Vương Bài

Lượt đọc: 3785 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 99
australia

❊ ❊ ❊

Diệp Chiến đột nhiên hạ người, sau đó quỳ xuống, áp sát lỗ tai rồi lắng nghe. Sau đó chỉ về phía trước, vươn hai đầu ngón tay. Vu Minh chỉ vách tường, bản thân mình quỳ xuống, Diệp Chiến thì chạy tới bên vách tường, đứng thẳng người.

Có hai người bịt mặt, một người tay cầm súng lục, một người tay cầm kích điện xuất hiện. Cả hai người đều đề phòng đi về phía Vu Minh đang nằm trên mặt đất. Diệp Chiến một quyền đánh thẳng về cái cổ của người cầm kích điện. Kẻ bịt mặt nghe thấy động tĩnh thì hét một tiếng lớn, sau đó cảm thấy choáng váng đầu óc, Diệp Chiến liền cho hắn một quyền thẳng vào bụng..

Lúc này người cầm súng lục xoay người, bắt đầu nhắm bắn. Diệp Chiến ôm người cầm kích điện lăn lộn dưới đất, làm cho tên còn lại không biết bắn ra sao. Vu Minh lặng lẽ đứng lên, trên tay cầm theo cây gậy, nện thẳng lên gáy của đối phương.

Tay cầm kích điện kêu lớn:

- Cẩn thận.

Người cầm súng lục quay đầu né tránh, Vu Minh nện một cái như vậy cũng không phải là tránh được, chỉ là đánh vào khẩu súng lục khiến nó bị đánh bay mà thôi.

- Nhầm người, liệu có tin được không?

Vu Minh hỏi.

Người che mặt đánh ngã Vu Minh, sau đó dùng hai chân kẹp cổ hắn lại, Diệp Chiến kinh hãi kêu:

- Hóa ra là mày.

Chính bản thân hắn đã ăn một chiêu thiệt thòi này, khi hắn dùng thân phận Át Bích để chui vào chỗ Vu Minh thì gặp phải Ngô Du Du.

Vu Minh cảm thấy cổ họng nghẹn lại:

- Cứu mạng a.

Ngô Du Du vô cùng kinh ngạc nhìn Diệp Chiến, “thì ra là mày” là có ý gì? Cô cũng không biết Diệp Chiến chính là Át Bích, Diệp Chiến chẳng lẽ nhận ra mình sao?

Diệp Chiến ném tên cầm kích điện qua một bên, ngoắc tay nói:

- Đánh với tao nào.

Hiện tại bản thân đã hiểu rồi, còn cho rằng Vu Minh có một tay đả thủ cao cấp, ai ngờ, thằng ngốc Vu Minh này bị người ta theo dõi mà không biết.

Ngô Du Du đứng lên vặn cái cổ, đột nhiên xoay người, tay chỉ vào mặt Vu Minh, Vu Minh nằm trên đất, chân còn chưa có đá ra đã bị làm cho kinh hãi. Không thể nào? Đây là vô ảnh cước, vô thanh vô tức của mình, tất nhiên lực sát thương cũng rất thấp, nhưng mà chỉ là vì phối hợp với chiêu tấn công của Diệp Chiến mà thôi. Kẻ này có phải còn có con mắt trên lưng hay không vậy?

Ngô Du Du quả là muốn khóc, sớm biết cái tên này không thành thực, nhưng mà vừa quay đầu lại nhìn thì quả nhiên chuẩn bị ám toán mình rồi. Bản thân tuy ăn một cước cũng không tính là bị thương, nhưng mà Diệp Chiến có thể nhân cơ hội đó mà lao tới.

Diệp Chiến với Ngô Du Du quan sát đối phương thì Vu Minh đột nhiên nhảy dựng lên, ôm chặt lấy Ngô Du Du:

- Chạy mau, bọn họ tới rồi.

Ngô Du Du suýt nữa thì thúc khuỷu tay qua, ngẫm lại Vu Minh không chịu được một đòn như vậy, cho nên hai tay bắt về sau, nắm lấy áo của Vu Minh. Vu Minh trượt tay xuống dưới, ôm ngang hông:

- Đi mau a.

Diệp Chiến chửi một tiếng, chỉ vào Ngô Du Du mà nói:

- Chúng mày mà động đến cậu ta, thì ông thề làm cỏ hang ổ của chúng mày.

Dứt lời, Diệp Chiến xoay người bỏ chạy.

- ……

Vu Minh cười gượng, rồi buông tay ra, lúng túng nói:

- Tôi sờ vào chỗ không nên sờ rồi.

Đối phương mặc đồ rộng thùng thình, lại còn cao gần 1m7, lực lượng mạnh mẽ, cho nên bản thân không nghĩ tới đó là phụ nữ. Cuối cùng xài một chiêu thời đi học vẫn hay dùng, “bóp d** thần cồng”, ai ngờ lại bắt hụt.

Hai người bịt mặt khác xuất hiện, Ngô Du Du đẩy Vu Minh qua một bên, một người tiến lên, âm thanh đã biến dạng:

- Cam, có chút phiền toái rồi.

- Hử?

- Tin tức mới nhận được, người của tổ chức Hiệp hội Thám tử đang khẩn cấp phái một đội người tới cứu. Trong đó có cả một đám nhân viên chiến đấu được trang bị đầy đủ của một công ty bảo vệ. Có thể đó chính là do tín hiệu xin giúp đỡ của Diệp Chiến.

- Phỏng chừng bao lâu nữa thì đến?

- Hai giờ.

- Mang bọn họ rời đi, ghi lại những người đã thông qua.

- Vâng.

Chuối nhìn Vu Minh:

- Tên này coi như là qua hay không qua đây?

- Mang hắn đi cùng đi.

Ngô Du Du hỏi:

- Diệp Chiến đâu rồi?

- Chạy rồi.

….

Diệp Chiến một mạch chạy ra khỏi nhà xưởng vứt đi rồi cảm thấy mơ màng, đây là đâu nha? Tiếp tục chạy thêm tầm 500m thì thấy một cái quốc lộ. Đứng ở giữa đường, hắn phát hiện con đường này khá là hẹp, nhưng mà chất lượng cũng tương đối là khá. Một chiếc xe màu đỏ hở mui từ phía cái hầm đàng xa đang tới, Diệp Chiến liền nhảy qua một bên.

Hai cô nàng tóc vàng lái xe vượt qua người Diệp Chiến, sau đó phanh lại, chiếc xe khẽ lùi về phía hắn, mỹ nữ lái xe hỏi:

-????????

Diệp Chiến dùng tiếng Anh hỏi:

- Mấy người biết nói tiếng Anh không?

- Tiếng Anh?

Mỹ nữ tóc vàng móc điện thoại di động ra, đánh chữ rồi phiên dịch thành tiếng Anh đưa cho Diệp Chiến xem:

- Anh cần giúp gì sao?

Diệp Chiến nhận di động rồi đánh:

- Nơi đây là đâu?

Mỹ nữ:

- Trái đất.

Sau khi nhìn cái bộ dạng ngệch mặt ra của Diệp Chiến thì cười lớn, đánh tiếp:

- Thị trấn Corada.

Diệp Chiến:

- Phạm vi lớn hơn chút.

Mỹ nữ:

- Quận Tirol.

Diệp Chiến ngẹn:

- Lớn hơn chút đi.

Mỹ nữ nghi hoặc đánh chữ, rồi đưa cho Diệp Chiến xem. Diệp Chiến nhìn màn hình mà sửng sốt, con mẹ nó, cứ nghĩ là bản thân đang ở Sudan hay là ở Nga, ai ngờ lại là ở Australia, Diệp Chiến đánh chữ:

- Tôi có thể gọi điện nhờ được không?

Mỹ nữ:

- Anh có thể lên xe, chúng tôi sẽ đưa anh tới trấn nhỏ.

- Vô cùng cảm ơn.

Diệp Chiến đứng tại chỗ mà bay thẳng vào hàng sau.

Mỹ nữ ngồi ghế phụ giơ ngón cái lên:

- Công phu?

Diệp Chiến lắc đầu:

- Điền kinh thôi.

Chừng khoảng 20 phút sau, Vu Minh và những người khác đều bị bịt khăn lên mặt, rồi được đưa vào trong một cái xe tải. Chuối lái xe đi theo xe tải:

- Cam à, đừng có đùa lớn như thế. Nơi này là châu Âu, cô có chọn nơi này là vì rèn luyện thì được, nhưng nếu chính diện đối kháng thì chúng ta không khác gì lấy trứng nện đá đâu.

Ngô Du Du không trả lời hỏi lại:

- Kết quả phân tích như thế nào?

- Số 3 tỉnh lại thì tư duy khá nhanh, nhưng khi bỏ chạy thì bắt đầu không thể tự chủ. Thể lực bình thường, năng lực ứng biến tầm trung. Số 5, nữ, sơ hiểu thuật chiến đấu, chưa tiếp xúc với súng ống bao giờ, thể lực trung, tư duy nhạy bén, can đảm, thận trọng, tôi thây người này là tốt nhất. Số 6, nữ, có được năng lực dùng súng, chuyên nghiệp, nhưng không am hiểu chiến đấu cận thân, thể lực trung đẳng, tu duy tầm trung, nhát gan. Số mười, tinh thông chiến đấu, thể lực dư thừa, tư duy trung thượng, đảm lượng trung thượng…

- Vu Minh thì sao?

- Cam, cái tên này thì cô biết rồi. Không biết chiến đấu, thể lực bình thường, láu cá vô cùng, cái miệng thì khỏi bàn. Tôi cảm thấy năng lực của hắn khá được, nhưng mà không thể tin được.

Chuối nói tiếp:

- Diệp Chiến khá mạnh, vị Diệp đại hiệp này là nhân tuyển để có thể thay thế cho Sầu Riêng. Nhưng mà hắn là thành viên hoàng kim của đám Hiệp hội Thám tử đó, cho nên nếu hắn mà phản bội thì chúng ta sẽ toàn diệt mất. Tổ chức này không dễ chọc đầu, đặc biệt Châu Âu này là hang ổ của bọn họ.

Ngô Du Du hỏi:

- Khó động vào thế sao?

Cô biết, nhưng mà song phương cũng không có xung đột gì, cho nên chỉ giới hạn ở hiểu biết bên ngoài mà thôi.

- Năm ngoái, có một vị nhân viên điều tra người Việt phát ra tín hiệu khẩn cấp. Tiểu tổ cứu viện khi đi tới thì người đó đã bị một tổ chức xã hội đen sát hại. Vì nhân viên này có một tài khoản trong tổ chức tới bốn triệu đô la, lập tức nó biến thành quỹ báo thù. Cuối cùng, toàn bộ cái tổ chức xã hội đen kia bị giết sạch sẽ, Còn lại 800 ngàn đô thì tổ chức này giao cho vợ của người nhân viên kia. Chỉ cần một nhân viên điều tra bị những tập đoàn tội phạm uy hiếp, những người khác sẽ giúp đỡ vị nhân viên này. Sau khi người điều tra người Việt kia bị giết, thì bốn nhân viên khác cùng nhau liên thủ, tìm ra thủ phạm sau màn. Tổ chức này là một gia đình,chỉ cần nhận người, thì dù không làm cống hiến gì, bọn họ vẫn sẽ giúp đỡ, trừ phi là đi ngược lại với quy tắc của bọn họ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »