Băng Linh tạm thời đã phục hồi được thân xác, vui mừng khôn xiết, cứ thấy chỗ nào thú vị thì nằng nặc đòi dừng lại chơi. Đoạn đường ngang qua những thành lớn nhỏ thì nàng nhất quyết phải xuống ven phố dạo chơi, lựa ít áo quần đẹp và trang sức mang về.
Rồi cứ thế, trải qua tận bốn ngày, cuối cùng cũng trở về được môn phái Toàn Thanh.
Mới vừa về đến Toàn Thanh, mọi người thấy cảnh Vân Tiêu dẫn về một mỹ nhân xinh đẹp ai cũng tò mò.
Ngay cả mấy nữ đệ tử trong Toàn Thanh cũng không kìm được mà nhìn Băng Linh với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ.
Tuy nhiên, cũng có những cảm xúc khác.
Ít nhất thì bộ đôi Giang Lộc Lộc và Bách Mặc Tuyết thấy Băng Linh mặt đều không tốt. Giang Lộc Lộc từng gặp nàng một lần, cảm xúc vẫn còn bình thường, chỉ ngỡ ngàng vì rõ ràng nhớ Băng Linh trước kia chỉ là một hồn phách tàn dư, nay lại hóa thành một thân người thật rõ ràng. Nhưng Bách Mặc Tuyết thì khác, nàng ta như sợ cả thế giới sụp đổ, khiến cảnh Vân Tiêu cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Vừa về đến phủ đệ, Giang Lộc Lộc liền đuổi theo vào trong.
“Nha đầu Tiêu Hoàng, ngươi chẳng lẽ đã lấy được Linh Chi Âm Dương trong thời gian ngắn thế sao?” Giang Lộc Lộc tò mò hỏi.
Nàng rõ ràng biết rằng trước đó cảnh Vân Tiêu rời khỏi Toàn Thanh chính là để đi đoạt lấy Linh Chi Âm Dương từ Âm Khuy Môn.
Cảnh Vân Tiêu mim cười nhẹ, lấy ra Linh Chi Âm Dương rồi lắc nhẹ trước mặt Giang Lộc Lộc.
Giang Lộc Lộc nhìn thấy, giật mình ngạc nhiên: “Nha đầu Tiêu Hoàng, ngươi… ngươi sao có thể lấy được Linh Chi Âm Dương từ Âm Khuy Môn trong ngần ấy ngày ngắn ngủi? Theo ta biết thì Âm Khuy Môn từ trước tới nay chưa từng dễ dàng trao tay món này cho người khác! Ngươi làm sao được vậy?”
Ý định của cảnh Vân Tiêu chính là muốn nói cho Giang Lộc Lộc biết việc Âm Khuy Môn đã quy thuận Toàn Thanh để nàng chuẩn bị tinh thần, nên đáp: “Nếu hắn không cho thì ta còn chẳng biết giành lấy sao?”
“À…” Giang Lộc Lộc ngạc nhiên quá đỗi, không thể tin nổi, nuốt nước bọt: “Giành lấy? Từ Âm Khuy Môn lấy sao?”
“Ừ, sao không?” Cảnh Vân Tiêu mặt không đổi sắc gật đầu.
Giang Lộc Lộc nhìn ngạc nhiên không hề giảm: “Nha đầu Tiêu Hoàng, ngươi nói là một mình đột nhập vào Âm Khuy Môn? Rồi từ tay bọn chúng lấy lại Linh Chỉ Âm Dương? Người trong Âm Khuy Môn đâu phải đễ đối phó mà? Nghe nói trước kia ngươi có cải đạng, chẳng lẽ bọn chúng không phát hiện ra, nên ngươi mới lén đem Linh Chi Âm Dương về?”
Thuyết minh này mới khiến Giang Lộc Lộc cảm thấy hợp lý.
Nghĩ vậy, y lại bày tỏ lo lắng: “Hỏng bét rồi, Âm Khuy Môn không phải dễ chọc tới đâu, lỡ như chúng phát hiện Linh Chi Âm Dương mất, biết là do ngươi trộm đi thì sẽ nổi trận lôi đình, hậu quả sẽ rất khó lường.”
Nhưng cảnh Vân Tiêu lắc đầu quả quyết, nở nụ cười dịu dàng: “Giang Lộc Lộc, ngươi đừng hoang mang. Ta làm gì có chuyện ăn cắp ấy?”
Giang Lộc Lộc nghe vậy thở phào nhẹ nhõm: “May quá, không phải ăn cắp thì tốt. Khoan đã, nếu không phải Âm Khuy Môn cho, cũng không phải trộm, vậy tiền bối lấy được từ đâu?”
Cảnh Vân Tiêu chỉ biết vô ngôn, chẳng lẽ vì hắn quá đẹp trai mà giảm đi phần trí thông minh của cô nương này?
“Ta đã nói rồi, là giành lấy, giành thế nào thì ngươi Phó trưởng lão cũng hiểu rõ chứ?” Hắn nghiêm chỉnh giải thích.
“A…” Giang Lộc Lộc lại tá hỏa: “Giành? Trực tiếp giành từ Âm Khuy Môn? Bọn họ không chống cự à?”
Cảnh Vân Tiêu cười: “Chỉ là mấy tiểu la la, làm sao địch lại ta.”
“Nhưng theo ta biết, môn chủ Âm Khuy Môn là Diệp Văn Thiên, một Hạ Võ Cảnh trọng võ giả không dễ gì bị sợ, hơn nữa Âm Khuy Môn còn nhiều trưởng lão và đệ tử nữa, một mình ngươi làm sao đấu lại?”
Giang Lộc Lộc không thể hiểu nổi.
“Giang trưởng lão, ngươi nói vậy có ý coi thường ta chăng?” Cảnh Vân Tiêu nhíu mày.
Giang Lộc Lộc vội lắc đầu: “Không không, ta chỉ là…”
“Thôi, không nói nhiều nữa. Ngươi chuẩn bị đi, rất có thể sẽ có một đại môn phái chủ động sang quy thuận Toàn Thanh. Khi ấy Toàn Thanh phải xuất hiện khí thế đại môn phái, không thể để hỏng việc.”
Cảnh Vân Tiêu thẳng thắn nói.
Phòng khi lúc đó Toàn Thanh chỉ biết rưn sợ trước Âm Khuy Môn, thì Âm Khuy Môn sao có thể thể hiện được thái độ quy thuận?
“A…” Giang Lộc Lộc lại kinh ngạc kêu lên, đầy thắc mắc: “Tiêu Hoàng ngươi nói gì? Có đại môn phái quy thuận Toàn Thanh sao? Không thể nào, Toàn Thanh ta đã suy yếu lâu rồi, làm sao có thể khiến môn phái khác quy thuận? Đặc biệt còn là đại môn phái, càng không thể.”
Cảnh Vân Tiêu đã đoán trước phản ứng đó của Giang Lộc Lộc, liền nói thêm: “Vậy trong mắt ngươi, Âm Khuy Môn có phải đại môn phái không?”
“Âm Khuy Môn? Ngươi… ngươi nói… Âm Khuy Môn sẽ quy thuận Toàn Thanh sao? Tiêu… Tiêu Hoàng ngươi đừng làm bẽ mặt môn phái ta, Toàn Thanh chúng ta nhỏ bé đâu thể khiến Âm Khuy Môn quy thuận?” Giang Lộc Lộc vừa ngỡ ngàng vừa không tin.
“Hẹp hòi tầm mắt.” Cảnh Vân Tiêu bỗng phát ra khí thế khiến Giang Lộc Lộc sắc mặt lập tức biến đổi.
Hắn tiếp tục hô to: “Giang trưởng lão, dù Toàn Thanh đã suy tàn từ hàng trăm năm trước, từng là đại môn phái Đông Huyền vực, hiện nay có suy yếu nhưng ngươi là một trưởng lão, chẳng lẽ không hề có chút quyết tâm phục hưng môn phái? Chẳng mong Toàn Thanh tái sinh huy hoàng, thậm chí vượt qua vinh quang xưa kia hay sao?”
Giang Lộc Lộc không ngờ Tiêu Hoàng lại có chút xúc động, nghe xong lời nói, nàng cũng cảm thấy tự trách bản thân. Là trưởng lão đương nhiên mong muốn phục hưng môn phái, nhưng chuyện đó đâu dễ dàng.
Giờ Toàn Thanh lực lượng yếu ớt, chỉ mong không suy yếu thêm đã là tốt, làm sao có cơ hội tái vinh quang, vượt đỉnh điểm?
Nhìn nét mặt đầy bất lực và oán trách của Giang Lộc Lộc, giọng điệu cảnh Vân Tiêu trở nên mềm mại: “Giang trưởng lão, ta biết ngươi cũng mong Toàn Thanh rạng rỡ trở lại. Cơ hội Toàn Thanh hồi sinh tốt như thế này, ta và Toàn Thanh có duyên, tất nhiên sẽ giúp đỡ. Lần này Âm Khuy Môn quy thuận Toàn Thanh là sự thật cụ thể, nên mong ngươi hãy nắm bắt lấy cơ hội này.”
Nói thật, giờ Giang Lộc Lộc vừa hừng hực khí thế lại có phần bối rối trong đầu.
Lời nói của cảnh Vân Tiêu quả thật đánh thức lòng chiến đấu của nàng, nhưng dù biết hắn thực lực phi thường, lại từng điệt một trong tám tổ chức hắc đạo là Hãn Hỏa Tông, nàng vẫn không thể tin được Âm Khuy Môn còn mạnh hơn phái Hãn Hỏa Tông rất nhiều, sao có thể một mình hắn chiến đấu với đám đông? Không những lấy lại được Linh Chỉ Âm Dương mà còn khiến Âm Khuy Môn quy thuận Toàn Thanh?
“Được rồi, chuyện này vài ngày nữa ngươi sẽ biết. Giờ ta cần thanh tâm luyện chế dưỡng thiên sinh dịch, mấy ngày này không để ai quấy rầy ta.” Cảnh Vân Tiêu dặn dò.
---