Trương Tâm Vũ bị đưa tới một căn biệt thự, tổng cộng có sáu tên thủ hạ, bốn tên canh bên ngoài, hai tên canh trong phòng khách.
Âu Dương Đồ cười nói: "Tối nay ở chỗ này của anh, đảm bảo em an toàn, không ai có thể đoán được em trốn ở chỗ anh, hơn nữa dù có người tới, anh cũng đảm bảo cho hắn có đến mà không có về."
Trương Tâm Vũ chụp lấy tay Âu Dương Đồ, mắt long lanh ngấn lệ, nghiêm túc nói: "Cảm ơn anh, đại ca Âu Dương."
Hơi thở của Âu Dương Đồ gấp gáp hơn một chút, ngày thường hắn tiếp xúc đều là mỹ nữ phô trương, rất ít khi gặp được cô gái thanh thuần ngọt ngào như Trương Vũ Hân, hơn nữa còn là tồn tại giống như người hâm mộ nhỏ, đàn ông thường khó cưỡng lại nhất chính là người hâm mộ.
Trương Tâm Vũ rụt tay về, mặt hơi đỏ, nói: "Đại ca Âu Dương, em về phòng ngủ trước, tối nay em ngủ phòng nào ạ?"
"Ồ, ồ." Âu Dương Đồ hồi thần, chỉ vào một trong những căn phòng, nói: "Chính là căn phòng đó."
"Vâng." Trương Tâm Vũ đáp một tiếng, khi đi tới cửa phòng còn quay đầu lại cười ngọt ngào với Âu Dương Đồ, vẫy tay nói: "Đại ca Âu Dương, ngủ ngon."
Trương Tâm Vũ bước vào, tiện tay đóng cửa phòng lại, Âu Dương Đồ khó khăn lắm mới rời mắt được, nuốt một ngụm nước bọt, rồi nhìn hai tên tiểu đệ còn lại trong phòng khách, nói: "Hai người cũng nghỉ ngơi đi."
"Vâng, lão đại, hai chúng em nghỉ ở ghế sofa phòng khách là được, anh nghỉ ngơi tốt nhé."
"Ừm." Âu Dương Đồ đi lên lầu, về phòng mình, cởi quần áo, mặc áo ba lỗ quần đùi nằm trên giường, trằn trọc cảm thấy hơi khó ngủ, nhất là nghĩ tới nụ cười ngọt ngào của Trương Tâm Vũ càng cảm thấy cả trái tim nóng bừng lên.
Cuối cùng thực sự không nhịn nổi, đã trôi qua hơn hai tiếng đồng hồ, hắn lén lút ra khỏi phòng, hai người dưới lầu đã ngủ say, hắn lén lút mò tới trước cửa phòng Trương Tâm Vũ, vặn thử tay nắm cửa, không ngờ cửa phòng vẫn không khóa.
Âu Dương Đồ mừng rỡ, bước vào, đồng thời đóng cửa phòng, một tay bật đèn phòng lên, sau đó thấy Trương Tâm Vũ trong chăn dụi dụi mắt, có chút mơ màng nhìn mình, hỏi: "Đại ca Âu Dương, sao anh lại tới vậy?"
"Anh à... anh là lo em ngủ không ngon." Âu Dương Đồ nuốt nước bọt, xoa tay, cười hì hì đi tới, "Tâm Vũ à, em xem, chuyện hai năm trước em còn nhớ rõ như vậy, trong lòng em nhất định rất thích anh Âu Dương của em đúng không? Tối nay em ở với anh thật tốt, anh đảm bảo sau này theo anh, em được ăn ngon mặc đẹp, mà Long Bang tuyệt đối không dám gây rắc rối cho em."
Âu Dương Đồ vừa nói vừa đi tới, sau đó trực tiếp nhào lên giường, ôm Trương Tâm Vũ định hôn, thở hổn hển nói: "Đại ca Âu Dương để ý em, rất thích cô em này."
Âu Dương Đồ bỗng nhiên cảm thấy bụng dưới một trận đau nhói, tiếp theo trợn to mắt, hắn trông thấy rõ ràng trên mặt Trương Tâm Vũ lộ ra nụ cười đắc ý.
"Em... em..." Âu Dương Đồ ôm bụng dưới, hắn hoàn toàn không phòng bị, chút nào cũng không ngờ rằng Trương Tâm Vũ lúc ngủ trong tay lại còn nắm dao, điều đó chỉ có thể nói rõ, Trương Tâm Vụ vốn dĩ chính là ở đây chờ hắn tới.
Trương Tâm Vũ trực tiếp lăn xuống giường, khúc khích cười: "Đại ca Âu Dương, ngại quá, nếu thực sự là cô bé hai năm trước nói không chừng còn thực sự bị anh lừa, đáng tiếc em không phải..."
"Em... em lừa anh?"
Trương Tâm Vũ cười nói: "Quân sư Long Bang của chúng em điều tra ra anh hai năm trước vì một cô gái mà xảy ra xung đột, biết anh gặp quá nhiều cô gái, chắc cũng không nhớ người ta rốt cuộc trông thế nào, cho nên mới dùng lên người em."
"À đúng rồi, anh tuyệt đối đừng kêu, nếu không trước khi người của anh xông vào, em có thể giết chết anh trước." Nụ cười trên mặt Trương Tâm Vũ thật ngọt ngào động lòng người, nhưng lời nói lại khiến Âu Dương Đồ cảm thấy kinh hãi, "Anh phải tin em, con gái giết người cũng không chớp mắt đâu."
"Anh tin, anh tin..."
Trương Tâm Vũ cười nói: "Vậy bây giờ em muốn bịt miệng anh lại, anh nói xem anh có nên phối hợp với em một chút không?"
Âu Dương Đồ ôm bụng dưới, mặt mày ủ rũ nói: "Anh... sẽ chết người mất."
"Yên tâm, nếu em thực sự muốn anh chết, bây giờ có thể giết chết anh, mà người bên ngoài sẽ không biết. Em bịt miệng anh lại, tự nhiên sẽ để thủ hạ của anh tới cứu anh." Trương Tâm Vũ nói xong, trực tiếp xé ga trải giường, trói hai tay Âu Dương Đồ lại, rồi lại dùng khăn trùm giường buộc miệng Âu Dương Đồ, lúc này mới đi tới cửa, quay đầu lại cười ngọt ngào: "Nhớ kỹ em tên Trương Tâm Vũ, ừ, chắc anh nhớ rất rõ, đây là bài học bang chủ chúng em dành cho lão đại Lương của anh, người của Long Bang chúng em không thể khinh nhục!"
Trương Tâm Vũ bỗng nhiên đẩy cửa, vừa la vừa khóc chạy ra