Rầm rầm.
Khi biển cả mênh mông va chạm với bầu trời sao, đất trời như chìm trong màn sương mù bao la.
Tiếng nổ vang trời liên tiếp từ trên không trung lan tỏa mãnh liệt. Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ đất đai, không gian như rơi vào cảnh tượng diệt vong.
Trong lúc thanh kiếm của Băng Lăng với kiếm pháp Bầu trời sao dâng trào thế lực lớn lao, liên tục giao đấu điên cuồng với Thương quyết biển lớn của Dương Lâm.
Cheng chengl
Hàng loạt bóng kiếm và bóng thương bay loạn, khiến người ta hoa mắt chóng mặt.
Tiếp theo đó là tiếng va chạm kim loại đanh thép dồn dập vang lên, thanh âm lớn lao mà vang vọng.
Dưới sức mạnh mà tác động, những cơn cuồng phong cuộn xoáy liên tục bùng phát.
Bỗng chốc, trời đất trở nên u ám mịt mù hơn. Gió rít từng trận, sấm chớp đùng đùng.
Bóng kiếm và bóng thương va chạm rồi lần lượt tan biến giữa không trung.
Không khí phát ra tiếng nổ lớn dội vang.
Không gian bị bóp méo hỗn loạn.
Cuối cùng, đòn tấn công mãnh liệt của Dương Lâm và Băng Lăng đều bị triệt tiêu, hóa thành những cơn bão năng lượng rồi tan biến giữa không gian.
Cả thân thể của Băng Lăng và Dương Lâm cùng lúc bị giáng trả lùi về phía sau.
Cuối cùng, cả hai đều phải lui lại trên trăm bước mới đứng vững thân hình.
Gương mặt của cả hai đều tái nhợt thê thảm.
Chiêu thức này rõ ràng đã tiêu hao rất nhiều sức lực của đôi bên.
“Đáng chết!”
Dương Lâm tức giận không kìm nổi.
Chiêu vừa rồi, nếu rơi đúng vào Trình Vân Tiêu thì chắc chắn y sẽ chết không nghỉ ngờ gì nữa. Nhưng không ngờ giữa đường lại có một mỹ nhân xuất hiện, không chỉ chặn đứng toàn bộ thế công của y mà còn làm y bị giáng trả đi xa như vậy.
Hắn vốn đã có vết thương, giờ lại bị chấn động lớn như thế, thật sự là chồng chất thương tổn.
Chớp mắt, y cảm thấy khí huyết trong người cuộn trào dữ dội.
Tiếp tục như vậy, lấy gì để giết Trình Vân Tiêu đây?
Tâm trạng Dương Lâm cực kỳ khó chịu và bực bội.
Ánh mắt hắn hung dữ hướng về phía Băng Lăng.
Nhưng ngay lập tức, cơn giận biến mất, thay vào đó là nụ cười lạnh lùng trên mặt.
Bởi vì y phát hiện tình trạng Băng Lăng có vẻ còn tệ hơn mình.
Băng Lăng không chỉ mặt mày tái nhợt, quan trọng hơn là thân ảnh vốn đã mơ hồ nay lại trở nên vô cùng bất ổn, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến giữa không trung.
“Hahaha, đồ đê tiện, ngươi có bản lĩnh thì lại sử dụng chiêu ấy cho ta xem thử đi. Ta đoán sau khi ngươi tung chiêu xong, chính ngươi cũng tan biến theo luôn mất.”
Dương Lâm vưi sướng cười lớn.
Băng Lăng lại càng tái nhợt hơn.
Nàng liếc nhìn Trình Vân Tiêu bằng ánh mắt xa xăm, hiện tại y đang hấp thu, luyện hóa, dấu hiệu sắp bứt phá càng ngày càng rõ ràng.
Dù đã dùng toàn lực chặn đòn của Dương Lâm, khiến linh hồn nàng hao tổn nghiêm trọng nhưng Trình Vân Tiêu vẫn chưa thành công bứt phá, nàng phải cố gắng giai đoạn này để tranh thêm chút thời gian cho y.
Nàng lạnh lùng nhìn Dương Lâm, không hề lùi bước mà quát lớn: “Dương lão chó, ngươi gọi cái gì? Ngươi có hay hay không liên quan gì đến việc nàng ta có ra tay hay không? Ta chẳng thèm hạ sát ngươi, nếu không, với võ công ba cọc ba đồng như ngươi, cũng không xứng xếp làm bốt dắt giày cho ta. Loại rác rưởi như ngươi, nếu đắc tội với Thiên Hoàng Môn của ta, còn chưa đủ tư cách quét nhà vệ sinh.”
Phải nói rằng, sau khi ở với Trình Vân Tiêu bao lâu, chị không học được nhiều thứ khác, nhưng kiểu cách chửi mắng lại học chẳng ít.
Khoảnh khắc này, nàng chính là phiên bản thu nhỏ chân thực nhất của Trình Vân Tiêu.
Nghe thấy lời nàng nói, mọi người đều hơi bất ngờ.
Lời lẽ tục tằn mà khuôn mặt nàng lại vô cùng xinh đẹp, khiến người ta có cảm giác đối lập rõ nét.
“Gớm, vẫn là cô tiểu cô nương tính khí nóng nảy kia à? Kiếm linh, ngươi đừng dùng những lời kiểu trang nghiêm giả tạo đó để dọa ta. Ta khuyên nàng tốt nhất đừng theo thằng nhóc kia nữa, theo ta thì hơn, ngươi yên tâm, ta sẽ đối xử tử tế với nàng.”
Dương Lâm bĩu môi, cười lạnh liên tục.
“Haha, theo ngươi thì cũng chẳng dám soi gương cho kỹ, nhìn dung mạo của ngươi, ta chỉ nhìn thoáng qua là thiếu ăn nguyên tháng rồi. Vậy mà còn mơ tưởng ta sẽ theo ngươi? Ngươi van xin, quỳ lạy theo ta, ta cũng không thèm nhìn ngươi lấy một cái mắt.”
Băng Lăng tiếp tục bá đạo khẩu nghiệp.
Trước kia, nàng luôn ẩn mình trong kiếm của Băng Lăng lắng nghe Trình Vân Tiêu dùng lời lẽ thế này công kích người khác.
Khi đó vừa khinh thường vừa chê bai Tân Chủ cứ kênh kiệu.
Giờ tự mình đùng lại thấy thú vị hơn nhiều.
“Nhỏ bé ơi, xem ra ngươi cũng chẳng biết đường nể mặt người mà ăn lời lẽ tốt đẹp, vậy ta sẽ diệt trừ hồn phách của ngươi đến nơi, cho ngươi tan biến theo gió. Đến lúc đó xem ngươi còn dám la hét ra sao.”
Dương Lâm tức giận bỗng tăng cao.
Lúc này, hắn cũng chẳng nghĩ đến việc lấy lại kiếm Băng Lăng, tâm trí hắn chỉ còn một mục tiêu duy nhất là giết nàng rồi sau đó mới hạ sát Trình Vân Tiêu.
Bởi hắn cảm nhận được trên người Trình Vân Tiêu lại có dấu hiệu sắp bứt phá.
Vậy nên, hắn giơ tay phất, thương quang trên tay lại vụt sáng lấp lánh rực rỡ.
Nhìn thấy Dương Lâm sắp động thủ, nét mặt Băng Lăng lập tức biến sắc.
Với tình trạng thể xác hiện tại, nếu cố chịu đòn tiếp thì linh hồn nàng chắc chắn sẽ chịu tổn thương nặng.
Nhẹ thì phải dưỡng vài ngày, nặng hơn là rơi vào hôn mê, tệ nhất có thể tan biến hẳn.
Nhưng khi ánh mắt Băng Lăng nhìn về phía Trình Vân Tiêu, nàng vẫn không có ý định từ bỏ.
Thậm chí còn biểu lộ thái độ kiên quyết hơn cả trước.
“Tiểu tử, nếu ta có bất trắc, ta hi vọng ngươi sẽ nhớ đến ta.”
Băng Lăng thầm tự nói, thái độ dứt khoát.
Ngay sau đó, ánh mắt nàng siết chặt, tay lấy lại kiếm.
Còn Dương Lâm cũng không cho nàng phản ứng quá lâu, thương trượng rung lên, một luồng thương quang phóng nhanh xé toạc không gian về phía Băng Lăng.
Sau khi thương quang bắn ra, y lập tức vận nội lực đưới chân, cầm thương tiến thẳng đâm thẳng vào ngực nàng.
Kiếm của Băng Lăng hóa thành luồng sáng lóe lên một đường chém, cắt hết thương quang của Dương Lâm.
Nhưng ngay sau đó, thân hình Dương Lâm bất ngờ xuất hiện trước mặt nàng, chiếc thương sắc bén mang theo ánh sáng lạnh chỉ còn cách Băng Lăng chưa đầy một thước.
“Cái gì?”
Băng Lăng trợn mắt kinh ngạc.
Nàng rốt cuộc quá thiếu kinh nghiệm chiến đấu.
Đến giờ phút này mới nhận ra, Dương Lâm hoàn toàn dùng chiêu thương quang không quá mạnh lúc trước làm mồi nhử, dụ nàng ra đòn nhằm đánh lừa.
Khi đòn giả vừa bị đánh tan, đòn thực sự nhanh đến.
Lúc này, nàng đã không còn đường tránh né, cũng không có sức phản kháng.
Chỉ biết trơ mắt nhìn chiếc thương lạnh lẽo tiến gần đến vùng ngực mình.
“Thật sự linh hồn ta sắp tan biến hay sao đây?”
Trong mắt Băng Lăng lộ ra chút tuyệt vọng.
/ho-nha-em-bi-vong-am" rel="nofollow">Họ nhà em bị vong ám