Vạn Kiếp Phúc Hắc Yêu Tôi

Lượt đọc: 2198 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »
Chương 39
giằng co

❊ ❊ ❊

Nhìn sắc mặt Hàn Triết, Hạ Kiều Nghi nhẹ cau mày. Trong lòng tránh không được cảnh giác, cô quên mất sống dưới ô của Hàn Triết thì phải làm việc cho anh ta.

Đúng là ngoại trừ mẹ và Lục Đông Phong đời trước thì chẳng có ai bằng lòng bảo vệ cho cô mà miễn phí cả. Cô chần chừ không muốn tiến tới nghe anh ta nói cái gì, lại cảm nhận được vòng tay của Lục Đông Phong thêm chặt.

Khi anh nhìn cô ánh mắt thật ấm áp, dịu giọng hỏi:

“Về nhé!”

Cô khẽ gật đầu. Quay sang nói với Hàn Triết.

“Tôi phải về rồi.”

Khi xoay người rời đi. Hàn Triết trầm giọng vang lên.

“Tôi cho em đi chưa?”

Nhìn sắc mặt anh ta quả thực đã tức giận. Hạ Kiều Nghi đời trước dù nổi loạn nhưng cô vẫn biết sợ hắn. Những lúc hắn điên tiết lên thì biết cách ngoan ngoãn im lặng ở bên.

Có những phản ứng hình thành gần chục năm trời, đâm ra cũng khó có thể loại bỏ triệt để chỉ trong một vài tháng ngắn ngủi. Cho nên hiện tại cô đứng lặng tại chỗ, nhìn qua hắn rồi nhìn Lục Đông Phong.

Lục Đông Phong mặt lạnh lên tiếng.

“Hàn Thiếu, đen hay thì đều có những nguyên tắc và quy luật giá trị riêng. Anh đừng cố hòa trộn hai thứ này với nhau.”

Hạ Kiều Nghi nghe thái độ này của anh, hẳn là anh đã biết đích danh của Hàn Triết rồi sao?

Cô vốn không ngờ. Đời trước, mãi đến trước khi cô vào tù Hàn Triết mới bị bại lộ thân phận. Vậy hóa ra đời trước Lục Đông Phong đã sớm biết người đứng sau tất cả mọi chuyện là Hàn Triết nhưng anh cố che giấu vì cô sao?

Trong lòng bỗng ngộ ra được điều này khiến cho trái tim lại khẽ nhói.

Cô nắm lấy bàn tay anh.

“Đông Phong, anh ra ngoài đợi em nhé!”

“Không được.”

Lục Đông Phong lập tức phản đối. Anh nhìn cô với ánh mắt nghi hoặc, cho rằng cô tại vì sao lại sợ người kia.

“Nghi, muốn nói em cứ nói luôn đi. Anh ở đây cùng em.”

Cô mỉm cười nhẹ, trêu anh.

“Em đã cắm cho anh cái sừng đâu mà anh lo. Đừng cứng đầu nữa, ra ngoài đợi em đi.”

Lục Đông Phong cau có, mãi không chịu đi. Nhưng bản tính nghe lời cô của anh vẫn không thay đổi hoặc có thể nói là trong thời kỳ mới hình thành.

Cuối cùng trước khi ra ngoài vẫn không quên dặn dò cô cẩn thận.

“Có gì phải gọi anh ngay.”

“Em biết rồi.”

Khi cánh cửa phòng đóng lại ngăn cách Hạ Kiều Nghi và Lục Đông Phong. Cô bỗng nhiên thở dài. Bên cạnh xuất hiện một tầng khí lạnh. Hàn Triết lạnh lùng ôm lấy cô.

Khác với khi nãy, lúc này cô muốn tránh anh ta ra.

“Chúng ta nói chuyện đi.”

Hàn Triết không tiếp tục ôm cô. Để cô cùng ngồi xuống ghế.

Hạ Kiều Nghi chưa vội lên tiếng, cô cầm lấy bình nước thủy tinh cao cấp trên bàn tự rót cho mình một cốc nước lọc. Sau khi xác nhận Hàn Triết đã trọng sinh thì cô cũng yên tâm phần nào anh sẽ không hạ thuốc cô.

Nhìn cô thư thả uống nước. Làn môi xinh xắn cùng yết hầu cứ lên xuống nhẹ nhàng khiến Hàn Triết trong lòng thấy khó chịu. Não bộ cứ xuất hiện những hình ảnh nam nữ của đời trước.

“Nói đi, chuyện này là thế nào?”

Nếu là Hạ Kiều Nghi của đời trước, làm sao cô có thể chấp nhận được Lục Đông Phong cái tên si tình ngu ngốc đó.

Hạ Kiều Nghi nhìn Hàn Triết rồi lại nhìn về phía cánh cửa đóng chặt. Giống như là muốn nhìn thấy Lục Đông Phong ở bên ngoài đó. Có lẽ anh đang áp tai vào cửa nghe lén cũng nên. Nghĩ vậy đôi môi cô nhịn không được mà nâng lên một nụ cười.

“Anh biết không… Ngày ấy tại phiên tòa, cũng chỉ có mình Lục Đông Phong khóc thương cho tôi.”

Hàn Triết xoẹt qua một tia khó chịu. Cứ khóc thì mới là thương sao?

“Thì sao?”

Hạ Kiều Nghi nhìn ông chủ cũ của mình. Trong lòng chợt kiên định, đời này tuyệt đối không thể lâm vào đường cùng nữa. Giọt nước mắt của Lục Đông Phong ngày hôm đó, có chết cô cũng không muốn chứng kiến thêm một lần nào nữa.

“Khi đó tôi chợt nhận ra, nếu như ngay từ đầu tôi chấp nhận ở bên cạnh anh ấy thì liệu mẹ tôi có mất không? Tôi có phải nhận bản án tử hình này không? Và liệu rằng tim tôi có đau đớn dằn vặt khi thấy Lục Đông Phong khóc hay không?”

Từng câu từng chữ có lẽ đối với Hạ Kiều Nghi chỉ là trải lòng. Nhưng nó lại như vết dao cứa vào lòng Hàn Triết.

Nói như vậy là cô hối hận về mọi thứ, hối hận khi gặp Hàn Triết anh sao. Lồng ngực giống như bị một chiếc búa lớn gõ vào, không khí vẫn bình thường nhưng Hàn Triết lại cảm giác khó thở vô cùng. Giống như là ai đấy đang rút hết oxi đi.

Rốt cuộc tên si tình đó khiến em động lòng rồi sao?

Vậy còn người đã bên cạnh em bao lâu nay là tôi thì sao?

Trong lòng đấu tranh như thế, bên ngoài lại là vẻ mặt lạnh.

“Hạ Kiều Nghi, em thực sự đã thay đổi rồi. Đến cách nói chuyện tôi cũng không nhận ra em nữa.”

Đời trước, cô sẽ chẳng bao giờ trải lòng hay thậm chí mang trái tim mình ra để nói chuyện như vậy. Cô lúc nào cũng lạnh lùng vô cảm, đến cả khi nịnh nọt anh ta thì chẳng qua cũng chỉ là bộ mặt cười nịnh hót chứ trái tim của cô chưa bao giờ rung rinh trước Hàn Triết hay bất kỳ ai ngoại trừ Trọng Quân Dương.

Hạ Kiều Nghi nghe Hàn Triết nói một lèo, cuối cùng cô cười nhẹ đáp lại.

“Ai rồi cũng sẽ thay đổi thôi.”

Cô nhìn Hàn Triết.

“Dù sao bây giờ cũng sống lại rồi, tôi không muốn một lần nữa lâm vào đường cùng. Hiện tại chỉ muốn ở bên cạnh Thiếu Tá Lục, dùng phần đời còn lại để báo đáp cho anh ấy những gì anh ấy đã làm cho tôi từ kiếp trước.”

Hàn Triết nghe thấy thế, chợt cười trào phúng.

“Báo đáp sao? Nực cười. Hạ Kiều Nghi, nếu đã là em của kiếp trước thì tôi không cần phải nói nhiều đâu. Em thu xếp đi.”

Hạ Kiều Nghi hiểu ý của anh ta. Cô lắc đầu.

“Tôi không làm nữa.”

“Làm hay không do tôi quyết định.”

Nói rồi, Hàn Triết tiến tới giây sau liền giữ lấy gáy cô. Đôi môi mỏng cất tiếng lạnh lùng.

“Giờ mà Lục Đông Phong chứng kiến em rên rỉ dưới thân tôi, liệu rằng hắn có còn yêu em không? Hạ Kiều Nghi, em không tò mò sao? Tôi giúp em thử lòng hắn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »