Hơn nữa, Gia Cát Ngạo vì đạt được mục đích lại không từ thủ đoạn, ngay cả nữ nhân và con cái của mình cũng không buông tha, quả thật là vô nhân tính!
Nghe những lời mọi người nói, sắc mặt Gia Cát Ngạo khó coi đến cực điểm. Chuyện hôm nay, hắn vốn cho rằng tất cả đều nằm trong kế hoạch, nào ngờ cuối cùng lại thành ra kết cục như vậy.
“Cảnh Vân Tiêu.”
Gia Cát Ngạo hai mắt giận dữ nhìn Cảnh Vân Tiêu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Người đã thả rồi, tiểu tử thối, giờ đến lượt ngươi thả người đó chứ?”
Cảnh Vân Tiêu đương nhiên sẽ không thất hứa. Tuy hắn muốn lấy mạng Gia Cát Mộc Hạ, nhưng mạng của nàng so với mạng sống của ông nội và những người khác thì thật sự chẳng đáng nhắc tới. Cảnh Vân Tiêu vung tay ra hiệu, cự ưng đang bay lượn trên không trung lập tức lao thắng xuống, đáp trên mặt đất. Sau đó, đôi cánh của nó mạnh mẽ chấn động, thân thể Gia Cát Mộc Hạ bị ném bay lên, hướng về phía Gia Cát Ngạo.
Gia Cát Ngạo lập tức ra lệnh cho hộ vệ bên cạnh đỡ lấy Gia Cát Mộc Hạ, đồng thời cũng thả tự do cho Cảnh Ngự Phong và những người khác.
“Ông nội, cô cô, Tiêu nhi bất hiếu, để mọi người chịu khổ rồi.”
Bước đến trước mặt Cảnh Ngự Phong và Cảnh Nghiên, trên gương mặt Cảnh Vân Tiêu hiện lên một tia áy náy. Nếu không phải vì hắn, có lẽ ông nội và cô cô của y đã không phải chịu khổ sở như hôm nay.
“Tiêu nhi, chuyện này không trách ngươi. Nhưng tiểu tử ngươi mấy tháng không gặp, vậy mà lại có bản lĩnh như vậy, thật sự khiến ông nội rất đỗi vui mừng, chỉ cần ngươi có tiền đồ, cho dù ông nội có chết, ông nội cũng vui vẻ. Khụ khụ.”
Cảnh Ngự Phong thật sự cảm thấy vô cùng kiêu hãnh vì Cảnh Vân Tiêu. Tuy nhiên, do thân thể suy yếu, sau khi nói xong, ông liền ho khan mấy tiếng, từng sợi máu rỉ ra từ khóe miệng. Dù vậy, Cảnh Ngự Phong vẫn mỉm cười như gió xuân.
“Ông nội, người đừng nói lung tung, Tiêu nhi nhất định sẽ không để người gặp chuyện gì đâu.” Cảnh Vân Tiêu kiên định dứt khoát nói.
Cảnh Ngự Phong mỉm cười hài lòng, nhẹ nhàng xoa đầu Cảnh Vân Tiêu.
“Tiêu nhi, con mãi mãi là niềm kiêu hãnh của chúng ta.” Cảnh Nghiên đứng một bên cũng mở miệng nói với vẻ an ủi.
Tuy nhiên, Cảnh Vân Tiêu biết Cảnh Nghiên nhất định đang rất lo lắng cho Cảnh Trụ, điều đó thể hiện rõ qua ánh mắt không ngừng quét khắp bốn phía của nàng. Vì vậy, Cảnh Vân Tiêu không đợi Cảnh Nghiên hỏi, liền chủ động mở lời: “Cô cô, người cứ yên tâm, Trụ Tử vẫn bình an vô sự. Hiện tại hắn đang luyện công trong Chiến Thần phủ đó. Giờ đây, hắn chắc hẳn sắp tấn cấp đến Khí Vũ Cảnh rồi.”
“Khí Vũ Cảnh? Tiêu nhị, con nói thật sao?” Cảnh Nghiên chợt hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng.
Cảnh Vân Tiêu gật đầu, mỉm cười nói: “Cô cô, đây đương nhiên là sự thật, Tiêu nhi sao có thể lừa người chứ? Trụ Tử hắn vô cùng cần mẫn, giả dĩ thời nhật nhất định có thể hùng bá một phương. Đến lúc đó e rằng cô cô cũng phải tự than không bằng đâu.”
Sau khi hàn huyên vài câu, Cảnh Vân Tiêu liền lập tức sắp xếp Cảnh Ngự Phong, Cảnh Nghiên, Mục Lăng Thiên, Tả Thương Lang, Tả Thanh Phong, Gia Cát Khuynh Tâm cùng những người khác ngồi lên lưng cự ưng, tránh để lát nữa lại phát sinh biến cố.
“Ông nội, cô cô, nơi đây không an toàn, mọi người hãy về Chiến Thần phủ tìm Trụ Tử trước đi.” Cảnh Vân Tiêu nói với Cảnh Ngự Phong và mọi người.
“Tiêu nhi, vậy con tính sao?” Cảnh Nghiên vô cùng lo lắng hỏi, Cảnh Ngự Phong và những người còn lại cũng mang vẻ mặt đầy âu lo.
“Ta còn có vài chuyện cần xử lý, nhưng mọi người cứ yên tâm, ta sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân.” Cảnh Vân Tiêu đứt khoát nói.
Cảnh Ngự Phong gật đầu, quay sang những người khác nói: “Tiêu nhi đã trưởng thành rồi, nó có những suy nghĩ riêng của mình, chúng ta hãy nghe lời nó mà về Chiến Thần phủ trước đi. Hơn nữa, với tình trạng hiện tại của chúng ta, nếu ở lại cũng chỉ là gánh nặng cho Tiêu nhi thôi.”
Cảnh Ngự Phong đã nói như vậy, những người còn lại tự nhiên không còn dị nghị gì nữa. Vì vậy, Cảnh Vân Tiêu liền ra lệnh cho cự ưng nghe theo mệnh lệnh của Cảnh Ngự Phong và mọi người, hộ tống họ trở về Chiến Thần phủ.
“Gào… gào…”
Cự ưng khẽ gầm một tiếng, chở Cảnh Ngự Phong và mọi người vụt lên không trung, bay lượn mà đi.
Thấy ông nội và mọi người đã rời đi an toàn, hai mắt Cảnh Vần Tiêu đột nhiên trợn trừng, một luồng sát ý mãnh liệt bùng nổ từ trên người y. Đôi mắt y như rắn độc, lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Gia Cát Ngạo, đồng thời quát lên: “Cấu hoàng đế, tiếp theo bổn thiếu gia sẽ hoàn thành việc thứ ba mà ta đến đây hôm nay.”
Chuyện thứ nhất: từ hôn Gia Cát Mộc Hạ.Chuyện thứ hai: cứu Cảnh Ngự Phong và mọi người ra ngoài.
Tất cả mọi người lúc này đều tò mò, không biết việc thứ ba này là gì? Gia Cát Ngạo cùng những người khác cũng không khỏi rùng mình trong lòng. Ngay sau đó, chỉ nghe Cảnh Vân Tiêu lớn tiếng quát: “Việc thứ ba của ta chính là tru sát ngươi, tên cẩu hoàng đế! Cẩu hoàng đế, ngươi bất nhân bất nghĩa, vô tình vô nghĩa, mặt người dạ thú, vô nhân tính, căn bản không xứng làm chủ Bách Chiến quốc này. Hôm nay để ta cống hiến một phần công lao to lớn vì tương lai của Bách Chiến quốc, nạp mạng đi!”
Cùng với một tiếng gầm giận dữ của Cảnh Vân Tiêu, từng luồng Đế Hỏa bắt đầu cháy rừng rực không ngừng trên người y. Đế Hỏa cháy ngút trời, chiếu rọi khuôn mặt dữ tợn của Cảnh Vân Tiêu, khiến tất cả những người xung quanh nhìn thấy đều như gặp phải một vị Sát Thần, không tự chủ được mà run rẩy, toàn thân run cầm cập.
Gia Cát Ngạo nhìn Cảnh Vân Tiêu, ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm.
“Tất cả Cấm Vệ Quân nghe lệnh, mau bắt lấy tên tiểu tử này. Kẻ nào đám không tuân lệnh, lập tức chém đầu thị chúng!” Gia Cát Ngạo lớn tiếng quát.
Sau mệnh lệnh của hắn, từ bốn phương tám hướng xông ra hàng ngàn Cấm Vệ Quân, mỗi người tay cầm trường thương, bao vây tấn công Cảnh Vân Tiêu.
“Các ngươi mau hộ tống ta và Tam công chúa đến Càn Khôn Đại Điện.” Gia Cát Ngạo lại nói với hộ vệ thân cận bên cạnh y.
“Vâng.”
Những hộ vệ thân cận đó lập tức lĩnh mệnh, liền đỡ Gia Cát Ngạo và Gia Cát Mộc Hạ cùng những người khác rút lui.
“Cấu hoàng đế, chạy thoát hòa thượng nhưng không thoát khỏi miếu, hôm nay, mạng chó của ngươi, ta Cảnh Vân Tiêu quyết định phải lấy cho bằng được!”
Thấy Gia Cát Ngạo muốn chạy trốn, Cảnh Vân Tiêu lập tức ra lệnh Băng Lăng mang mình bay lên. Nhưng y vừa lướt lên không trung, từng đợt tên bắn từ bốn phương tám hướng đã ào ạt bay tới, ép y trở lại mặt đất. Đồng thời, trên mặt đất, Cảnh Vân Tiêu và mấy đầu Huyền Thú đều đã bị Cấm Vệ Quân đông nghịt bao vây trùng điệp.
“Không sợ chết thì các ngươi cứ việc ra tay thử xem.” Cảnh Vân Tiêu vô sở úy kỵ mà gầm lên.
Một tên đầu mục Cấm Vệ Quân không biết tốt xấu, trực tiếp ra lệnh: “Nghịch tặc này, giết!”
“Giết!”
Vô số Cấm Vệ ở xung quanh bắt đầu xông về phía Cảnh Vân Tiêu.
“Được, nếu các ngươi đã muốn tìm chết, vậy thì đừng trách ta tâm ngoan thủ lạt. Hôm nay, ta sẽ lấy máu tươi của những kẻ ngu xuẩn các ngươi để tế điện cho thái ông nội của ta, tức Chiến Thần đại nhân!” Cảnh Vân Tiêu cười lạnh một tiếng.
Y không phải là kẻ lạm sát vô辜, nhưng y cũng tuyệt đối không phải là kẻ tâm từ thủ nhuyễn. Nếu những kẻ này biết điều, y sẽ không giết bọn chúng. Nhưng nếu bọn chúng cố tình tìm chết, vậy thì Cảnh Vân Tiêu cũng sẽ không buông tha.
“Giết!”
Cảnh Vân Tiêu gầm lên một tiếng với Huyền Thú bên cạnh. Đồng thời, từ Kiếm Cung trong não y, Tử Hỏa Phi Kiếm lao ra, “xoẹt” một tiếng, liền trực tiếp xuyên qua đầu của tên đầu mục Cấm Vệ Quân cách đó trăm mét.