Vương Bài

Lượt đọc: 3306 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »
Chương 31
truy tìm thông tin

❊ ❊ ❊

Vu Minh đang nghiên cứu tư liệu mà Lý Phục đưa cho. Từ nửa năm tới ba tháng trước, vị luật sư này đã nhận tổng cộng mười một vụ tố tụng. Người ủy thác đều là công ty tài chính kia, đều yêu cầu tòa án cưỡng chế thi hành với con nợ. Cuộc họp để hòa giải mà tòa án tổ chức đều bị luật sư bác bỏ, ông ta không chấp nhận kéo dài thời gian trả nợ.

Bởi vì có chứng cứ chính xác nên mười một vụ kiện, vị luật sư này thắng cả mười một vụ. Trong đó có bảy vụ thì tòa án yêu cầu người vay nợ phải trả nợ trong thời gian yêu cầu, mà bốn vụ còn lại thì đều dùng bất động sản đem bán đấu giá để gán nợ. Đây đều là kiện cáo bình thường. Duy chỉ có một lần tòa án tổ chức ba lần hòa giải. Vu Minh xem tiếp, thì ra người đi vay là một cặp vợ chồng già, tuổi chừng sáu mươi. Bọn họ vay tiền để thay thận cho con. Vì thủ tục ngân hàng quá phiền toái, bọn họ đã dùng con đường dân gian, mượn được hai mươi vạn. Cuối cùng con sống, nhưng thời gian phải trả khoản vay nặng lãi cũng đến. Quan tòa cầu xin thay cho đôi vợ chồng già, những mong có thể thư thả cho một hai tháng, nhưng luật sư từ chối. Cuối cùng tòa án chỉ có thể dựa theo luật pháp tới đấu giá nhà.

Chuyện này chẳng khác gì bi kịch cả, nhưng Lý Phục lại cho thêm một tờ nữa. Anh ta tiện thể điều tra luôn tư liệu về đứa trẻ kia. Và có một phát hiện ngạc nhiên là hai tháng trước hai vợ chồng này đã mua một căn nhà đặt ở danh nghĩa đứa trẻ này, với giá trị xấp xỉ căn nhà đã bị đấu giá kia, thậm chí còn cao hơn. Đồng thời có cả giấy tờ thanh toán viện phí. Lý Phục đánh dấu chấm hỏi, vì sao đôi vợ chồng này lại đột nhiên có tiền? Là trộm? Hay là có bí ẩn nào khác?

Vu Minh đồng ý. Hiện giờ giá mua một ngôi nhà mỗi lúc một tăng, thông qua cưỡng chế đấu giá của tòa án thì giá cả luôn hời hơn nhiều, chênh lệch giá giữa hai căn nhà này ít nhất phải có hai trăm nghìn Nhân dân tệ. Hai vợ chồng này có nhiều tiền như vậy thì sao còn phải đi vay nặng lãi?

Vu Minh đi ra ngoài, dựa theo địa chỉ tìm tới nhà của đôi vợ chồng già kia. Người mẹ không ở, đã tới bệnh viện. Vu Minh lấy ảnh chụp ra:

- Chào ông, tôi muốn hỏi thăm về người này.

Người cha đeo kính nhìn tấm ảnh một cái, nghi hoặc hỏi:

- Sao lại tìm tôi?

Vu Minh đáp:

- Là như thế này, đây là ảnh chụp cắt ra từ một đoạn camera. Trong lúc đang tư vấn nghiệp vụ, cô gái này đã để quên một vài món đồ ở chỗ công ty chúng tôi. Chúng tôi báo cảnh sát rồi, nhưng họ không cách nào quản lý chuyện nhỏ nhặt này, cho nên chúng tôi cất tạm đi, có lẽ cô ta sẽ tự mình quay lại lấy. Một đồng nghiệp nhớ ra rằng cô gái ấy trong lúc tán gẫu có nói nhà cô ta ở vùng ngoại ô, cũng coi như một nửa người địa phương. Chúng tôi đi qua vùng ngoại ô kia thì là một trấn nhỏ, chỉ có một trường trung học. Người của chúng tôi có tới hỏi thì giáo viên nói là có chút ấn tượng, còn nói hình như là học sinh của ông. Cho nên tôi bèn tới quấy rầy ông, xem ông có nhận ra người này là ai không.

Người cha gật đầu nhìn ảnh chụp:

- Tôi làm giáo viên ở trường đó hai mươi năm rồi, để tôi xem xem nào… Tôi không biết, đã nhiều năm như vậy, mà ảnh này cũng mờ.

Vu Minh hỏi:

- Vậy gần đây ông có từng gặp cô gái này không?

- Ừm… Không có ấn tượng gì.

Người cha lắc đầu:

- Xin lỗi, không giúp được cậu rồi.

- Không sao đâu, cảm ơn.

Người cha nhìn Vu Minh xuống tầng, đóng cửa lại rồi gọi điện thoại:

- Vừa rồi có một cậu trả tuổi tới nói là em bỏ quên đồ.

- Em biết rồi thầy, sau này có người cầm ảnh của em tới tìm thì thấy cứ nói là không biết. Em cúp trước đây.

Đối diện cư xá là một khách sạn, trong khách sạn này có một người lấy ống nhòm một mắt ra nhìn Vu Minh rời khỏi cư xá, nói:

- Chuối, tra người này xem gã biết được bao nhiêu rồi.

Vu Minh đứng ở trạm chờ xe buýt. Hắn biết ông thầy kia không nói thật với mình. Có số điện thoại của thầy giáo thì làm thế nào có được nhật ký cuộc gọi của ông ta? Internet có cao thủ. Đám bạn hữu đại học của Vu Minh chính là làm thêm về cái này. Vu Minh gọi một cú điện thoại, báo giá rồi bị nghe mắng một tràng, đối phương quyết định giúp Vu Minh một lần miễn phí. Rồi Vu Minh nhanh chóng có được một số điện thoại di động. Đây là cuộc gọi sau khi Vu Minh đi.

Làm thế nào để từ một số điện thoại di động mà biết được tên đối phương? Thế này thì cần giải thích một chút. Vu Minh tới phòng kinh doanh, cho số điện thoại này giá trị năm mươi tệ, sau đó yêu cầu nhân viên quầy hàng báo tên để đối chiếu. Sau đó Vu Minh cầm di động giả vờ xem xét, rồi nói nhầm số, cầm lại năm mươi tệ rồi đi. Lúc này đã có được tên của đối phương: Kha Lam Nhi. Đăng ký tên thật cho số điện thoại đúng là quá tiện.

Vu Minh coi nhóm lừa đảo này là tập đoàn lừa đảo bậc cao. Bình thường những kẻ như vậy thường ăn mặc trau chuốt, ra vào những hội sở cao cấp. Nhưng đám tội phạm lừa đảo đều có một đặc tính, bọn họ không mua bất động sản. Như vậy ở lại thành phố này mà hành động thì chỉ có thể ở khách sạn, hơn nữa bọn họ sẽ không ở cùng một chỗ. Toàn bộ khách sạn ở thành phố A này đều có đăng ký thông tin khách ở, nếu Kha Lam Nhi dùng thân phận thật đăng ký khách sạn, Vu Minh có thể đào cô ta ra.

Cho dù là chứng minh thư giả, số di động và chứng minh thư đăng ký khách sạn chắc chắn là cùng một tờ.

Vu Minh quay về công ty, bắt đầu dùng internet tìm kiếm số điện thoại của các khách sạn rồi gọi:

- Xin chào, tôi có một người bạn tên là Kha Lam Nhi tới ở khách sạn của anh (chị), xin hỏi cô ấy ở phòng nào?

- Xin lỗi, khách sạn chúng tôi không có người này.

Đỗ Thanh Thanh ra vào vài lần, thấy Vu Minh đốt tiền điện thoại như vậy cũng không đau lòng, mà cảm động vì một Vu Minh đầy nghị lực. Người này rất giống mình, biết khởi điểm của mình thấp hơn người khác cho nên rất cố gắng. Nghê Thu lại đi tìm chó mèo, dạo này chó mèo mất tích còn nhiều hơn cả người. Lý Phục thì lại có được một nhiệm vụ lớn, thẩm tra các công ty trong kế hoạch Vạn Sự Thông, hơn nữa thuyết minh ý định hợp tác. Những công ty này đều rất hài lòng, mà chuyện kinh doanh nhiều chỗ cũng không tệ, dẫu sao 15% thu thêm kia cũng là thu từ túi tiền của khách hàng.

- Xin lỗi, khách sạn chúng tôi giữ bí mật thông tin khách hàng.

Người trực điện thoại trả lời rất lễ phép.

Vu Minh quen miệng nói:

- Vậy đi, cô chuyển điện thoại tới phòng của cô ấy cho tôi.

- Chuyện này… Thưa tiên sinh, chỗ chúng tôi không có người này.

Vu Minh lại gọi cú điện thoại khác, phần mở đầu cũng như mọi cuộc điện thoại trước. Khi Vu Minh yêu cầu chuyển cuộc gọi tới phòng của cô ta, nhân viên trực điện thoại trả lời:

- Vâng, xin anh chờ chút.

Vu Minh lập tức cúp máy. Đúng là trời không phụ lòng người, cuối cùng cũng tìm được khách sạn mà đối phương đang ở. Nhưng khi tra ra thì Vu Minh giật mình. Khách sạn này chỉ cách cư xá của ông thầy kia có trăm mét. Vu Minh cảm thấy hơi bất an, rất có khả năng là hắn đã bị đối phương phát hiện. Dân lừa đảo khác với tội phạm thông thường, bọn họ rất có trật tự, có kế hoạch rút lui khẩn cấp, hơn nữa sẽ không dùng vũ lực để đối kháng. Nếu tất cả là thật, vậy thì đối phương sắp chạy trốn rồi.

Mình phải lấy cho được số chứng minh thư của đối phương.

Vu Minh đi ra ngoài, thuê xe tới thẳng khách sạn kia.

Chuối của tập đoàn lừa đảo kia đi theo sau, càng nhìn càng thấy không đúng, vội gọi điện thoại nói:

- Cam, hình như gã tới tìm cô.

- Hử? Tới tìm nhanh như vậy ư?

Quả Cam kéo hành lý đi ra cửa khách sạn.

Cách khách sạn chừng mười cây số, tài xế taxi không nhịn được hỏi:

- Này anh bạn, chọc phải rắc rối gì hả?

- Làm sao vậy?

Vu Minh hỏi.

- Có người theo dõi cậu, con xe màu đen kia kìa.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương Mở Đầu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 140 Chương 141 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174
Tiến »