“Lý Hạc?”
Lý Nghị Sơn kinh ngạc nhìn Cảnh Vân Tiêu, hoàn toàn không ngờ Cảnh Vân Tiêu lại có thể thốt ra những lời đó.
Điều này quá táo bạo rồi phải không?
Còn Ngưu Hải và những người khác, sau khi nghe lời Cảnh Vân Tiêu nói, cũng ngây người một lúc lâu, ai nấy đều không tin vào tai mình.
Lam Nhật Phàm kia càng âm trầm nói: “Tiểu tử, ngươi vừa nói gì? Có gan thì nói lại lần nữa xem?”
Vì lời đã nói ra, Cảnh Vân Tiêu cũng xem như đã hoàn toàn liều mạng.
Những ý nghĩ trước đó về việc giữ yên lặng, không gây sự, giờ phút này đều tan biến sạch.
Hắn nhìn Lam Nhật Phàm, không hề sợ hãi nói: “Lam Nhật Phàm, tai ngươi điếc rồi sao? Đã là kẻ điếc thì đừng có trước mặt ta mà phun phân đầy mồm. Chỗ nào mát mẻ thì đến đó mà ở đi.”
Lời này vừa dứt, càng khiến Lý Nghị Sơn và Ngưu Hải cùng những người khác đều kinh ngạc.
Sắc mặt Ngưu Hải cũng từ nụ cười âm hiểm lúc trước, lập tức biến thành một vẻ âm lãnh, thậm chí còn mang theo vài phần sát ý: “Haha, tiểu tử, ta tuy không biết ngươi lấy đâu ra đững khí mà ngang ngược đến vậy, nhưng ta có thể khẳng định với ngươi rằng, một khi ngươi bước vào Âm Ám Tùng Lâm, ngươi tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp.”
Lý Nghị Sơn cũng cảm thấy Lý Hạc hôm nay sao mà khác lạ, Lý Hạc trước đây nào dám cuồng vọng như vậy, nhưng ngẫm kỹ lại, hắn cũng thấy hợp tình hợp lý, bởi trước đó Lý Nghị Sơn và những người kia đã sỉ nhục như thế, khó mà không khiến người ta nổi giận.
Chỉ là, hắn cũng cảm thấy Lý Hạc trước mắt quá tự phụ, với thực lực của Lý Hạc thì lấy gì để chống lại Ngưu Hải và những người khác? Giờ đã ba hoa khoác lác mà kết thù, đợi đến khi vào Âm Ám Tùng Lâm, Ngưu Hải và đồng bọn tự nhiên sẽ càng không dễ dàng bỏ qua cho họ.
“Lý Hạc, chúng ta cứ bỏ cuộc đi.”
Trong lòng Lý Nghị Sơn trào lên một nỗi sợ hãi.
Mặc dù vừa rồi trưởng lão đã nói không được gây chết người, nhưng cũng chỉ là không được gây chết người mà thôi. Nếu Ngưu Hải và đồng bọn làm đến cùng, chặt đứt tay chân Cảnh Vân Tiêu và hắn, thì tông môn cũng chẳng có lời nào để nói.
Nghĩ đến đây, Lý Nghị Sơn chỉ có thể nghĩ đến việc lùi bước và từ bỏ.
Thế nhưng Cảnh Vân Tiêu lại có thái độ vô cùng kiên quyết, hắn nói với Lý Nghị Sơn: “Lý Nghị Sơn, vòng khảo hạch thứ hai này ta tuyệt đối sẽ không từ bỏ, dù là thế nào đi nữa. Ngươi chỉ cần làm một điều thôi, đó là tin tưởng ta.”
“Nhưng mà…”
Lý Nghị Sơn vô cùng do dự, hắn không biết mình nên lấy gì để tin tưởng Lý Hạc trước mắt.
“Đừng có nhưng nhị gì nữa. Bây giờ chúng nó đã ức hiếp đến tận đầu chúng ta rồi, nếu chúng ta cứ thế bỏ cuộc, sau này làm sao còn mặt mũi nào mà làm người ở Âm Khôi Môn? Đàn ông, thua cũng phải thua một cách hiên ngang. Sợ cái này sợ cái kia, làm sao có thể bước lên đỉnh cao?”
Những lời của Cảnh Vân Tiêu nói ra, đanh thép như rót vào tai.
Nỗi sợ hãi trong lòng Lý Nghị Sơn, dưới sự khích lệ của Cảnh Vân Tiêu, đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một luồng nhiệt huyết: “Lý Hạc huynh đệ, ngươi nói không sai, hôm nay dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng sẽ không từ bỏ.”
Chẳng mấy chốc, vòng thi thứ hai bắt đầu.
Người phụ trách vòng thi này chính là Giang Hà trưởng lão mà Cảnh Vân Tiêu đã gặp trước đó.
Hắn dẫn theo đông đảo đệ tử, đi đến một cánh cửa sắt của Âm Khôi Môn, chỉ thấy thủ ấn của hắn huyền diệu, không ngừng xoay chuyển, mở ra một huyền quan trên cánh cửa sắt. Huyền quan vừa động, cánh cửa sắt lập tức phát ra tiếng “ầm ầm”, một luồng khí tức âm u ẩm ướt từ bên trong cánh cửa sắt tràn ra, khiến tất cả đệ tử đều rùng mình.
“Đây chính là lối vào của Âm Ám Tùng Lâm, các ngươi hãy đi vào đó, rồi chỉ cần đi ra từ một lối thoát khác là được.”
Giang Hà giới thiệu.
“Vâng.”
Tất cả đệ tử đều vô cùng phấn khích.
Cảnh Vân Tiêu đại khái nhìn một lượt, số người tham gia vòng thứ hai có khoảng bảy tám mươi người, tu vi võ đạo của những người này đều trên Huyền Võ Cảnh Lục Trọng, hơn nữa đa số đều ở Huyền Võ Cảnh Thất Trọng trung hậu kỳ, khoảng mười người đạt đến Huyền Võ Cảnh Bát Trọng, thậm chí có một người đã đạt đến Huyền Võ Cảnh Cửu Trọng.
“Vậy còn chờ gì nữa? Khảo hạch vòng thứ hai bây giờ bắt đầu!”
Giang Hà hô lớn một tiếng, giọng nói vang vọng.
Tất cả đệ tử đều bừng bừng nhiệt huyết, phấn chấn vô cùng, rồi nhanh chóng lao thẳng vào Âm Ám Tùng Lâm.
“Tiểu tử, còn ngẩn người ra đó làm gì? Mau đi vào đi chứ.”
Bên tai Cảnh Vân Tiêu và Lý Nghị Sơn vang lên tiếng cười âm lãnh của Tần Lương và những người khác.
“Lý Nghị Sơn, chúng ta đi thôi.”
Cảnh Vân Tiêu coi như không thấy, rồi dẫn Lý Nghị Sơn, nghênh ngang bước vào Âm Ám Tùng Lâm.
Ngưu Hải và đồng bọn khịt mũi, rồi bám theo sau.
Cảnh Vân Tiêu và Lý Nghị Sơn vừa đặt chân vào Âm Ám Tùng Lâm, một luồng khí tức âm u mạnh mẽ ập thẳng vào mặt. Dưới luồng khí tức đó, toàn thân đều như bị đao kiếm cắt xẻ, không kìm được cảm thấy đau đớn.
Ngay lập tức, Cảnh Vân Tiêu và Lý Nghị Sơn đều nhanh chóng điều động linh lực, bao phủ quanh bề mặt cơ thể mình, để chống lại những luồng âm hàn chi khí này.
Âm Ám Tùng Lâm, ngoài việc tràn ngập âm khí, bốn phía đều vô cùng u ám, tầm nhìn rất thấp. Vì vậy, khi Cảnh Vân Tiêu và Lý Nghị Sơn bước vào Âm Ám Tùng Lâm, những đệ tử đã vào trước đó liền không còn nhìn rõ dấu vết.
“Lý Hạc huynh đệ, chúng ta có nên tăng tốc, nhanh chóng cắt đuôi bọn chúng không?”
Lý Nghị Sơn hỏi bên cạnh.
Mặc dù nhiệt huyết của hắn đã bị lời nói của Cảnh Vân Tiêu khích lệ bùng lên, nhưng hắn cũng không muốn vô ích chịu chết, cho nên phản ứng đầu tiên của hắn khi vào đây là lợi dụng điều kiện tầm nhìn thấp, chạy trốn trước, cắt đuôi Ngưu Hải và đồng bọn.
Thế nhưng Cảnh Vân Tiêu lại đứt khoát lắc đầu: “Cứ thế mà cắt đuôi bọn chúng thì còn gì thú vị nữa? Chẳng phải bọn chứng muốn chúng ta làm người đò đường cho chúng sao? Vừa hay ta cũng có ý này.”
“A… Ý ngươi là, ngươi muốn bắt bọn chúng làm người dò đường cho chúng ta? Nhưng với thực lực của chúng ta, căn bản không có năng lực khiến bọn chúng nghe lời ta được.”
Lý Nghị Sơn ngớ người.
Thậm chí hắn còn nghĩ, Lý Hạc trước mắt này sẽ không phải là vì tức giận mà đầu óc cũng trở nên hồ đồ rồi chứ?
“Đúng là ý đó. Lát nữa ngươi không cần ra tay, cứ đứng một bên mà xem là được. Ngươi cứ yên tâm, ta đã hứa với ngươi là sẽ bảo đảm ngươi qua được vòng thứ hai, ta tuyệt đối sẽ không thất hứa.”
Cảnh Vân Tiêu cười tửm tỉm nói.
Sau đó, Cảnh Vân Tiêu cứ đứng yên ở đó, chờ đợi Ngưu Hải và những người khác.
Chẳng mấy chốc, Ngưu Hải và đồng bọn đã chạy vào. Khi nhìn thấy Cảnh Vân Tiêu và Lý Nghị Sơn không hề bỏ chạy, mà còn đứng đây chờ mình, trong lòng bọn chúng không khỏi ngẩn ra, nhưng ngay sau đó lại là một nụ cười lạnh.
“Tiểu tử, coi như ngươi có gan đấy.”
Tần Lương cười lạnh lùng.
“Theo ta thấy, bọn chúng biết chắc chắn mình không thể vượt qua vòng thứ hai, cho nên khi nghe chúng ta muốn chúng làm người dò đường, bọn chúng đã động lòng, tưởng rằng đây cũng coi như là đồng minh với chúng ta.”
Lam Nhật Phàm trình bày suy nghĩ của mình.
“Đồng minh cái con khỉ khô nhà ngươi. Chỉ bằng mấy tên tép riu các ngươi, cũng xứng kết đồng minh với bọn ta sao? Các ngươi không tự đi đái ra mà soi gương xem mình thảm hại đến mức nào à? Đúng là tự cho mình là đúng, không biết tự lượng sức mình.”
Cảnh Vân Tiêu nhất thời bộc phát tính khí nóng nảy.