Tiếng hô lớn của Cảnh Vân Tiêu vang vọng trong rừng. Mọi người xung quanh vốn đang chìm đắm trong kinh ngạc tột độ vì Cảnh Vân Tiêu đã chém giết Gia Cát Tần Xuyên. Giờ đây, khi nghe lời hắn nói, tất cả lại càng thêm sững sờ.
Tam công chúa cũng ở đây sao?
Thế là, mọi người lập tức nhìn theo ánh mắt Cảnh Vân Tiêu về phía một bụi cây không xa, trên mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ nghi hoặc.
“Chậc chậc, không ngờ tiểu tử ngươi lại biết ta đang ở đây. Ngươi thật sự càng ngày càng khiến ta bất ngờ đấy.”
Một tràng tiếng cười sắc lẹm của nữ tử đột nhiên vọng ra từ bụi cây kia. Ngay sau đó, sau khi bụi cây khẽ rung chuyển, thân hình bốc lửa của Gia Cát Mộc Hạ đã hiện ra trong tầm mắt mọi người, khiến không ít kẻ lộ rõ vẻ thèm khát.
“Bất ngờ ư? Đợi đến đêm động phòng hoa chúc của chúng ta, ta sẽ khiến nàng cảm thấy bất ngờ hơn nữa.”
Cảnh Vân Tiêu trên mặt tràn đầy một tia trêu đùa.
Đồng thời, Đế Hỏa do hắn phóng ra cũng đã thiêu rụi hoàn toàn thân thể Gia Cát Tần Xuyên. Một luồng võ đạo tinh nguyên vô cùng hùng hậu tràn vào cơ thể Cảnh Vân Tiêu. Luồng võ đạo tinh nguyên này mạnh hơn rất nhiều so với võ đạo tinh nguyên được luyện hóa từ cơ thể Gia Cát Tần Vân, nguyên nhân không gì khác chính là vì Gia Cát Tần Xuyên đã bị loại Hoang Vũ Chi Lực kia ký sinh trong cơ thể.
Do đó, sau khi luyện hóa toàn bộ võ đạo tinh nguyên và Hoang Vũ Chi Lực của Gia Cát Tần Xuyên, Cảnh Vân Tiêu có thể cảm nhận rõ ràng rằng tu vi vừa mới bước vào Huyền Võ Cảnh của hắn không những được củng cố cực lớn, mà thậm chí còn không ngừng thăng tiến, ẩn ẩn có dấu hiệu đạt đến đỉnh phong Huyền Võ Cảnh Nhất Trọng.
Nghe những lời lộ liễu của Cảnh Vân Tiêu, Gia Cát Mộc Hạ đường như đã quen mà chẳng lấy làm lạ.
Trên mặt nàng dâng lên một cỗ hàn ý, đôi mắt ấy càng thêm lạnh lẽo vô cùng nhìn về phía Cảnh Vân Tiêu, hỏi: “Cảnh Vân Tiêu, đại ca và nhị ca của ta đều là do ngươi giết?”
Cảnh Vân Tiêu cười nhạt một tiếng: “Phu nhân, nàng chẳng phải đã tận mắt chứng kiến rồi sao? Chẳng lẽ nàng ngay cả mắt mình cũng không tin?”
Trước đó, trong lúc giao thủ với Gia Cát Tần Xuyên, Cảnh Vân Tiêu đã nhận ra Gia Cát Mộc Hạ đang tiềm phục ở xa quan sát. Tuy nhiên, khi ấy hắn không mấy bận tâm. Vừa rồi, dù hắn đã giết Gia Cát Tần Xuyên, nhưng Gia Cát Mộc Hạ vẫn không hề ra tay ngăn cản. Điều đó cho thấy, Gia Cát Mộc Hạ có lẽ chính là muốn Cảnh Vân Tiêu giết Gia Cát Tần Xuyên. Vốn dĩ, Cảnh Vân Tiêu có thể không giết Gia Cát Tần Xuyên trước mặt nhiều người như vậy, nhưng hắn muốn biết rốt cuộc Gia Cát Mộc Hạ trốn trong bóng tối muốn làm gì.
Vì vậy, vừa rồi hắn đã chém giết Gia Cát Tần Xuyên một cách vô cùng quyết đoán. Giờ đây, cũng đã đến lúc Gia Cát Mộc Hạ nên lộ ra cái đuôi hồ ly của mình.
Gia Cát Mộc Hạ nở một nụ cười âm lãnh, rồi với vẻ mặt vô cùng chán ghét nói với Cảnh Vân Tiêu: “Đồ tiểu tử ranh mai Đừng có gọi “phu nhân từng tiếng một như thế. Ngươi không thấy buồn nôn, chứ ta thì thấy ghê tởm. Ngươi hôm nay đã giết đại ca và nhị ca của ta, khinh thường Hoàng thất đến nhường này, ngươi nghĩ mình còn có tư cách bước chân. vào Hoàng thất của ta? Còn có tư cách trở thành phu quân của ta tư?”
“Phu nhân, nàng làm sao vậy? Đêm ấy, chúng ta mồ hôi đầm đìa trên giường, nàng chẳng phải còn nói kiếp này kiếp sau chỉ yêu một mình ta, thân thể nàng chỉ thuộc về một mình ta sao? Nếu không phải vì vậy, trước kia ta giết Ngũ hoàng tử Gia Cát Mục Thanh, Bệ Hạ không những không quở trách ta, ngược lại còn gả nàng cho ta ư? Bệ Hạ sở dĩ làm vậy là vì Người đã bị chân tình của hai chúng ta làm cảm động, bị sự nhiệt tình của việc chúng ta chưa kết hôn đã sớm động phòng mà được thắp lên.”
Cảnh Vân Tiêu nhàn nhã ung dung, một bộ dạng thản nhiên mà hùng hồn nói.
Lời này vừa nói ra, những người xung quanh lập tức chấn động.
“Cảnh Vân Tiêu và Tam công chúa đã sớm ‘gạo nấu thành cơm’ rồi ư? Có cần phải vội vã đến thế không?”
“Hàn chỉ trước đó mọi người đều đồn Cảnh Vân Tiêu đã giết Ngũ hoàng tử, thế mà Bệ Hạ không những không trách cứ hắn, ngược lại còn gả Tam công chúa cho hắn ư? Thì ra trong đó lại có chuyện này sao? Giới quý tộc thật rối loạn!”
“Ta vốn tưởng rằng Tam công chúa băng thanh ngọc khiết, nào ngờ cũng chỉ là ‘hàng cũ’ mà thôi. Hại ta bao đêm khuya thanh vắng cứ ảo tưởng về nàng bao nhiêu lần.”
“...”
Những người xung quanh bàn tán xôn xao, gần như đều đã tin vào những lời Cảnh Vân Tiêu vừa nói.
Gia Cát Mộc Hạ mặt mày âm trầm, trong mắt lửa giận bốc lên, vô cùng phẫn nộ nói: “Đồ tiểu tử thúi! Câm ngay cái miệng chó của ngươi lại! Ta lúc nào đã cùng ngươi… cùng ngươi làm những chuyện đó? Ngươi còn biết xấu hổ không hả?”
Gia Cát Mộc Hạ không tài nào ngờ được, Cảnh Vân Tiêu này lại có thể vô sỉ đến mức độ như vậy.
“Muốn sĩ diện ư? Đối phó với phu nhân, ta chính là một kẻ vô liêm sỉ. Nhưng không thể không nói, công phu của phu nhân trong phương diện đó thật sự rất ghê gớm. Kể từ lần đó, mỗi khi đêm khuya thanh vắng, ta đều có thể nhớ lại dáng vẻ phóng đãng không kiềm chế được của phu nhân cùng âm thanh như chim oanh hót. Thật sự quá mỹ diệu, chỉ duy nhất có một điểm không tốt chính là một vài chỗ của phu nhân hơi lỏng lẻo. Chắc hẳn đã bị không ít người ‘dùng qua’ rồi nhỉ?”
Cảnh Vân Tiêu đã phát huy tinh thần vô liêm sỉ của mình đến cực hạn.
Hắn chính là muốn xem thử, Gia Cát Mộc Hạ đang tức giận đến mức mất trí thì rốt cuộc sẽ làm gì?
“Đồ tiểu tử thúi! Ngươi tốt nhất nên giữ mồm giữ miệng sạch sẽ một chút! Nếu như ngươi còn không biết điều như vậy, đừng trách ta sau này sẽ không khách khí với ngươi!”
Sắc mặt Gia Cát Mộc Hạ âm trầm vô cùng. Nếu ánh mắt có thể giết người, thì bây giờ ánh mắt của nàng đã đủ để lấy mười, thậm chí hàng trăm mạng của Cảnh Vân Tiêu rồi.
Và khi ánh mắt lạnh lùng của nàng quét qua những người xung quanh, ngay lập tức, tất cả đều không dám bàn luận thêm dù chỉ một li một tí.
Cảnh Vân Tiêu nghe vậy, nhưng chút nào cũng không thu liễm. “Ái chà, phu nhân sau này là muốn ‘ra tay’ với ta ư? Ta sợ quá đi mất! Nhưng mà, ta không ngờ phu nhân lại có khẩu vị nặng đến thế, thích ‘kiểu này’ à? Chậc chậc, xem ra cuộc sống ‘tình ái’ về sau không dễ dàng gì rồi. Tuy nhiên, phu nhân cứ yên tâm, sau này nàng muốn gì ta cũng sẽ thỏa mãn nàng. Đừng nói ‘bạo lực gia đình’, cho dù nàng muốn ăn cứt, ta cũng lập tức sẽ chuẩn bị một cục tươi mới, nóng hổi, để nàng tha hồ nếm thử.”
Những người xung quanh vừa nghe, đều suýt nôn ọe.
Cảnh Vân Tiêu này có cần phải nói ra những lời kinh tởm đến mức ấy không?
Còn về Gia Cát Mộc Hạ thì khỏi phải nói.
Nếu không phải đã tận mắt chứng kiến Cảnh Vân Tiêu chém giết Gia Cát Tần Xuyên, thì giờ khắc này, nàng đã sớm ra tay đánh hắn rồi.
Tiếp đó, Gia Cát Mộc Hạ cũng chẳng thèm nói thêm gì với Cảnh Vân Tiêu nữa. Bởi nàng biết, nếu cứ tiếp tục, Cảnh Vân Tiêu có lẽ sẽ nói ra những thứ càng thêm dơ bẩn, ô uế. Lập tức, nàng lấy ra một cây trúc pháo, giơ thẳng lên không trung. Cây trúc pháo ấy liền vút lên trời, rồi bung nở những tia sáng rực rỡ trên nền trời.
Ngay khi cây trúc pháo ấy vừa bung nở không lâu, một tên thủ vệ cưỡi Kiếm Ưng đã xuất hiện trên không trung, phía trên vị trí của Gia Cát Mộc Hạ. Tên thủ vệ đó vừa nhìn thấy Gia Cát Mộc Hạ, liền lập tức quỳ một gối xuống, vô cùng cung kính nói: “Tiểu nhân bái kiến Tam công chúa. Không biết Tam công chúa có gì muốn phân phó?”
Gia Cát Mộc Hạ lạnh lùng cười một tiếng, ngón ngọc chỉ thẳng vào Cảnh Vân Tiêu: “Ngươi hãy đi tâu với Bệ Hạ rằng Cảnh Vân Tiêu đã mưu hại Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử, có ý đồ mưu phản, lý nên giết không tha.”
Tiên Hiệp: kiem-đao-doc-ton" rel="nofollow">Kiếm Đạo Độc Tôn