Nghe lời của Cảnh Vân Tiêu, Huyết Vực – môn chủ của Huyết Sát Môn – cũng cười lạnh, hắn ta hoàn toàn không coi trọng Cảnh Vân Tiêu, mà còn cất lời chế giễu toàn bộ Thái Thanh phái: “Chẹp chẹp, ta còn tưởng nữ tử Thái Thanh phái đều có thể chịu đựng được cô đơn, ai ngờ lại không phải vậy, không ngờ các ngươi còn giấu nam nhân ở đâu đó, trốn kỹ để tận hưởng.”
Lời nói vô cùng thô tục khó nghe.
Người của Thái Thanh phái đều tức giận đến mức bừng bừng.
Giang Lộc Lộc cực kỳ không vừa lòng, lớn giọng đáp: “Huyết Vực, ngươi đóng ngay cái cái mồm hôi thối kia lại! Tiểu Hoàng...”
Chỉ mới thốt ra chữ “Hoàng” thì đã bị Cảnh Vân Tiêu ngắt lời, hắn không muốn để mấy người của Huyết Sát Môn sợ chạy mất, cũng không muốn Giang Lộc Lộc nói ra tên thật của mình, nên hắn tự nhiên giành lời nói tiếp:
“Đồ môn chủ rác rưởi suốt ngày chỉ biết phun ra rác rưởi như phân, chẳng phải các ngươi cứ gọi Thái Thanh phái không có người ra nhận trận hay sao? Bây giờ ta ra rồi, còn nói nhiều làm gì, chẳng lẽ các người sợ hãi ta chăng? Nếu sợ rồi, theo điều kiện thi đấu, thả những người của Thái Thanh phái ra đi, rồi Huyết Sát Môn các người phải ngoan ngoãn quy phục Thái Thanh phái, nếu không thì ta sẽ khiến các ngươi hối hận cả đời.”
Huyết Vực vốn chẳng coi Cảnh Vân Tiêu ra gì, nhưng khi hắn cắt lời Giang Lộc Lộc và nói ra lời hỗn hào như vậy thì cảm thấy không vui, hắn nhìn chăm chăm vào Cảnh Vân Tiêu với ánh mắt đầy khinh miệt: “Con nhỏ ranh này, không thèm đáp lại ngươi, ngươi lại tưởng mình giỏi lắm à? Huyết Sát Môn ta sợ ngươi cái gì? Ngươi chẳng thấy ngươi thật nực cười sao?”
“Vậy nếu không sợ thì hãy theo thỏa thuận trước đây mà làm đi? Nếu các người Huyết Sát Môn có gan thì lên đây nhận trận đi.”
Cảnh Vân Tiêu đáp một cách lãnh đạm.
“Haha, ngươi chắc có thể đại điện cho Thái Thanh phái? Bây giờ Thái Thanh phái đã thua Huyết Sát Môn ba trận so tài rồi, ta Huyết Sát Môn chỉ cần thắng thêm một trận nữa thì Thái Thanh phái phải quy phục ta Huyết Sát Môn. Ngươi có tư cách quyết định vận mệnh Thái Thanh phái sao? Bảo ta thả người của Thái Thanh phái, thật là biết nói.”
Huyết Vực cười khinh bỉ.
“Huyết Vực, ta Thái Thanh phái chính là cử hắn ra tham gia tất cả các cuộc thi còn lại, chẳng lẽ Huyết Sát Môn các ngươi lại sợ hay sao?”
Giang Lộc Lộc dĩ nhiên tin tưởng sức mạnh của Cảnh Vân Tiêu.
Vừa rồi Cảnh Vân Tiêu ngăn cô, lại còn dọa sẽ tiếp tục thi đấu, Giang Lộc Lộc phần nào đoán được ý định của hắn, nên bây giờ tự nhiên thuận theo.
“Đúng vậy, Huyết Sát Môn chắc chắn là sợ hãi rồi.”
“Huyết Sát Môn thật hèn nhát, chỉ biết bắt nạt phái nữ, vừa thấy đệ tử chúng ta ra thì lập tức biến thành mềm yếu.”
Các đệ tử của Thái Thanh phái cũng đồng loạt lên tiếng ủng hộ.
Nghe giọng nói của Giang Lộc Lộc và các đệ tử Thái Thanh phái, Huyết Vực cười càng lạnh lùng hơn: “Giang Lộc Lộc, Huyết Sát Môn ta có sợ một tên nhóc mới lớn này sao? Nhưng nói trước, nếu ta Huyết Sát Môn thắng hắn, các ngươi mà tiếp tục co mình trong trận pháp bảo hộ tông môn, ta sẽ không nói nhiều nữa, lập tức giết những đệ tử Thái Thanh phái của các ngươi, mà trận pháp bảo hộ này chỉ bảo vệ được các ngươi một thời gian, cũng sẽ không bảo vệ được mãi mãi. Tương lai chỉ cần trận pháp bảo hộ tiêu tan hoặc Thái Thanh phái mà dám bước ra ngoài, ta Huyết Sát Môn sẽ giết không tha.”
“Tốt.”
Giang Lộc Lộc hết sức tin tưởng Cảnh Vân Tiêu. Cô gật đầu với Giang Lan rồi trực tiếp rút trận pháp bảo hộ tông môn.
“Huyết Vực, nếu thi đấu tiếp theo ta Thái Thanh phái thắng, thì các ngươi Huyết Sát Môn đừng có thất hứa.”
Giang Lộc Lộc nói thêm.
“Haha. Ta Huyết Sát Môn thua ư? Vẫn còn bốn trận đấu nữa, các ngươi nghĩ chỉ dựa vào một tên nhóc này mà có thể thắng sao? Ta chỉ cần tùy tiện cử mấy đệ tử lên thi đấu “cuốn xe”, cũng đủ giết chết hắn rồi.”
Huyết Vực liên tiếp cười lạnh.
“Nói nhiều thật.”
Cảnh Vân Tiêu đứng một bên tỏ vẻ không kiên nhẫn, lẩm bẩm một câu.
Chính câu nói đó khiến Huyết Vực mất kiên nhẫn, hắn nhìn về phía một lão nhân sau lưng rồi quát: “Huyết Ý trưởng lão, bước tiếp, đừng nương tay, giết chết đứa nhóc này.”
“Yên tâm, môn chủ.”
Vị lão nhân tên là Huyết Ý cũng không xem thường Cảnh Vân Tiêu, tự tin bay tới, đứng trước mặt hắn.
“Đồ con nhỏ ranh, bây giờ quỳ xuống cầu xin tha mạng thì ta có thể để cho ngươi chết có mặt mũi.”
Huyết Ý không thèm che giấu khinh bỉ, lớn tiếng dọa nạt Cảnh Vân Tiêu.
Cảnh Vân Tiêu khinh bỉ nhếch môi, thậm chí không thèm nhìn lão một cái, mà trực tiếp nói với toàn bộ người của Huyết Sát Môn:
“Sao chỉ có một người lên sao? Thật là không có ý nghĩa. Được đó, lên nhiều người đi, tốt nhất cùng lúc lên bốn người, lần này đá hết tất cả bốn trận, như vậy mới có chút thú vị. Nếu không, lát nữa các người lại bảo ta nhỏ tuổi bắt nạt người già, thế thì thật mất thể diện của ta.”
Cảnh Vân Tiêu giơ hai tay ra thể hiện bất mãn.
Lời nói của hắn khiến người Huyết Sát Môn cảm thấy vô cùng hỗn hào.
Một người không đủ?
Muốn một lúc đối đầu vài người?
Đây chẳng phải đem sức mạnh của Huyết Sát Môn ra khinh thường chứ?
“Thằng nhóc này dám ngạo mạn đấy.”
“Hắn tưởng mình là vô địch thiên hạ sao? Đối phó hắn, Huyết Ý trưởng lão chỉ cần hai chiêu là xong ngay, còn đám đời lên nhiều người, thật đối trá.”
“Huyết Ý trưởng lão, giết chết thằng nhóc kia đi, để nó biết mình vô đạo đến thế nào.”
Các đệ tử Huyết Sát Môn đầy khinh rẻ đối với Cảnh Vân Tiêu.
Cùng lúc, Huyết Ý trưởng lão cũng cảm thấy bị Cảnh Vân Tiêu sỉ nhục, liền lạnh lùng hét lên:
“Đồ con nhỏ, ta chỉ cần ba chiêu là thắng được ngươi, không cần thêm ai nữa, nhận lấy cái chết đi.”
Huyết Ý tập trung mắt, một chưởng quyền ngập tràn linh lực với sức mạnh cuồn cuộn phóng tới chỗ Cảnh Vân Tiêu.
“Tự mình chuốc lấy nhục nhã.”
Cảnh Vân Tiêu vẫn không thèm nhìn Huyết Ý một cái.
Thấy quả quyền sắt sững sờ chuẩn bị đánh vào đầu hắn, người Thái Thanh phái lặng thở, nhưng ngay lúc đó, đầu của Cảnh Vân Tiêu nhẹ nhàng nghiêng sang một bên, thoắt cái tránh được đòn đánh gắt gao của Huyết Ý một cách rất dễ dàng.
Tránh được, Cảnh Vân Tiêu không nghỉ ngơi, tung ra một quyền còn mãnh liệt hơn, cả lực quyền lẫn độ nhanh đều gấp nhiều lần Huyết Ý, không kịp phản ứng, Huyết Ý đã muộn mất rồi.
Cảnh Vân Tiêu một quyền đánh thẳng lên đầu Huyết Ý, ngay lập tức thân hình Huyết Ý như con diều đứt đây bay ngược về phía sau, rơi xuống đất rất nặng. Người của Huyết Sát Môn mặt đầy kinh ngạc, khi nhìn về phía xác Huyết Ý, họ thấy đầu của lão đã bị đánh vỡ, máu óc chảy ra, và lão hoàn toàn không còn hơi thở, chết ngay bởi một quyền.
“Chuyện này là sao vậy?”
Người Huyết Sát Môn đều sững người, Huyết Ý là võ giả Huyền Vũ cảnh tầng tám, uy lực vô cùng mạnh mẽ, vậy mà lại bị một thằng nhóc dễ dàng giết chết chỉ với một quyền, thật khó tin đến mức không thể chấp nhận.
/ho-nha-em-bi-vong-am" rel="nofollow">Họ nhà em bị vong ám