Vạn Kiếp Phúc Hắc Yêu Tôi

Lượt đọc: 2172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »
Chương 45
không có quyền lựa chọn

❊ ❊ ❊

Hạ Kiều Nghi lập tức đáp trả hắn. Nói xong lại cảm thán mình thật là to gan, dám bật lại hắn như tôm tươi thế.

Mà Hàn Triết thấy cô như vậy, lập tức muốn hôn cảnh cáo cô. Anh ta cậy bàn tay của cô ra. Lại bị cô nghiêng đầu tránh đi.

Hàn Triết được đà hôn vào cánh cổ yêu kiều. Hạ Kiều Nghi dãy dụa nhưng đều bị hắn giữ chặt lại, cả cơ thể nhỏ bé bị hắn bó buộc.

Cuối cùng, chỉ đành vận dụng chiêu nước mắt cá sấu. Nước mắt tuôn như mưa một cách dễ dàng.

Cô vừa khóc vừa nói:

“Anh bình tĩnh lại đi, nếu anh còn như vậy nữa tôi chắc chắn sẽ đi chết cho anh xem. Đến lúc đó một mình anh ở cái thế giới này mà cô độc.”

Lời này y như rằng có tác dụng với Hàn Triết. Hắn ta gằn giọng.

“Em dám?”

Hạ Kiều Nghi giương ánh mắt nhìn hắn.

“Tôi có gì mà không dám? Chết một lần rồi chết thêm lần nữa cũng không ngại đâu.”

Hàn Triết tức giận định cắn lên môi cô, kết quả bị cô lấy tay che đi. Anh ta phát điên mà nắm lấy tay cô cắn thật mạnh.

“A, đau.”

Hạ Kiều Nghi tròn mắt tức giận. Để hắn phát điên xong cô nửa lời cũng không nói nữa.

Hàn Triết không muốn làm khó cô nữa. Hắn ta thực sự lo lắng cô sẽ làm loại chuyện ngu ngốc kia. Cho nên giờ chỉ muốn ôm cô ngồi lặng. Nhưng cô một lời không nói, hành động chống đối. Cuối cùng vẫn khiến anh ta phải thỏa thuận buông tay ra.

Hạ Kiều Nghi tách khỏi anh ta, cô ngồi tựa vào thành cửa. Nhìn thấy con đường lạ lẫm bên ngoài thì tức giận.

“Tôi muốn về nhà.”

Hàn Triết dù buông tay nhưng vẫn còn ngồi sát bên cạnh cô.

“Đi ăn tối.”

“Không muốn.”

Hàn Triết thản nhiên nói:

“Không có quyền lựa chọn.”

Nghe vậy, Hạ Kiều Nghi biết rõ không thể tránh cho nên cô không nói thêm gì nữa. Đột nhiên cảm thấy anh ta cũng trùng sinh với cô thật là phiền phức. Cô tựa đầu vào cửa kính xe, để mặc cái đầu nhỏ cứ bị “cộc cộc” liên tục.

Hàn Triết thấy thế thì không nỡ, lấy tay mình muốn đỡ đầu cho cô liền bị cô to gan hất tay ra. Biểu thị quyền sống của mình.

Hàn Triết nhìn cô, sau cùng vẫn phải hạ giọng.

“Từ lúc em tỉnh lại, sao lại cứng đầu thế?”

“Đây mới chính là tôi.”

“Được rồi.”

Nói rồi anh ta nâng tay chỉnh đầu cô để cô tựa vào tay mình còn tay anh thì tựa vào cửa sổ xe. Hạ Kiều Nghi thấy vậy thì không còn dựa vào cửa nữa, thay vào đó là dựa lên phía trước. Trán áp vào lưng ghế trước mặt mà Cố Giai Khải đang ngồi.

Hàn Triết thở dài.

“Sao đây?”

“Tôi có người yêu rồi. Anh đừng có ôm tôi.”

Hàn Triết nghe xong sầm mặt. Nhìn tấm lưng nhỏ nhắn của cô nhìn không được mà nâng tay vòng lên phía trước, nhẹ nhàng bóp một cái vào eo thanh mảnh như có như không động chạm vào ngực.

Hạ Kiều Nghi giật mình hoảng hốt vội vàng ngồi bật dậy.

Ánh mắt tức giận tròn xoe, nhất thời nghĩ về những chuyện kiếp trước mà không kìm nén được, đôi mắt in hằn lên tia máu do giận dữ. Nửa câu cũng nói không nên lời. Vì không phải không có gì để nói mà là cố gắng nhịn để không chửi hắn, tránh xung đột. Tức nhưng vẫn phải nhịn đến phát điên.

Hàn Triết thoáng qua một tia cười. Sau thấy cô nhìn mình như vậy thì cũng mất hứng.

“Tôi muốn xuống xe.”

Hạ Kiều Nghi lạnh giọng nói với tài xế.

Thế nhưng ai sẽ làm vậy?

“Tôi muốn xuống xe.”

Cô lặp lại một lần.

Hàn Triết muốn ôm lấy bả vai đang run lên bần bật vì tức giận của cô, thế nhưng liền bị cô tránh đi. Phản ứng rất gắt gao.

Biết rằng mình hơi quá, dù sao thì người phụ nữ này sau khi tỉnh dậy cũng thích tỏ vẻ thanh cao sạch sẽ mà anh nỡ lòng làm vậy, đâm ra cô khó chịu là đúng.

“Thôi, tôi đùa một chút. Đừng giận nữa.”

“Tránh xa tôi ra.”

Cô hất tay đang muốn vòng ôm lấy cô của Hàn Triết.

Hàn Triết thực sự không làm thế nữa, còn chủ động cách cô một khoảng.

“Đây. Vừa lòng em chưa?”

Hạ Kiều Nghi im lặng không nói.

Cô cố gắng ép sát chính mình vào cửa, càng giãn khoảng cách với Hàn Triết càng tốt. Còn ôm cặp sách chắn trước người.

Lúc này Lục Đông Phong gọi điện thoại cho cô.

“Em nghe.”

“Nghi, em đang đi với Hàn Triết sao?”

Lục Đông Phong đã biết trước đáp án nhưng vẫn muốn hỏi cô.

“Ừm.”

Ngay sau đó, hai người đều rơi vào im lặng. Hạ Kiều Nghi biết anh đang lo lắng, cô nhẹ giọng nói với anh:

“Yên tâm đi, em sẽ về sớm. Chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà, anh vẫn chưa có sừng đâu.”

Lục Đông Phong rất nhạy cảm với từ “sừng”, dù lòng anh khó chịu ngứa ngáy nhưng vẫn là lựa chọn tin tưởng lời cô nói.

“Ừ. Em mà dám cắm cho tôi cái sừng, tôi… tôi sẽ mách mẹ em.”

Nghe được lời trẻ con từ anh, Hạ Kiều Nghi đến bật cười. Tâm trạng uất ức cũng vì thế mà khá hơn.

“Được, chỉ sợ anh không có cơ hội mách lẻo đâu.”

“Hừ. Bảo bối, tốt nhất là như lời em nói.”

“Ừm.”

Lục Đông Phong tính cúp máy mà tự dưng nghĩ ra ý đồ xấu. Chắc chắn bây giờ cô đang đi với tên Hàn Triết kia, cho nên anh đã nói.

“Anh yêu em.”

“Ừm.”

Hạ Kiều Nghi hạnh phúc trong lòng. Nào có biết ý đồ của anh.

“Ừm á? Sao lại ừm? Đáng lẽ em phải nói em cũng yêu anh chứ?”

Nghe thế, hai má Hạ Kiều Nghi bất giác đỏ ửng. Cô xấu hổ nói hai chữ.

“Không yêu.”

Rồi tắt rụp điện thoại. Đôi má nóng nóng.

Điện thoại trên tay lại rung lên.

Cô nhìn vào tin nhắn anh gửi cho cô. Một loạt các icon khóc lóc khiến cô bật cười khẽ. Bàn tay di chuyển lướt trên bàn phía.

‘Đồ ngốc.’

Hàn Triết lặng lẽ quan sát biểu cảm từ tức giận phẫn nộ đến vui vẻ hạnh phúc của cô. Trong lòng phức tạp vô cùng. Sự vui vẻ này không phải do anh mang lại nữa rồi…

“Em thực sự là nghiêm túc với tên đó sao?”

Anh nhịn không được mà hỏi.

Hạ Kiều Nghi lặng thinh. Không phải cô vì giận dỗi nên không trả lời, mà là do cô đang suy nghĩ một số chuyện.

Bây giờ, mỗi khi nghĩ tới Lục Đông Phong trái tim cô lại cảm thấy bừng sáng, nó khiến cô có thể cười mỗi khi nghĩ đến những chuyện vui cũng dễ dàng khiến cô khóc khi cô nghĩ tới những lúc mình nhẫn tâm làm tổn thương anh.

Bây giờ cô làm gì, suy nghĩ gì đều liên quan đến anh.

Tất tần tật, cũng chỉ vì anh.

“Khó trả lời đến vậy à?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »