Vạn Kiếp Phúc Hắc Yêu Tôi

Lượt đọc: 2177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »
Chương 63
động lòng

❊ ❊ ❊

Hạ Kiều Nghi cứ một lần rồi lại thêm một lần rơi vào bất ngờ. So với lần trước thì lần này chấn kinh hơn.

Lục Đông Phong từ trong áo khoác vest lấy ra một hộp nhung cao cấp, vỏ ngoài màu xanh dương tô điểm thêm sự quý phái. Nắp hộp mở ra, bên trong là chiếc nhẫn kim cương của thương hiệu Tiffany & Co thương hiệu trang sức xa xỉ bậc nhất thế giới. Trị giá không gì có thể so sánh.

Anh quỳ một chân dưới đất, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay phải của cô.

“Em sẽ đồng ý chứ?”

Hạ Kiều Nghi lặng thinh mất một hồi lâu. Không rõ lòng cô nghĩ gì, Lục Đông Phong sốt ruột đến toát cả mồ hôi thế nhưng anh vẫn giữ yên tư thế cũ. Kiên nhẫn chờ đợi.

Đối với cô thì giống như chấp nhận tình cảm của anh sau cả thập kỷ, đối với anh, anh đang nghĩ mình làm liều đi cầu hôn một cô nhóc mới vừa tròn mười tám tuổi không lâu. Cho nên anh rất sợ cô sẽ không đồng ý.

“Em có thể nói không sao?”

Cô chợt cất tiếng hỏi. Là hỏi lòng mình, hỏi xem chính mình có thể nói không trước những gì anh làm hay sao?

Đến cả thần sắc trên gương mặt cũng hiện rõ ràng là cô đang bối rối. Cô chưa từng nghĩ đến chuyện này, chỉ trách Lục Đông Phong quá vội vàng khiến cô trở tay không kịp.

Lục Đông Phong gương mặt đang căng thẳng cũng lập tức chuyển lạnh:

“Em sẽ rời xa anh sao?”

Cô không gật đầu, cũng không lắc đầu. Thái độ từ bối rối lại đến ‘thôi sao cũng được’ khiến Lục Đông Phong sợ toát cả mồ hôi. Cuối cùng, cô nói vài chữ:

“Em thấy chiếc nhẫn này cũng đẹp. Anh có thể đeo nó cho em.”

Không rõ lòng cô thế nào, nhưng cô không từ chối thì Lục Đông Phong cũng tạm yên tâm. Như vậy có nghĩa trong tương lai anh sẽ có cơ hội từ vị hôn phu thành chồng của cô, cùng cô đi đến đầu bạc răng long.

Không chần chừ thêm, anh gỡ chiếc nhẫn từ trong hộp đeo nó vào ngón áp út tay phải cho cô. Biểu thị hai người đã trở thành vợ chồng chưa cưới của nhau. Tuy nhiên, vẫn thiếu một lời công nhận của cô gái này.

Một sư thầy Ấn Độ vẫn luôn chứng kiến cảnh này của hai người tiến lên. Bởi vì hiểu nhầm cho nên tưởng rằng hai người sắp cưới nhau, đã tỏ ý mời hai người làm lễ cưới theo kiểu Ấn Độ. Nghi thức không quá cầu kỳ mà được rút ngắn đi.

Hạ Kiều Nghi không hiểu tiếng, cũng chỉ phó mặc cho Lục Đông Phong. Nghe anh hướng dẫn, cô nâng ngón tay quệt lấy một chút Bindi màu đỏ rực biểu tượng cho sự hạnh phúc và tình yêu, bôi thành hình giọt nước lên giữa hai hàng mày của Lục Đông Phong. Anh cũng tương tự như vậy với cô.

Lúc này, có một chú tiểu mang tới cho hai người một dải hoa. Cô cùng anh mỗi người một đầu chậm rãi đi vòng quanh bức tượng thần. Dường như cô đã nhận ra đây là hành động biểu thị cho điều gì, nhưng mà trong lòng cô, một chút cũng không có phản đối. Ngược lại ngầm thừa nhận mọi chuyện.

Nhìn người đàn ông anh tuấn trước mắt, cuối cùng trên gương mặt chỉ còn giữ lại nụ cười ngọt ngào…

“Nắm tay anh cùng đi qua giông bão,

Nguyện ước hẹn đời đời có nhau…”

Hạ Kiều Nghi tay nắm một nắm bột màu đỏ, miệng cười xinh đẹp không ngại ngần ném nó về phía Lục Đông Phong đang đuổi theo cô. Bộ vest của Lục Đông Phong thoáng chốc lấm lem bột đỏ. Chưa kể xung quanh người người ném bột xanh đỏ qua lại đều bắn cả lên người anh.

Anh khó chịu, mà cũng dễ chịu. Căn bản, vừa được như ý nguyện khiến tâm tình anh vui vẻ vô cùng, tạm thời bỏ qua cho những thứ không mấy sạch sẽ bắn lên người này.

Sau vài phút, chính anh còn hùa vào cùng cô gái nghịch ngợm. Bộ dạng đẹp đẽ áo quần ban đầu bây giờ cứ thế lấm lem, không rõ màu sắc cũ của nó là gì nữa.

Hội trường lớn, âm nhạc vang vọng.

Hạ Kiều Nghi nắm tay anh, hai người cùng học theo những người ấn độ xung quanh, nhảy những điệu nhảy thật đẹp.

Mặt cô lúc này đã xen lẫn cả bột đỏ bột xanh, chỉ có nụ cười là sáng nhất. Nhìn người đàn ông trước mắt cũng chẳng kém cô bao nhiêu, trên cuộc đời này, chỉ có anh sẵn sàng vì cô mà hạ mình, cùng cô chơi đùa những thứ này. Cô thật vui sướng biết bao.

“Đông Phong, anh là đồ ngốc!”

Lục Đông Phong bế bổng cô lên, hòa theo tiếng nhạc mà xoay một vòng tròn, để cô cười khúc khích đến mệt.

“Nếu yêu em là ngốc, thì anh không cần thông minh.”

Anh vừa nói dứt lời, cô đã chủ động hôn lên môi anh một nụ hôn ngọt ngào.

Từ đằng xa, trên một tòa nhà, chứng kiến mọi chuyện, Hàn Triết tức giận trở người, theo đó chính là tiếng rơi thô bạo xuống đất của chiếc ống nhòm. Gương mặt anh lạnh tanh, dọa đám người Cố Giai Khải khiếp sợ, đến thở cũng không dám thở mạnh.

Bầu bạn với anh, tất nhiên còn có một người tâm trạng ‘không mấy thoải mái’. Ở tầng lầu bên kia của tòa nhà khách sạn, Trọng Quân Dương đứng bất động, vốn lấy cớ theo dõi nhất cử nhất động của Lục Đông Phong nhưng tại sao cảm giác khó chịu lại lan tràn trong tâm trí khi thấy hai người tay trong tay?

Ánh mắt híp lại đầy toan tính. Dù Trọng Quân Dương không thừa nhận nhưng ngày hôm đó ở khu phố Thịnh Vượng nụ cười rạng rỡ của Hạ Kiều Nghi đã ghim sâu vào trong tâm trí anh. Qua một vài lần gặp gỡ, hình bóng cô gái với tư thái xa xa gần gần thật khiến người ta để tâm…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »