Ngay khi đương đại Đan Tổ của Bắc Nguyên là Trát Tây đột phá tu vi Võ Hoàng, trở thành Đan sư bát giai tại nơi truyền thừa của các đời Đan Tổ, thì bên trong Hoàng thành Bắc Nguyên cũng đang được hàng vạn quân sĩ cao thủ canh phòng nghiêm ngặt. Trong phạm vi mấy chục dặm quanh diễn võ trường của Hoàng thành, mây đen bao phủ, sấm sét vang rền. Một thân ảnh hùng vĩ dũng mãnh xuyên qua lôi kiếp, gánh chịu cơn thịnh nộ của thượng thiên, hóa thân thành một tôn chiến thần vạn cổ, đứng sừng sững giữa trời đất.
Lôi kiếp chém xuống liên tục suốt một ngày một đêm mới dần tan biến. Chỉ thấy một thân ảnh mặc long bào, sau lưng hiện ra thần hoàn, ngửa mặt lên trời thét dài, khí thế vạn cổ trường thanh, chính thức trở thành một thế hệ nhân kiệt Võ Hoàng lão tổ của thời Cận cổ.
Về phần giáo môn Bắc Nguyên và hoàng thất sau này sẽ đấu đá, tranh chấp ra sao, Hạ Thanh Thạch lúc này đã không còn bận tâm. Dẫu sao với tạo nghệ luyện đan và thân phận của mình, Tác Khế cùng những người khác cũng chưa chắc đã thật lòng muốn hắn ở lại Bắc Nguyên lâu dài. Dù sao Trát Tây đã bình phục, hơn nữa còn có đột phá, vị trí Đan đạo lão tổ đã ngồi mấy ngàn năm, tuyệt đối không có khả năng nhường lại.
Trên đường phân thân của Hạ Thanh Thạch trở về, có một khúc nhạc đệm nhỏ. Thượng Quan gia tộc quả nhiên đã phái phân thân của cao thủ Võ Hoàng đến truy sát hắn. Nhưng Đan Vô Kỳ vốn là kẻ lão luyện gian xảo, chẳng thèm chào hỏi lấy một câu, lập tức dẫn hắn xé rách hư không bỏ chạy. Đối phương dường như cũng cảm nhận được khí tức cùng cấp nên đành phải dừng bước. Dù sao cao thủ Võ Hoàng lúc này đang tiêu hao cực lớn trong các cuộc chiến với thế giới bên ngoài, dưới môi trường khắc nghiệt như vậy, chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi. Vì một Đan sư nghi là có huyết mạch Long tộc mà mạo hiểm thì không đáng, mọi chuyện cứ để các lão tổ trong tộc phán xét sau.
Trong những ngày liên tiếp một tháng sau đó, sâu trong Luân Hồi phong của Lục Đạo môn, sấm chớp liên miên, uy thế mạnh hơn gấp mấy chục lần so với ngày ở diễn võ trường Hoàng thất Bắc Nguyên. Trong không gian rộng lớn mấy vạn dặm, đâu đâu cũng thấy những thân ảnh đón nhận lôi kiếp. Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện đây không phải là một người độ kiếp đơn lẻ, mà là hàng chục hàng trăm thân ảnh thay phiên nhau độ kiếp. Nếu không có sự liên thủ che giấu của Luân Hồi bàn và Thiết Quyển Vương Đỉnh, chỉ sợ uy thế này truyền ra ngoài thì đến cả bầu trời cũng bị chọc thủng.
"Hạ tiểu hữu, sự trưởng thành của ngươi vượt quá tưởng tượng của lão phu. Đại thế có lẽ sắp loạn rồi, lão phu cảm nhận được mấy luồng khí tức không thuộc về thế giới này đang rục rịch, ngươi nên sớm tính toán thì hơn. Ngoài ra, ngươi thật sự không theo Lục Đạo môn ta ẩn cư trong Hỗn Độn hư không sao? Lão phu có thể làm chủ, mở ra một vùng trời đất mới cho người Vô Cực môn các ngươi, chúng ta không ai lệ thuộc ai, nương tựa lẫn nhau thì thế nào?" Đan Vô Kỳ đã tiến giai Võ Thánh, toàn thân tắm trong thần quang như một tôn thần linh vạn cổ, cất tiếng đạo âm thương lượng với Hạ Thanh Thạch đang đứng trước mặt.
Kể từ khi Hạ Thanh Thạch trở về Lục Đạo môn, dường như có sự tương thông tâm linh, sau khi khí linh của Thiết Quyển Vương Đỉnh hiện thân, khí linh của Luân Hồi bàn vốn trầm mặc bấy lâu cũng được đánh thức. Dường như hai bên vốn quen biết từ trước, khi thấy đối phương bị thương nặng như vậy, sau khi được sự đồng ý của chủ nhân Hạ Thanh Thạch, nó đã lấy ra lượng lớn thần liệu từ tàng bảo các bên trong không gian của chính mình để giúp Luân Hồi bàn chữa trị vết thương chí mạng. Nhờ đó, nó mới khôi phục lại chiến lực đỉnh cao của thần vật cấp Võ Tôn. Nhưng dù sao vết thương của khí linh vẫn chưa lành hẳn, cần có người tiến giai Võ Tôn, dùng nước thượng thiên ban tặng khi độ kiếp để nuôi dưỡng. Cho nên dù đã khôi phục mọi không gian thần thông, chiến lực vẫn còn hạn chế, xa không bằng một phần mười thời kỳ toàn thịnh, nhưng cũng đủ để che giấu mọi người trong Lục Đạo môn vào Hỗn Độn hư không, bảo vệ lâu dài.
Có sự trợ giúp của Thiết Quyển Vương Đỉnh, trong một tháng này, Hạ Thanh Thạch điên cuồng luyện đan. Đan dược cấp Địa từ hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm cho đến cực phẩm đều lần lượt ra đời, giúp cho những lão tổ của Lục Đạo môn vốn đã cao tuổi, từng đột phá Võ Vương nhưng vì thọ nguyên sắp cạn, không có đủ đan dược để xung quan nên đành cam chịu kiếp sống tàn, nay liên tiếp đột phá. Ngoài việc lão tổ thủ hộ vốn có đã bình phục vết thương, tu vi còn tinh tiến lên Võ Thánh nhị giai, Đan Vô Kỳ cũng thành công đột phá Võ Thánh, còn có hàng chục lão giả Võ Vương hậu kỳ đỉnh phong cùng nhau độ kiếp. Tuy có gần một nửa chết dưới lôi kiếp, nhưng ít nhất cũng giúp Lục Đạo môn có thêm hơn hai mươi cường giả nhân kiệt cấp Võ Hoàng, thực lực giáo môn có một bước nhảy vọt về chất.
Có thể nói, lúc này Hạ Thanh Thạch là Đan sư chuẩn cửu giai, thân phận ngang hàng với người thủ hộ giáo môn. Huống chi trong tay hắn còn có thần vật không gian đỉnh cấp như Thiết Quyển Vương Đỉnh. Dù người Lục Đạo môn có tin hay không, khí linh Luân Hồi bàn đã đích thân thừa nhận, chủ nhân của Thiết Quyển Vương Đỉnh khi đó tu vi đã đạt đến đỉnh phong Võ Tôn, chỉ còn cách Võ Thần trường sinh trong truyền thuyết một bước chân. Ý khí phong phát, thèm khát chiếc ngai vàng của Trung ương đế quốc, mà chủ nhân của hắn, Lục Đạo Thần Tôn cũng chỉ mới là Võ Tôn trung kỳ, khoảng cách giữa đôi bên không hề nhỏ.
"Không đâu, tiền bối, mỗi người đều có con đường riêng. Hãy nói với Long Nhất, hai trăm năm sau cuộc tranh bá tại Thiên Nguyên, nhất định ta sẽ tham gia, đến lúc đó lại kề vai chiến đấu!" "Được, dù sao đó cũng là nơi lưu lại của thời Trung cổ, nếu muốn đột phá Võ Thánh, đạt đến Võ Tôn thì chỉ có thể đến đó. Chân Võ chi khí, có lẽ ở trung tâm đại lục lưu lại thời Trung cổ vẫn còn tồn tại không ít, mọi chuyện đều tùy thuộc vào tạo hóa của các ngươi. Đứa nhỏ, cầm lấy cái này, đây là sư huynh đưa cho ngươi, dù sao ông ấy cũng là người duy nhất của Lục Đạo môn ta từng đi đến vùng ngoại vi trung tâm đại lục lưu lại thời Trung cổ mà còn sống sót."
Đan Vô Kỳ đưa một tấm ngọc bài cho Hạ Thanh Thạch. Sau khi dùng nguyên thần quét qua, hắn phát hiện bên trong ghi lại một tấm bản đồ cổ vô cùng chi tiết. Không cần hỏi cũng biết, đây chắc chắn là thứ mà lão tổ thủ hộ Lục Đạo môn năm xưa đã đánh đổi mạng sống để khám phá ra, có được vô cùng khó khăn. Nếu không phải giáo môn có nội tình thâm hậu thì căn bản không làm được điều này. Chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua, Hạ Thanh Thạch đã phát hiện ra vùng đại lục Trung cổ đó đầy rẫy nguy cơ, nếu không phải là đệ tử giáo môn có thực lực, căn bản không thể đi vào bên trong đại lục.
Thông qua lời kể của khí linh Luân Hồi bàn, Hạ Thanh Thạch đại khái đã hiểu rõ nguyên do. Cuối thời Trung cổ, tu tiên giả ngoại vực xâm lược quy mô lớn, các vị Võ Tôn của Thiên Nguyên đại lục, thậm chí cả những lão tổ Võ Thần trường sinh sống sót từ thời Thượng cổ, đã kêu gọi các sinh linh từ cấp Võ Hoàng trở lên cùng nhau ra ngoại vực đón địch. Sau đó nghe nói chiến cuộc bất lợi, để nhanh chóng nâng cao tu vi cho vài vị lão tổ nhằm đối đầu với những thượng tiên tu vi mạnh nhất trong số các tu tiên giả, các vị cao thủ đã cùng nhau thi pháp, rút cạn phần lớn Chân Võ chi khí bản nguyên nhất của Thiên Nguyên đại lục. Đây là nguồn sống thiết yếu để các lão tổ trên cấp Võ Tôn tồn tại.
Chính vì thiếu đi luồng Chân Võ chi khí này, mới dẫn đến sự suy tàn cuối cùng của võ đạo Cận cổ. Trên danh nghĩa đã bốn năm vạn năm nay không có ai đột phá Võ Tôn. Tất nhiên, trong các thần quốc ẩn giấu trong Hỗn Độn hư không có còn sót lại hay không thì người ngoài không thể hiểu được. Tuy nhiên có một nơi được thế giới công nhận là hy vọng cuối cùng của tu sĩ Cận cổ, đó chính là đại lục lưu lại thời Trung cổ, cũng chính là nguồn gốc thực sự của cái gọi là Thiên Nguyên tranh bá.
Chỉ chọn những người ưu tú nhất, giới hạn trong một ngàn năm. Nếu không phải là người có tư chất yêu nghiệt nhất, căn bản không thể đạt đến sự vĩnh hằng trên cấp Võ Tôn trong vòng một ngàn năm. Cho nên dù có bị đưa đến chiến trường ngoại vực cũng chỉ là chịu chết, không có bất kỳ ý nghĩa gì. Thiên Nguyên tranh bá được diễn ra dưới bối cảnh máu lạnh và tàn khốc như vậy. Nhưng rất tiếc, từ đầu thời Cận cổ đến nay, bốn vạn năm trôi qua, vẫn chưa có một ai có thể tiến vào trung tâm đại lục để đột phá Võ Tôn. Người có thành tích nghịch thiên nhất cũng chỉ là loại người như lão tổ Lục Đạo môn lúc này, Võ Thánh đã là cực hạn. Còn Long Nhất sở dĩ tự phong ấn, khổ tâm theo đuổi Ngũ Thải Nguyên Anh, chí hướng cao xa, chính là vì cơ hội duy nhất đó.
Hạ Thanh Thạch cũng từng hỏi khí linh của Thiết Quyển Vương Đỉnh về việc Chân Võ chi khí, nhưng rất tiếc, câu trả lời nhận được không mấy khả quan. Bên trong Vương Đỉnh là một không gian rộng lớn vô biên, nhưng cũng không chứa lấy một chút Chân Võ chi khí nào. Năm xưa khi Thiết Quyển Quân Vương chiến đấu với cường giả ngoại vực, vào thời khắc cuối cùng đã dốc toàn lực đột phá, liều mạng với đối phương mà chết, đã hoàn toàn tiêu hao hết toàn bộ thần đan và Chân Võ nguyên khí lưu trữ trong Đỉnh. Giống như Luân Hồi bàn của Lục Đạo môn, lúc này hai thần vật dù có toàn lực mở chức năng tăng tốc thời không, cũng không thể giúp mọi người đột phá Võ Tôn, vì Chân Võ chi khí không nơi nào tìm thấy được.
Điều đáng ngạc nhiên là kẻ thù của Lục Đạo môn dường như cũng liên quan đến tu tiên giả ngoại vực. Tuy nhiên, không giống như kẻ thù của Vương Đỉnh khi xưa dường như vẫn còn ẩn nấp, kẻ thù của Lục Đạo môn khi đó đã bị Luân Hồi bàn với chiến lực đỉnh cao tiêu diệt. Điều duy nhất khiến người Lục Đạo môn kiêng dè chính là những hậu duệ của tu tiên giả vẫn còn ẩn nấp khắp nơi trên đại lục. Có lẽ những kẻ đó cũng đã ẩn mình vào trong hư không, nên suốt mấy vạn năm qua, mọi người vẫn chưa từng phát hiện ra chút dấu vết nào.
Trước khi rời đi, Hạ Thanh Thạch đã nhờ tiền bối Đan Vô Kỳ chuyển toàn bộ gần một trăm triệu dân của Vô Cực công quốc cùng vùng lãnh thổ rộng mấy ngàn dặm vào trong Vương Đỉnh, coi như đã trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Còn về phần Tiền Duyệt, Dương Xung và những người khác, mỗi người đều có truyền thừa của giáo môn riêng, lo lắng cũng vô ích.
Mục Thanh cũng thuận lợi xuất quan, tiêu tốn hơn mười năm, còn biến thái hơn cả sư tôn Hạ Thanh Thạch, giống như Long Nhất, đã ngưng kết được Ngũ Thải Nội Đan, chiến lực không hề tầm thường.
Tuy nhiên, khi hai thầy trò đưa ra lựa chọn chia tay, lựa chọn của Mục Thanh lại khiến Hạ Thanh Thạch tức đến dậm chân liên hồi. Đứa học trò ăn cây táo rào cây sung này lại chọn đi theo Đa Cát, muốn cùng mọi người trong Lục Đạo môn đi tiếp. Về điều này, Hạ Thanh Thạch chỉ biết thở dài một tiếng: "Con gái lớn không giữ được mà!"
Cái gọi là nhà vui thì nhà buồn, trong khi Hạ Thanh Thạch đau lòng, Vương Trọng Dương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhờ vô số đan dược của Hạ Thanh Thạch ban tặng, lão nhân gia cuối cùng đã thành công bước vào hàng ngũ Võ Vương lão tổ. Trong lúc vui mừng, ông còn thấy đồ đệ bảo bối của mình lôi kéo được một mầm non tu võ có tư chất nghịch thiên hơn, tâm trạng đó thực sự sướng không để đâu cho hết! Ngay cả đi đứng ngày thường cũng bay bổng như một đứa trẻ, những năm này bị Đa Cát làm cho tức hộc máu dường như đều được Hạ Thanh Thạch đòi lại hết, cảm giác thật sự không thể tốt hơn!
Cuối cùng mọi người cũng đến lúc phải chia ly. Trước khi đi, Đan Vô Kỳ nhận lời ủy thác của sư huynh, đưa Hạ Thanh Thạch đến Quỷ Khốc Lĩnh một lần nữa, tặng hắn một món quà siêu lớn. Đó là thi thể của người thủ hộ đời trước của Lục Đạo môn, Băng Phượng, một kẻ có số phận bi thảm, là huyết mạch trực hệ của đại thần trường sinh thời Viễn cổ là Phượng Hoàng, có tu vi tuyệt thế Võ Thánh đỉnh phong, nhưng cuối cùng số phận lại không may mắn, gặp phải thời đại bi thảm này, Chân Võ chi khí không đủ, niết bàn đạt Võ Tôn cuối cùng thất bại. Và chính sự ra đi của người này đã khiến cả Lục Đạo môn phải trốn chui trốn lủi ở Trung ương đại lục gần vạn năm, cho đến khi người thủ hộ đương thời thành công đột phá Võ Thánh mới tạm thời an ổn.
Nhìn thấy thi thể của Băng Phượng, Hạ Thanh Thạch mới hiểu rõ tại sao khi mới đến Lục Đạo môn, vết thương của mình lại chuyển biến tốt nhờ được huyền băng chi khí vô danh nuôi dưỡng. Hóa ra nơi đây chính là nơi an táng của người thủ hộ giáo môn, chỉ là ngoài mấy vị Võ Hoàng ra thì người ngoài không hề hay biết.
Mấy vị Võ Hoàng của giáo môn cùng ra tay, cuối cùng mượn bộ hài cốt của đại yêu tuyệt đỉnh này, chế tạo cho Hạ Thanh Thạch một món pháp bảo đỉnh cấp cấp Võ Vương. Một khi Hạ Thanh Thạch sau này tiến giai Võ Hoàng, món đồ này cùng hắn độ kiếp, chưa chắc đã không có khả năng hóa thân thành thần vật không gian. Tất nhiên đối với người Lục Đạo môn, còn một tâm nguyện khác, dù sao đây cũng là hài cốt Băng Phượng, huyết mạch trực hệ của người trường sinh thời Viễn cổ là Phượng Hoàng. Nếu một ngày nào đó Hạ Thanh Thạch đi đến cuối con đường võ đạo, ai dám khẳng định vị người thủ hộ kinh diễm nhất thời Cận cổ của Lục Đạo môn này không có ngày niết bàn trở lại?