“Chạy mau, người này là một tên điên.”
Hai tên còn lại thấy đồng bạn mình lại chết thêm một người, trên mặt tràn đầy vẻ hoảng sợ. Đồng thời, tốc độ dưới chân cũng nhanh hơn rất nhiều.
“Sao các ngươi lại không tin ta chứ? Ta thật sự là đang cầu chết, lần này ta thề, ta tuyệt đối không động thủ, nếu ta động thủ, nếu ta động thủ với các ngươi, ta sẽ bị trời đánh sét đánh, không được chết yên lành, sinh con trai không có hậu môn, sinh con gái có tiểu đệ đệ.”
Cảnh Vân Tiêu buông ra đủ loại lời thề độc địa một cách dễ dàng.
Hai thanh niên kia sững sờ. Đã thề độc rồi, lẽ nào thật sự sẽ không động thủ nữa sao?
Cũng chính trong lúc sững sờ ấy, Cảnh Vân Tiêu lại xuất hiện trước mặt một trong hai thanh niên. Lần này, hắn thật sự không động tay, bởi vì hắn động chân. Cú đá ấy tung ra, lập tức đá bay thanh niên kia xa mấy chục mét, chết ngay tại chỗ.
Còn về người cuối cùng, thấy cảnh tượng này, hắn không chạy nữa. Không phải là hắn không muốn chạy, mà là hai chân hắn đã mềm nhũn, hoàn toàn không thể chạy nổi.
“Phò mã gia, cầu xin ngài tha cho ta đi, ta sẽ không chạy nữa đâu.”
Thanh niên cuối cùng nhận ra rằng, ba người chết trước đó đều là vì họ đã chạy trốn, nên mới bị Cảnh Vân Tiêu đuổi kịp và một đòn đoạt mạng. Bây giờ hắn còn dám chạy sao? Không những không chạy nữa, mà còn trực tiếp quỳ xuống.
Để sống sót, thật sự là không còn cách nào khác. Tiết tấu gì đó đều là phù vân.
Cảnh Vân Tiêu khẽ cười nhìn hắn: “Cũng được, sự tin tưởng cơ bản nhất giữa người với người, cuối cùng ta cũng thấy được một chút ở ngươi rồi. Vẫn là câu nói đó, đến giết ta đi. Dốc lòng cầu chết mà. Ngươi yên tâm, lần này ta không những không động tay, ta cũng không động chân, kẻ nào động thì kẻ đó là cháu trai.”
Thanh niên kia mặt mày ủ rũ, tiếp tục cầu xin tha thứ: “Phò mã gia, ta sai rồi, ngài có cho ta một trăm lá gan, ta cũng không dám ra tay với ngài. Cầu xin ngài tha cho ta, cứ xem như ta là một cái rắm của ngài mà bỏ qua đi.”
“Coi ngươi là cái rắm mà bỏ qua ư? Ngươi muội muội a, ngươi đây là muốn xúi giục ta phá hoại môi trường sao? Bảo vệ môi trường, ai ai cũng có trách nhiệm, hiểu không? Nói đi, bên cạnh Gia Cát Tần Vân và Gia Cát Tần Xuyên có bao nhiêu tên tay sai, bây giờ bọn chúng đang ở đâu?”
Cảnh Vân Tiêu vỗ vỗ đầu thanh niên kia nói.
Thanh niên kia run rẩy bần bật: “Bên cạnh Nhị Hoàng tử Điện hạ, tính cả Nhị Hoàng tử, tổng cộng có mười sáu người, mỗi bốn người chia thành một tiểu tổ, tổng cộng bốn tiểu tổ, đang tìm ngài ở bốn hướng gần đây. Nhị Hoàng tử Điện hạ đang dẫn ba người tìm kiếm về phía Đông. Còn về Đại Hoàng tử Điện hạ, bên cạnh ngài ấy có tổng cộng hai mươi người. Đại Hoàng tử Điện hạ đang ở đầu thì tiếu nhân thật sự không biết. Cầu Phò mã gia tha cho tiểu nhân một mạng, tiếu nhân...
“Ngay cả điều này cũng không biết, vậy ngươi sống trên đời còn có ý nghĩa gì?”
Thanh niên kia còn chưa nói hết, đã bị Cảnh Vân Tiêu một quyền đánh chết.
Sau khi giết bốn người, Cảnh Vân Tiêu không hề lãng phí tài nguyên. Hắn lập tức dùng Đế Hỏa luyện hóa và hấp thu toàn bộ Võ Đạo tinh nguyên trong cơ thể bốn người. Ruồi muỗi nhỏ cũng là thịt, bây giờ là thời khắc đặc biệt, Cảnh Vân Tiêu tự nhiên sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào có thể giúp hắn tăng cường Võ Đạo tu vi.
Thực lực càng mạnh, làm bất cứ chuyện gì cũng càng ung dung.
“Băng Linh, đi về phía Tây.”
Cảnh Vân Tiêu nói với Băng Linh.
Có Băng Linh ngự không phi hành thay thế cho đôi chân của Cảnh Vân Tiêu, tốc độ di chuyển của hắn đương nhiên không chỉ nhanh hơn một chút. Cảnh Vân Tiêu cũng không trực tiếp chọn đi về phía Đông để tìm Gia Cát Tần Vân. Hắn muốn giết sạch đám tay sai của hai tiểu tổ còn lại của Gia Cát Tần Vân, dùng bọn chúng để trước tiên tăng cường Võ Đạo tu vi của mình, đồng thời cũng nhân lúc này, giúp bản thân có thời gian lĩnh ngộ Thanh Long Kiếm Quyết tốt hơn.
Vì vậy, thời gian tiếp theo chính là thời gian chém giết của Cảnh Vân Tiêu.
Có Băng Linh giúp đỡ, Cảnh Vân Tiêu rất dễ dàng tìm thấy hai tiểu tổ còn lại, và không tốn chút sức lực nào đã chém giết toàn bộ bọn chúng, sau đó lập tức luyện hóa và hấp thu hết Võ Đạo tinh nguyên trên người bọn chúng.
Dưới sự nỗ lực như vậy, Cảnh Vân Tiêu cũng có được thu hoạch.
Thứ nhất: Thanh Long Kiếm Quyết trong Tứ Thần Kiếm Quyết của hắn đã hoàn toàn được nắm giữ.
Thứ hai: Hắn đã bắt đầu cảm nhận được dấu hiệu đột phá của mình.
Hắn tin rằng không bao lâu nữa mình có thể thành công bước vào Huyền Võ Cảnh.
“Tiếp theo, cũng đã đến lúc đi tìm Gia Cát Tần Vân rồi. Lần đại tỷ thí săn bắn này, không phải bọn chúng muốn săn ta, mà là ta săn bọn chúng. Gia Cát Hoàng Thất, các ngươi cứ chờ đợi mà đón nhận nộ hỏa của Cảnh Vân Tiêu ta đi.”
Trong mắt Cảnh Vân Tiêu lóe lên một tia lạnh lẽo.
Ngay sau đó, hắn liền gọi Băng Linh mang hắn bay về phía Đông.
Khoảng chừng sau hai trụ hương, Cảnh Vân Tiêu cuối cùng cũng phát hiện ra Gia Cát Tần Vân và những người khác.
Lúc này, Gia Cát Tần Vân đang tức giận đùng đùng nói với những người bên cạnh: “Một lũ vô dụng, tìm lâu như vậy mà vẫn chưa tìm được tên tạp toái kia. Ba tiểu tổ bên kia đều chết đi đâu hết rồi, lâu như vậy mà cũng không có chút tin tức nào sao?”
“Không… không có.”
Một thanh niên bên cạnh Gia Cát Tần Vân run rẩy đáp.
“Đáng chết. Nếu để người của đại ca ta tìm thấy tên tiểu tử kia trước, ta nhất định sẽ khiến tất cả các ngươi ăn không hết phải chịu đựng.”
Gia Cát Tần Vân tức giận nói.
Tuy nhiên, đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc đột nhiên từ trên không trung truyền đến.
“Một chủ tử đối xử với các ngươi như chó, gọi thì đến vẫy thì đi, chút nào cũng không xem các ngươi ra gì như vậy, các ngươi theo hắn bên cạnh thì có ý nghĩa gì? Gia Cát Tần Vân, bộ dạng như ngươi mà cũng vọng tưởng làm Hoàng đế Bách Chiến Quốc, ngươi cũng quá tự cho mình là đúng rồi đấy?”
Cùng với giọng nói ấy vang lên, thân hình Cảnh Vân Tiêu chầm chậm từ trên không trung hạ xuống, xuất hiện trước mặt Gia Cát Tần Vân.
Thấy Cảnh Vân Tiêu tự mình chủ động hiện thân, phản ứng đầu tiên của Gia Cát Tần Vân là vô cùng không tin. Hắn chợt dụi dụi mắt, sau đó nhìn kỹ lại, phát hiện người trước mắt đích xác chính là Cảnh Vân Tiêu không sai.
Ngay lập tức, trên mặt Gia Cát Tần Vân hiện lên một nụ cười lạnh lùng chói mắt.
“Ha ha ha, Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông vào? Tên tiểu tử thối, lần này là ngươi tự tìm đường chết. Còn việc ta có thể trở thành Vương của Bách Chiến Quốc hay không, vậy thì không cần ngươi bận tâm, bởi vì ngươi rất nhanh sẽ vĩnh viễn cáo biệt thế giới này. Ha ha ha ha ha.”
Gia Cát Tần Vân bật cười lớn, bộ dạng đó có bao nhiêu hèn mọn thì có bấy nhiêu hèn mọn, có bao nhiêu đáng đấm thì có bấy nhiêu đáng đấm.
“Chậc chậc, Gia Cát Tần Vân, nói ngươi ngốc quả thật không sai chút nào. Ngươi thật sự cho rằng ta ngu xuẩn đến mức chủ động đến chịu chết sao? Ngươi cũng quá nực cười rồi đấy? Để ta vĩnh viễn cáo biệt thế giới này, chẳng lẽ ngươi cũng không tự cân nhắc xem mình nặng mấy cân mấy lạng sao?”
Cảnh Vân Tiêu cười cợt nhả.
Loại tiểu nhân nhảy nhót này hắn đã thấy nhiều rồi, nhưng mười tên thì có đến chín tên đều chết trong tay hắn.
Gia Cát Tần Vân này cũng không ngoại lệ.
Nếu giết chết Gia Cát Tần Vân, với Võ Đạo tu vi Huyền Võ Cảnh nhị trọng của hắn, Võ Đạo tinh nguyên trong cơ thể hắn nhất định không yếu. Một khi dùng Đế Hỏa luyện hóa hấp thu, có lẽ mình sẽ có thể thành công đột phá đến Huyền Võ Cảnh.
Tâm Linh: giac-quan-thu-7” rel="nofollow">Giác Quan Thứ 7