Vương Bài

Lượt đọc: 3270 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 25
thôi tình yến oa

❊ ❊ ❊

Một cảnh sát bên ngoài nói:

- Đội trưởng, bên ngoài có một người nói là Lưu Mãng của Đỗ Thị Quốc Tế muốn gặp cô Đỗ Thanh Thanh. Còn hỏi, có phải cô Đỗ Thanh Thanh chết rồi không?

Đỗ Thanh Thanh quyết định tỉnh lại, ừm một tiếng, mở hai mắt. Biểu hiện của cô rất tốt, không ai hoài nghi cô. Vu Minh sờ vào cái chỗ không thể sờ, nếu song phương đều biết thì sau này rất xấu hổ. Nếu song phương đều biết, nhưng mà một bên không biết bên kia đã biết chuyện này thì chuyện này sẽ tốt hơn nhiều.

Lưu Mãng tiến vào, Vu Minh kể lại đại khái chuyện xảy ra. Đỗ Thanh Thanh trong lòng có chút tính toán, ngồi ở trên ghế, đắp chăn lông, trên mặt là một nụ cười đắc ý:

- Tiền đã mang tới chưa?

- Móa, không thể nào?

Lưu Mãng vừa nhìn thấy biểu cảm của Đỗ Thanh Thanh, thì biết bản thân không hay rồi. Hắn làm đồng nghiệp với Đỗ Thanh Thanh một thời gian rồi, Đỗ Thanh Thanh có bao nhiêu năng lực hắn rất rõ ràng. Đỗ Thanh Thanh không tính thông minh, cũng bởi vì không thông minh lắm cho nên cũng cố gắng học tập cùng làm việc. Nhưng cho dù trả giá gấp đôi so với những người khác, cô ta vẫn không thể bằng người ta đươc. Đơn hàng lần này, chính mình đã hao tổn hai viên đại tướng, vậy mà Đỗ Thanh Thanh có thể xoay chuyển được, giải quyết được chuyện này ư? Thật không cam lòng …

- Có đôi khi tiền sẽ khiến cho người ta làm được nhiều chuyện khó có thể tin.

Đỗ Thanh Thanh thản nhiên nói.

Lưu Mãng nhìn Vu Minh, Vu Minh vẻ mặt mơ hồ.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Trương Dạ Nam rất phối hợp nói:

- Chúng tôi thu được tin báo, nơi này có giao dịch thuốc phiện. Cho nên mang người tới tập kích. Hai người đã bị ngã xuống đất ngất đi mất rồi, may mắn không có nguy hiểm gì.

Vu Minh kinh hoảng hỏi:

- Quần áo của tôi thì sao?

Trương Dạ Nam cùng Đỗ Thanh Thanh đồng thời có cảm giác muốn muốn đánh Vu Minh.

Trương Dạ Nam nói:

- Quần áo hai người đều còn đầy đủ, chỉ bị té xỉu thôi. Lần này cũng nhờ hai người đã bám trụ, kéo dài thời gian giao dịch. Tôi thay mặt cảnh sát cảm ơn công ty thám tử Tinh Tinh đã giúp đỡ. Ngoài ra, điện thoại di động của đồng chí Vu Minh đã bị hư hỏng trong quá trình cảnh sát chúng tôi vây bắt tội phạm, cho nên cảnh sát chúng tôi sẽ bồi thường.

Lưu Mãng buồn bực, bọn họ không cẩn thận mà ngất, tại sao phải cảm tạ công ty thám tử Tinh Tinh chứ? Có còn logic nữa hay không? Còn được bồi thường một chiếc điện thoại di động. Thật không ngờ cảnh sát thành phố A này lại khá như vậy. À. có thể là do phá được một vụ án ma túy lớn, cho nên tâm tình vui vẻ?

- Kiếm tiền, kiếm tiền, chúng tôi kiếm được tiền rồi.

Đỗ Thanh Thanh nói:

- Phiền Lưu đê tiện, a phì, phiền Tổng giám đốc Lưuchuẩn bị chi phiếu, tôi sẽ phái người tới lấy. Cám ơn!

- Chúng ta đi.

Lưu Mãng mang theo hai thuộc hạ của mình rời đi.

- Là mê dược, chính là cái loại mà Lý Tông Thụy kia đã dùng đó. Cho nên chúng tôi không nhớ nổi việc tối hôm qua.

Vu Minh nói:

- Nhưng mà tôi tin tưởng cảnh sát sẽ không dấu diếm.

Có tật giật mình chứ gì? Đỗ Thanh Thanh nghe ra được vài phần, cô cũng không muốn để cho Vu Minh biết việc mình biết chân tướng, vì thế sau khi hỏi vài chi tiết cô rất muốn ném Vu Minh xuống xe. Người này trả lời mình nửa thực nửa giả. Uổng cho mình vẫn tin rằng hắn thành thật trung hậu. Nhưng mà … rất có thể muốn giấu việc chính mình sỗ sàng nên bất đắc dĩ phải thêu dệt ra chuyện khác. Đỗ Thanh Thanh là người rất hiểu chuyện, vì thế hiểu Vu Minh nghĩ gì. Không có biện pháp à, diện mạo của mình cũng được, Vu Minh nhìn qua cũng thành thực, vậy tại sao phải giấu diếm không nói chuyện thực với mình chứ? Đó là bởi vì cảnh sát yêu cầu.

Hôm đó, cảnh sát truy ra nhà xưởng sản xuất độc phẩm, vây bắt ông chủ cùng người đầu tư phía sau màn.

Công ty điều tra Tinh Tinh cũng không có lên bản tin, đây là ý kiến của Đỗ Thanh Thanh. Có một ví dụ vụ Tôn Tử Bình, Đỗ Thanh Thanh lo lắng sẽ có phiền toái cho nên xem như toàn bộ công lao vụ này là của cảnh sát.

Cảnh sát gọi xe cứu thương đưa hai người tới bệnh viện. Nằm nửa ngày không có chuyện gì, vì thế Đỗ Thanh Thanh cùng Vu Minh trở về trên xe cảnh sát.

Nghê Thu gọi điện tới:

- Sếp à, tôi bị tai nạn lao động.

Đỗ Thanh Thanh hỏi:

- Bị thương thế nào?

- Bắt mèo, tầng hai.

Đỗ Thanh Thanh hỏi:

- Anh không dùng dây thừng buộc sao?

- Buộc rồi, nhưng từ tầng một lên tới tầng hai chỉ cao ba mét, mà dây thừng dài năm mét.

- Được rồi, hôm nay nghỉ đi.

- Cám ơn sếp.

Đỗ Thanh Thanh gác điện thoại, Vu Minh đột nhiên nói:

- Dừng xe, máy ảnh, máy ảnh.

Đỗ Thanh Thanh buồn bực dừng xe, cầm máy ảnh đưa cho Vu Minh. Vu Minh chụp ảnh. Bên ngoài tập đoàn Lâm Hải, một cô gái đang chào tạm biệt một người đàn ông. Người kia lên xe, cô gái đứng vẫy tay một lúc. Xe vừa đi, cô ta liền xoay người đi vào công ty. Vu Minh đưa máy ảnh cho Đỗ Thanh Thanh

- Đỗ tiểu thư, cái này giao cho cô.

- Cái gì? Ai vậy?

- Người phụ nữ kia kia là bạn gái của Nghê Thu.

- Không phải chứ?

Đỗ Thanh Thanh nhớ lại nội quy một trăm điều. Điều thứ sáu: khi phát hiện ra cấp dưới tư tình… Không đúng, điều thứ bảy: Khi phát hiện ra người yêu hoặc người thân của cấp dưới có tư tình, nếu không biết, thì cũng coi như không biết. Nếu cấp dưới biết, dùng vô số công việc gây mê hoặc. Nhớ kỹ, đây là đang giúp cấp dưới, không được có bất kỳ ý thương hại nào cả.

- Không cần phải lắm chuyện như thế chứ.

Đỗ Thanh Thanh xóa ảnh chụp nói:

- Vu Minh, không nên can thiệp vào việc riêng tư của người khác. Cho dù là việc riêng tư không hay, thế là không lễ phép.

- À, cám ơn Đỗ tiểu thư đã chỉ bảo.

Vu Minh thành thật nhận lời phê bình.

Đỗ Thanh Thanh khởi động xe, đã thấy bạn gái của Nghê Thu đi ra khỏi tòa cao ốc, sau đó Nghê Thu vốn phải nằm ở bệnh viện lại xuất hiện ở trước công ty chừng 200m. Hai người đi tới một góc công ty, bạn gái Nghê Thu đưa cho Nghê Thu một cái thẻ, sau đó hôn môi Nghê Thu một cái, vẻ mặt hạnh phúc vẫy vẫy tay hẹn gặp lại.

- Súc sinh.

Đỗ Thanh Thanh cùng Vu Minh đồng thời mắng một câu.

Đỗ Thanh Thanh cũng cắn răng:

- Dám gạt tôi bị tai nạn lao động.

… Vu Minh trong lòng thầm nhủ mình mắng súc sinh không phải ý tứ đó.

Buổi tối, Đỗ Thanh Thanh hẹn Lý Phục, Vu Minh ăn cơm tối ở canteen dưới ký túc xá, xem như khao hai người. Đỗ Thanh Thanh nâng chén:

- Lần này hai anh biểu hiện rất tốt, công ty chúng tôi cũng hoàn thành được vụ làm ăn lớn đầu tiên. Tôi sẽ rút ra 20% tiền lời chia đều cho hai người.

Lý Phục nói:

- Việc này … tôi cũng không giúp được gì nhiều.

Vu Minh gật đầu:

- Có thể cho tôi 20%.

- Yên tâm, tôi chính là mượn hoa hiến phật, đây là phần thưởng thêm của Lưu Mãng.

Lý Phục không hề từ chối nói:

- Đỗ tiểu thư, trong điện thoại cô nói cũng không rõ lắm. Cô nói hai người té xỉu là vì củi gỗ được tẩm dược phẩm, là loại gì vậy? Theo tôi đoán hẳn là loại dược phẩm có gốc OH.

- Là cái gì?

Vu Minh cùng Đỗ Thanh Thanh đồng thanh hỏi.

- Đúng là G độc, không màu không vị, bình thường cho vào trong nước trái cây hoặc rượu. Sau khi dùng sẽ mất đi sức chống cự cùng trí nhớ trong thời gian ngắn. Nó cũng được gọi là mê gian dược.

Vu Minh giật mình:

- Khó trách chuyện hôm qua như thế nào chúng tôi chẳng thể nhớ được.

- Nhưng loại thuộc này nếu thông qua thiêu đốt mà phóng ra ngoài tác dụng cũng sẽ không quá lớn.

Lý Phục nói:

- Nói như vậy nếu đốt lên sẽ gia tăng tính chất của hỗn hợp. Đặc biệt gia tăng hiệu quả khi ân ái, loại thuốc này giang hồ có một cái tên rất êm tai chính là: Thôi Tình Yến Oa.

Vu Minh cau mày nói:

- Cảnh sát nói lúc phát hiện ra chúng tôi, y phục vẫn còn đầy đủ, Lý Phục, anh đang nghĩ gì thế? Đầu óc của anh đúng là đủ đen tối đấy.

Lý Phục vội hỏi:

- Không phải, không phải. Tôi chính là đang kỳ quái, bọn buôn lậu thuốc phiện đã bỏ thêm loại chất gì vào để đạt được hiệu quả như vậy. Trở về phải thí nghiệm ngay.

Đỗ Thanh Thanh làm như không nghe thấy, lúc này hỏi:

- Thí nghiệm cái gì?

- Không có gì?

Lý Phục liên tục xua tay, đổi đề tài:

- Món này ngon ghê, ở Mỹ khó mà được ăn đồ Trung Quốc.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »