Vạn Kiếp Phúc Hắc Yêu Tôi

Lượt đọc: 2187 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »
Chương 62
lục đông phong làm liều

❊ ❊ ❊

“Anh Quân Dương, anh ăn một miếng bánh đi mà, chỉ một miếng thôi… em đã tự tay học làm nó đó, anh có biết không em vì làm nó mà mất rất nhiều thời gian, còn bị bỏng nữa…”

Trọng Quân Dương sắc mặt vẫn cứ lạnh lùng để mặc Hạ Kiều Nghi đã xuống nước hết lần này đến lần khác.

“Anh đừng lạnh nhạt với em như thế mà…”

Ánh mắt cô đã rưng rưng, chẳng qua trên gương mặt trang điểm vô số lớp phấn cùng màu môi son đỏ đậm nhìn không ra được điểm nào chân thành. Không phải vì cô, bởi lòng cô hoàn toàn đã dâng hiến cho anh, chỉ là cô không thể như Thẩm Yến Ngọc bộc lộ ra được vẻ yếu đuối của mình.

Dù thế nào, nhìn cô vẫn rất độc ác, mưu mô toan tính…

“Tôi không thích đồ ngọt.”

Trọng Quân Dương lạnh lùng bố thí cho cô mấy chữ. Giây sau đã cho thư ký vào mời cô ra ngoài. Hạ Kiều Nghi nhất nhất phải làm loạn một trận lên bờ xuống ruộng rồi mới rời đi.

Lúc ra ngoài, vừa hay thấy Thẩm Yến Ngọc đi tới, trên tay cô ta cũng cầm một hộp bánh ngọt xinh xắn. Cô không ngần ngại đi đến chặn trước mặt cô ta. Sau khi hét tới hét lui liền giật lấy túi bánh trên tay cô ta.

“Anh ấy nói không thích đồ ngọt, tao giúp mày vứt nó.”

Trước mặt Trọng Quân Dương là một bộ mặt, trước mặt những người khác lại là một bộ mặt khác. Hoàn toàn khác nhau. Vô cùng trái ngược.

Thẩm Yến Ngọc tức giận, nhưng sâu trong ánh mắt như thể đang nghĩ tới điều gì, vẫn cứ là không làm tổn thương cô. Cô ta nhẫn nhịn.

Đương nhiên, điều đó càng làm Hạ Kiều Nghi tức giận vì cho rằng cô ta xem thường mình. Hộp bánh liền bị ném xuống đất. Cô còn muốn gây chuyện với cô ta thì thư ký khi trước đã kịp thông báo cho người đàn ông ngồi ở bên trong. Anh vừa hay xuất hiện, một tay đẩy cô ra xa rồi ôm lấy Thẩm Yến Ngọc đang có vẻ tủi thân kia.

Cô không ngã, nhưng cả cơ thể nhỏ nhắn đều đập thẳng vào bức tường lạnh toát. Tiếp theo bên tai lại vang lên những câu nói tàn nhẫn gây sát thương của Trọng Quân Dương.

Cô không nhớ rõ quá trình, chỉ biết khi mình bị đuổi ra ngoài, hai mắt bên dưới lớp kính đen đã đẫm nước, mascara nhòe đen. Cô ngồi bên ngoài trụ sở tập đoàn Trọng Dương, lặng nhìn lên tầng cao nhất. Nơi đó đang có người đàn ông cô yêu và người con gái anh yêu cùng hạnh phúc…

Trời đổ mưa lớn, mây đen ngập trời kéo theo sấm chớp giận dữ, cô vẫn ngồi lặng.

Bên đường, xe ô tô từ từ đỗ lại. Lục Đông Phong lặng lẽ xuất hiện trong màn mưa, trên tay cầm theo chiếc ô đen từ từ hướng về phía cô. Anh nâng ô che cho cô, gắt gao ôm lấy thân người đang run rẩy vì lạnh. Mặc cho cô lúc này đã chuyển toàn bộ dồn nén tức giận tủi hờn từ Trọng Quân Dương sang người anh, đánh anh, mắng chửi anh. Anh vẫn không hề buông tay…

“Đang nghĩ gì vậy?”

Tại vòng eo, cánh tay đàn ông săn chắc vòng ôm lấy cô. Tiếp theo chính là hương thơm nước hoa của nam thoang thoảng tràn vào cánh mũi, cùng nụ hôn nhẹ nhàng nơi cánh cổ yêu kiều.

“Em không nghĩ gì cả.”

Cô nhàn nhạt đáp lại.

Tình cảm của Lục Đông Phong đối với cô, tất cả mọi người đều thấy… Trong lòng nén một tia muộn phiền… kiếp này, cô thấy tình cảm của anh rồi…

Trọng Quân Dương xuất hiện thì sao, anh vẫn mãi không yêu cô. Thực ra thứ cô sợ chỉ là đối diện với ánh mắt của anh ấy mà thôi.

Lễ hội sắc màu chính thức diễn ra.

Vì đây là lễ hội bắt nguồn từ Ấn Độ, cho nên Hạ Kiều Nghi quyết định sẽ mặc trang phục truyền thống Sari, bên trong là một chiếc váy lehenga xẻ phần eo và lưng, dài chạm đất màu xanh ngọc có những họa tiết cổ điển. Kết hợp với khăn choàng choli màu hồng mận thướt tha.

Mái tóc dài uốn xoăn sóng lượn, một chút rũ nhẹ xuống trước ngực, phần còn lại tung tăng chơi đùa phía sau lưng. Theo mỗi một bước đi của cô, sẽ vô tình mà như cố ý để lộ ra phần lưng và eo trắng mịn màng quyến rũ.

Không những vậy, trên mái tóc còn điểm một bộ trang sức Keshapasharachana. Tay đeo vòng tay Ấn Độ, những chiếc vòng chất lượng quý hiếm được khắc họa chi tiết tinh xảo. Mỗi lần nâng tay lên hạ tay xuống đều tạo âm thanh vui tai.

Cả người tỏa ra một thần thái kiêu ngạo, lại thêm ánh mắt lạnh nhạt cùng thái độ khi gần khi xa, trông cô giống như một tiểu thư quyền quý xinh đẹp nhưng đầy dụ hoặc. Cảm giác này gây cho người đối diện vừa muốn đến gần làm thân với cô nhưng cũng rất sợ bị cô phớt lờ.

Lục Đông Phong nhìn cô không thể nào chớp mắt. Ánh mắt hiện rõ sự si mê không lối thoát. Đến mức Hạ Kiều Nghi phải xấu hổ trừng mắt với anh, anh mới miễn cưỡng rời đi, nhưng chưa đến mấy giây đã lén đưa ánh mắt trở lại.

Hạ Kiều Nghi thấy anh như thế, chẳng thèm để ý đến anh nữa. Cô cản làm sao được người đàn ông này.

Hai người nhanh chóng hòa mình vào giữa một biển người nhiều nhất chính là người ngoại quốc từ bốn phương, tất nhiên người Ấn Độ chiếm phần lớn.

Đến một khoảng trống, nơi có một tượng thần của Ấn Độ. Lục Đông Phong bỗng chốc dừng lại, nắm lấy hai tay cô, hai người mắt đối mắt nhìn nhau. Hạ Kiều Nghi là lần đầu tham gia lễ hội sắc màu truyền thống Ấn Độ cho nên chưa hiểu lắm về những nghi lễ ở đây. Lúc anh nắm tay mình, cô còn vui vẻ cười.

“Nghi…”

Anh khẽ khàng gọi tên cô, tiếng gọi thâm tình đến mức không ai có thể cưỡng lại được.

“Sao thế?”

Đột nhiên anh nghiêm túc thật khiến cô trở nên hồi hộp.

“Anh yêu em!”

“...”

Hạ Kiều Nghi tròn mắt khó hiểu, khi cô chưa kịp hoàn hồn trên môi đã nhận được một nụ hôn nhẹ nhàng. Tuyệt đối chỉ là một nụ hôn nhẹ mà thôi. Làn môi lạnh của anh nhanh chóng rời đi, lướt qua má mịn màng dừng lại bên tai.

“Chúng ta đính hôn đi.”

“...”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »