Vương Bài

Lượt đọc: 3265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 10
hỏi thăm

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, Nghê Thu cùng Vu Minh đi làm đúng giờ, kinh ngạc phát hiện Lý Phục và Đỗ Thanh Thanh lại tới muộn. Không chỉ muộn mà là cả một buổi sáng cũng không thấy hai người bọn họ, gọi điện thoại thì đều trong tình trạng tắt máy.

Ăn cơm trưa xong, hai nam nhân ngồi nhìn nhau trong phòng làm việc. Nghê Thu nhìn Vu Minh nói: - Vu Minh, ngày hôm qua kỳ thực tôi cũng không có đi tìm chó. Tôi có việc không thể đi làm, chỉ là vừa mới đi làm nên không muốn xin nghỉ, chỉ có thể nhờ bạn bè hỗ trợ kiếm lý do.

- Vì sao lại nói cho tôi biết? Vu Minh hỏi, hắn không có hứng thú biết những thứ này.

- Bởi vì tôi cảm thấy cậu sẽ biết. Nghê Thu nói: - Ngày đầu tiên chuyển thi thể tôi đã nhìn ra, cậu có thể quan sát sắc mặt mà biết được mọi chuyện, tùy cơ ứng biến. Ngoài ra, tôi cũng xem qua lý lịch của cậu, cậu là sinh viên khoa văn. Vì sao khi nhìn thấy thi thể, ngay một chút phản ứng khó chịu cũng không có?

- À? Vu Minh biểu cảm giống như không nghe thấy Nghê Thu đã nói cái gì.

- Ha ha, bằng của cậu là giả hả. Nếu tôi đoán không sai, cậu chắc là do Lưu Mãng phái tới nằm vùng.

- A? Vu Minh lần này thật không biết Nghê Thu đang nói cái gì.

- Sếp của Vạn Sự Thông cùng sếp của chúng ta có chút qua lại, có chuyện gì không rõ nhưng rõ ràng là hai bên hận nhau thấu xương. Đây không phải là bí mật của công ty. Tôi không cẩn thận nghe lén điện thoại của Lưu Mãng, hắn khẳng định trong công ty chúng ta có gián điệp do hắn sắp xếp.

- Tôi không biết. Vu Minh rất chân thành trả lời. Hắn thật sự không biết, ngoại trừ lần trước tới phỏng vấn có nghe Đỗ Thanh Thanh mắng Lưu Mãng, chỉ là phụ nữ thì dù là yêu hay hận thì đều mắng chửi người hết cả.

- … Nghê Thu há hốc mồm, chẳng lẽ mình đoán sai, Lý Phục mới là gián điệp do Lưu Mãng phái tới? Không có khả năng, Lý Phục có lý lịch như vậy, mời hắn làm gián điệp thì phải mất bao nhiêu tiền. Nếu không phải chẳng lẽ là mình? Dclmm, nhất định tiểu tử này đang diễn.

Vu Minh nói: - Anh không cẩn thận nghe thấy Lưu Mãng gọi điện thoại nói sắp xếp gián điệp ở trong công ty chúng ta sao?

- Ừ!

- Không cẩn thận như thế nào?

- Giữa trưa, trên phòng ăn tầng hai. Tôi đi toilet, nghe thấy Lưu Mãng gọi điện thoại ở phòng bên cạnh.

Vu Minh gật đầu: - Được rồi, tôi hiện tại tin tưởng anh nói rồi.

- Trong công ty chúng ta có gián điệp sao?

- Không, tôi tin rằng Lưu Mãng cùng sếp của chúng tôi quả thực có va chạm. Vu Minh không muốn nói quá rõ ràng, thời gian dùng cơm, người người đi toilet, có người lại gọi điện thoại nói có gián điệp. Con mẹ nó, chứ cái loại cảnh tượng này chỉ có trong phim truyền hình trong nước mới có mà thôi. Nhưng mà chiêu này rất độc, lời này mà rơi vào trong tai Đỗ Thanh Thanh, Đỗ Thanh Thanh tám phần mười sẽ bán tín bán nghi, còn một phần là nghi ngờ. Ba người bọn hắn, Nghê Thu là Đỗ tiên sinh sắp xếp nhân sự, Lý Phục là tiến sĩ quốc tịch Mỹ. Được rồi, mình quả thực là kẻ khả nghi nhất.

Văn phòng chính trị, văn phòng âm mưu, trước kia chỉ nghe nói, đây mới là lần đầu tiên gặp. Nhưng Lưu Mãng vì sao lại muốn ra tay với mình? Vu Minh không biết, Lưu Mãng ngoại trừ có thực tài ra, còn hết sức nịnh nọt. Mỗi ngày hắn đều tới gặp Đỗ tiên sinh báo cáo công tác. Trùng hợp Đỗ lão tiên sinh tới đây, liền bảo Đỗ tiên chú ý tới Vu Minh. Cho nên không đợi Đỗ tiên sinh chú ý tới, Lưu Mãng đã chú ý trước rồi.

Lúc này bên ngoài hành lang vang lên tiếng giày da, công ty hiện giờ rất yên tĩnh cho nên thanh âm nghe rõ ràng. Hai người đàn ông tuổi chừng ba mươi xuất hiện, một người hỏi: - Ai là Vu Minh?

- Là tôi, các anh là….

Người kia rút huy hiệu: - Đội cảnh sát hình sự, xin mời đi theo chúng tôi một chuyến.

Nghê Thu xem không hiểu, chẳng lẽ trưa nay có người báo án? Hiệu suất như thế này cũng cao quá đi.

Đại đội cảnh sát hình sự, Vu Minh theo cảnh sát đi vào, hắn nhìn thấy Đỗ Thanh Thanh cùng Lý Phục ở trong phòng thẩm vấn. Hắn biết đây là kỹ xảo cảnh sát hình sự hay dùng, cố ý mang hắn đi xem người có quan hệ chịu thẩm vấn, như vậy mọi ngời sẽ bắt đầu đoán cùng nghi ngờ trong lòng. Ngoài ra cũng tỏ vẻ trước mặt cảnh sát hình sự không có cái gì có thể qua mặt được. Một cảnh sát hình sự khóe mắt nhìn xem Vu Minh, quan sát bộ mặt cùng biến hóa biểu cảm của Vu Minh.

- Cảm ơn cậu đã phối hợp, tôi tên là Trương Dạ Nam. Một nữ cảnh sát hình sự chừng ba mươi tuổi bắt tay với Vu Minh, mời Vu Minh ngồi xuống. Trương Nhược Nam hỏi: - Cậu tên là Vu Minh?

- Vâng!

- Là sinh viên tốt nghiệp khóa này ở thành phố B.

- Vâng!

- Cậu quen biết Thái Tử sao?

- Thái Tử? Triều đại nào? Vu Minh sờ đầu.

Trương Dạ Nam lấy thuốc lá hỏi: - Hút thuốc không?

- Không, cảm ơn.

- Vậy uống nước.

- Cám ơn! Một chén nước đặt trước mặt Vu Minh, Vu Minh không chạm vào. Tình huống chưa hiểu rõ, không nên đem vân tay cùng DNA lưu cho cảnh sát.

Trương Dạ Nam tiếp tục hỏi: - Sáng sớm hôm qua, cậu có phải nhận được một bức điện tín?

Vu Minh gật đầu nói: - Đúng, một vị khách hàng gửi một phần tư liệu tìm người cho chúng tôi. Tôi đã đưa số tài khoản của sếp cho hắn.

- Lúc đó là cậu nghe điện thoại?

- Đúng.

- Cậu nghe thanh âm của đối phương có phải loại này không?

Trương Dạ Nam gõ một cái, một đoạn thanh âm xuất hiện: - Tao là Thái Tử, có người mua mạng của mày.

Vu Minh lắc đầu: - Cũng không phải, có chuyện gì vậy?

Thì ra cái đơn hàng ủy thác tìm người ngày hôm qua có vấn đề. Đối phương tìm kiếm Tôn Tử Minh. Mà Tôn Tử Minh này là một cảnh sát nằm vùng, hắn nằm vùng hai năm ở trong đội một tên trùm thuốc phiện, cuối cùng phá hủy tập đoàn thuốc phiện này. Tôn Tử Minh lo lắng con trai của trùm thuốc phiện kia trả thù nên đã tới thành phố A đảm nhiệm công việc trong văn phòng chính phủ, bình thường cơ bản không lộ diện.

Ngày hôm qua, Đỗ Thanh Thanh lấy lý do Lý Phục một công dân Mỹ đi tìm thân nhân, điều tra tin tức hộ tịch của Tôn Tử Minh, lập tức đánh động cảnh sát. Cảnh sát hình sự sau khi xác nhận bọn họ quả thực không biết rõ tình huống, tầm sáu giờ mới thả về. Nhưng là tối qua tầm chín giờ, Tôn Tử Minh lại bị giết, hiện trường lưu lại một viên đạn, đây là dấu hiệu của tên sát thủ: Thái Tử.

Tôn Tử Minh ngộ hại, trưởng cục cảnh sát tức giận không thôi. Không từ bỏ bất kỳ manh mối nào, cho nên mới muốn tìm kiếm thông tin từ đám người Đỗ Thanh Thanh. Sau đó liên lụy tới người nhận điện thoại là Vu Minh.

Trương Nhược Nam hỏi: - Cậu là thám tử tư, cậu thấy chuyện này như thế nào? Cô ta nói hết mọi chuyện, quan sát Vu Minh, cô có thể khẳng định việc này Vu Minh không có quan hệ gì. Những lời này chỉ là thuận miệng hỏi một chút, cũng không chờ mong Vu Minh có suy nghĩ gì.

- Mục đích của đối phương hẳn không phải là chờ tin tức của công ty chúng ta. Mà là giám thị cảnh sát, đả thảo kinh xà làm cho cảnh sát dẫn đường. Tôi nghĩ, ngày hôm qua sau khi kinh động cảnh sát, có phải có sĩ quan cảnh sát cao cấp chuyên môn tới tìm Tôn Tử Minh?

Trương Dạ Nam trầm mặc một chút, đột nhiên tay nắm chặt lấy điều thuốc, ném mạnh ra cửa sổ. - Mẹ nó.

Quả thực có, sau khi biết được tính mạng của Tôn Tử Minh có khả năng bị uy hiếp, phó cục trưởng cục cảnh sát đã tới gặp mặt Tôn Tử Minh. Sau đó còn phái người kiểm tra tình huống an toàn chung quanh chỗ ở của Tôn Tử Minh rồi mới rời đi. Sát thủ rất rõ ràng cấp bậc của Tôn Tử Minh, cũng hiểu được chức trách của cục phó. Một vụ án trọng đại như vậy, có liên quan tới tình huống hoạt động của vài vị thủ lĩnh. Tôn Tử Minh căn bản không thể chạy thoát.

Một trăm nghìn, hộ tịch, hết thảy đều là chuẩn bị để làm cảnh sát kinh động. Đây cũng chính là nguyên nhân mà đối phương phải nhờ một công ty mới khai trương được ba ngày, không có danh tiếng gì. Vu Minh cẩn thận suy nghĩ tiền căn hậu quả.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »