên Tông, còn tỉnh Sơn Khê thì hắn giữ lại. Nhưng hiện tại xem ra kế hoạch của hắn đã thất bại, vì Vương Thiên Tông tuy kiểm soát cấp dưới rất mạnh nhưng vẫn còn thiếu vài phần, dẫn đến việc cấp dưới đã kéo chân Lâm Hòe. Dù vậy, hắn vẫn tỏ ra như sắp tấn công tỉnh Cam Tô, tôi nghi ngờ hắn đang dùng kế dương đông kích tây."
Trương Thánh gật đầu: "Vậy thì sao?"
"Cho nên tôi nghi ngờ mục tiêu thực sự của hắn đã thay đổi. Hắn muốn hợp binh cùng Vương Thiên Tông, hai bên cùng nhau chiếm lấy một tỉnh. Như vậy tổn thất của Lâm Hòe sẽ nhỏ hơn, mà tỷ lệ thắng cũng cao hơn nhiều." Mạc tiên sinh mở bản đồ ra, nói, "Tôi nghi ngờ mục tiêu của bọn chúng là tỉnh Giang Tô!"
Trương Thánh chăm chú quan sát bản đồ rồi chìm vào suy tư, sau đó hỏi tiếp: "Lâm Hòe đến giờ vẫn chưa ra khỏi khách sạn sao?"
"Phải, hắn vẫn đang bế quan, tin tức bên đó là, chỉ cần Lâm Hòe xuất quan chính là cơ hội để bọn chúng tấn công quy mô lớn."
Trương Thánh cười lạnh: "Hay, đúng là một kế điều hổ ly sơn hay."
Mạc tiên sinh nói: "Chúng ta hiện đã tập trung nhân lực chủ chốt ở tỉnh Cam Tô, mà người ta hiện rất có thể đang muốn đánh úp tỉnh Giang Tô, chúng ta nên làm gì?"
"Điều nhân lực tới tỉnh Giang Tô, tối nay, lặng lẽ điều quân qua đó!"
Mạc tiên sinh do dự một chút: "Có nên suy xét thêm không? Lỡ như phán đoán của chúng ta sai, tỉnh Cam Tô e là sẽ bị bỏ trống."
"Không cần suy xét." Trương Thánh nói, "Chiến tranh đôi khi mỗi bước đi đều là một canh bạc, không ai dám đảm bảo bách chiến bách thắng, nhưng quan trọng nhất là tâm lý. Dù đưa ra phán đoán gì, quan trọng nhất là không được do dự. Nếu lần này chúng ta mất tỉnh Cam Tô, tương lai vẫn còn cơ hội bù đắp. Nhưng nếu vì do dự mà mất đi các tỉnh khác, một khi đã bại một lần, sẽ còn bại lần thứ hai."
Trong mắt Mạc tiên sinh lộ vẻ khâm phục, ông đứng dậy, cung kính nói: "Tôi đi sắp xếp ngay."
"Được, vất vả cho Mạc tiên sinh rồi."
Mạc tiên sinh mỉm cười: "Tôi có thể gặp được Thánh thiếu là may mắn của tôi, không có gì là vất vả cả."
Trương Thánh mỉm cười: "Tôi vẫn luôn coi Mạc tiên sinh là tri kỷ của đời mình, hy vọng tương lai chúng ta có thể cùng nhau để lại một dấu ấn trong lịch sử, dù thế giới ngầm không thể lộ diện, chúng ta cũng phải làm cho oanh oanh liệt liệt!"
Ánh mắt Mạc tiên sinh lóe lên tia sáng, ừ một tiếng rồi lui ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại Trương Thánh. Hắn đi về phía cửa sổ, nhìn ra ngoài cửa kính sát đất, chắp tay sau lưng, cảm thán: "Lâm Hòe, lần này coi như là màn đối đầu trực diện nhất của chúng ta. Hãy xem tâm cơ của ngươi thâm sâu hơn, hay là sự trù tính của ta chính xác hơn. Trận chiến này, nếu ngươi thắng, thế giới ngầm phương Bắc sẽ được bảo đảm ổn định thêm một thời gian. Nếu ngươi thua, đây chính là trận chiến then chốt để ta chiếm trọn thế giới ngầm phương Bắc, chẳng bao lâu nữa thế giới ngầm Hoa Hạ sẽ nằm gọn trong tay ta!"