“Câm miệng.” Liễu Hải quát lớn một tiếng, tức đến méo cả miệng. Bảo ngươi trăng trối di ngôn chẳng qua chỉ là một lời nói ác thôi, được không? Ngươi lại còn nghiêm túc dặn dò sao? Lại còn muốn lấy vợ sinh một đàn con? Sao ngươi không chết luôn đi?
Cảnh Vân Tiêu nghe vậy thì không vui rồi: “Đại thúc đây, là ngươi bảo ta nói di ngôn đấy chứ? Ngươi tưởng ta muốn nói sao? Giờ ta đã nói rồi, ngươi lại bắt ta câm miệng, rốt cuộc ngươi muốn ta nói hay không nói đây? Nếu muốn ta nói, vậy thì ta tiếp tục nhé. Mỗi ngày ta sẽ trang điểm cho con gái ta thật xinh đẹp lộng lẫy, để chúng kiêu sa rực rỡ, trở thành đối tượng được ngưỡng mộ nhất của những anh hùng hào kiệt khắp thiên hạ như ta...”
“Câm miệng.” Liễu Hải tức đến muốn hộc máu.
“Ha ha ha ha.” Còn Băng Linh trong Băng Linh Kiếm đã cười nghiêng ngả. “Thằng nhóc thối tha, không ngờ ngươi lại có khiếu hài hước đến vậy. Ha ha ha ha, ta cười chết mất thôi.” Băng Linh cười phóng túng.
Nhưng Liễu Hải đã không thể nhịn được nữa. Ngay sau đó, hắn ra tay ngay lập tức.
“Khoan đã.” Chỉ là, Cảnh Vân Tiêu lại gọi hắn dừng lại.
“Thôi được, nếu ngươi không muốn nghe ta nói di ngôn, ta không nói nữa là được. Giờ chúng ta hãy nói chuyện khác đi, ví dụ như Tiền Long mời ngươi đến giết ta, rốt cuộc đã đưa cho ngươi bao nhiêu tiền? Một trăm lượng? Hai trăm lượng? Hay một ngàn lượng? Hay thậm chí một vạn lượng?”
“Đây không phải là chuyện ngươi nên biết, ngươi chỉ cần biết rằng, ngươi sắp chết trong tay ta là được.” Liễu Hải dùng giọng nói lạnh như băng trả lời. Nói xong, lại muốn ra tay.
“Chậm đã.” Cảnh Vân Tiêu lại một lần nữa gọi dừng lại.
“Tiểu tử, đừng nóng vội. Nghe ta nói, ngươi giúp Tiền Long giết ta chẳng phải là vì tiền tài sao? Ngươi không nói cho ta biết Tiền Long đưa ngươi bao nhiêu cũng được, ngươi cứ ra giá đi. Có thể ra giá gấp đôi, gấp ba, gấp bốn, thậm chí gấp mười lần so với Tiền Long. Ta đều có thể đáp ứng ngươi, ngươi nhận lời Tiền Long đến giết ta, chẳng phải cũng vì tiền sao? Ta nói cho ngươi biết, bản thiếu gia thứ gì cũng thiếu, chỉ có tiền là nhiều. Ra đi, ra giá đi, để chúng ta có một quan hệ đối tác vui vẻ.” Cảnh Vân Tiêu nói chuyện trôi chảy.
Liễu Hải mặt đầy vạch đen.
“Tiểu tử, đừng phí công vô ích nữa. Ám Sát Môn chúng ta có đạo đức nghề nghiệp, tuyệt đối sẽ không vì nhiều tiền hơn mà quay lưng phản bội.” Liễu Hải lạnh lùng quát.
“Ngươi quả nhiên là người của Ám Sát Môn. Hay lắm, cái tên Tiền Long này vậy mà lại mời cả Ám Sát Môn đến, vậy thì lần này nếu ta không diệt Tiền Long Sơn Trang của hắn thì e rằng sẽ có lỗi với hắn mất. Thôi được, ta nghỉ ngơi đủ rồi, tiếp tục lên đường đây. Hẹn ngày gặp lại.”
Cảnh Vân Tiêu tự mình nói một tràng dài, sau đó lấy Băng Linh Kiếm ra, ôm vào lòng, rồi nói với Băng Linh: “Băng Linh, giờ ngươi có thể đưa ta bay rồi, chúng ta thoát khỏi lão thúc này trước đã.”
Vốn đĩ, Cảnh Vân Tiêu định xem liệu có thể dùng tiền mua chuộc sát thủ này không, nhưng không ngờ lại không thành công. Vậy thì hắn chỉ đành cầu cứu Băng Linh tạm thời giúp hẳn cắt đuôi sát thủ này.
Nào ngờ nha đầu Băng Linh này rất thù dai, nhớ đến trước đó nàng chủ động nói muốn đưa Cảnh Vân Tiêu bay lên trời nhưng lại bị từ chối, còn bị Cảnh Vân Tiêu dạy ngược lại một trận, Băng Linh liền cố tình giả vờ làm bộ làm tịch mà nói: “A, ta làm sao thế nhỉ? Linh hồn của ta hình như lại suy yếu rồi, giờ không còn chút sức lực nào nữa, một giây cũng không bay lên được. Phải làm sao đây? Ngươi nói xem ta phải làm sao đây?”
Cảnh Vân Tiêu một trận toát mồ hôi hột. Băng Linh này có cần phải giở tính khí như vậy không? Đây là lúc nào rồi chứ.
Nhưng không còn cách nào, ai bảo trước đó mình mồm tiện trêu chọc đến tiểu cô nãi nãi này chứ? Hậu quả do chính mình gây ra, giờ có khóc cũng phải chấp nhận thôi.
Cảnh Vân Tiêu đành cười hề hề nịnh bợ nói: “Băng Linh yêu quý của ta, ngươi là tuyệt vời nhất, ngươi là mỹ nữ đẹp nhất thế gian, ngươi là phù dung xuất thủy, dung mạo như tiên nữ, tấm lòng lương thiện, khoan hồng độ lượng, ghét nhất loại người bụng dạ hẹp hòi. Phải không?”
Nào ngờ Băng Linh không hề chấp nhận.
“Vân Tiêu xấu xa của ta, ngươi là kẻ tệ nhất. Ngươi là người đàn ông tồi tệ nhất thế gian, vừa thô lỗ vừa xấu xí, lại còn tâm hồn hẹp hòi, so đo tính toán, đúng vậy, loại người bụng dạ hẹp hòi như ngươi chính là thứ ta ghét nhất.” Băng Linh trả lời.
Cảnh Vân Tiêu sụp đổ. Thế này còn nói chuyện tử tế được nữa không? Còn có thể vui vẻ làm bạn được nữa không?
Vì lần này, Cảnh Vân Tiêu nói chuyện với Băng Linh không dùng tâm niệm mà nói thẳng ra tiếng, thế nên Liễu Hải ở bên cạnh chỉ thấy Cảnh Vân Tiêu cứ lảm nhảm với một thanh kiếm, cảnh tượng này khiến hắn nhìn ngây người một lúc lâu.
Ngay sau đó, hắn mới hoàn hồn lại, quát vào mặt Cảnh Vân Tiêu: “Tiểu tử, ngươi nghĩ cứ giả thần giả quỷ như vậy là có thể lừa gạt được ta sao?”
Lần này, Liễu Hải đã ra tay thật rồi. Một quyền tung ra, một đạo quyền kình như một viên đạn pháo ùng ùng lao về phía Cảnh Vân Tiêu.
“...” Cảnh Vân Tiêu cảm nhận được một luồng chiến ý, tâm thần chấn động, lập tức tung một quyền ra, va chạm mạnh mẽ với quyền của đối phương, từ đó chặn đứng thế công của Liễu Hải.
Nhưng đây chỉ là một chiêu thăm dò của Liễu Hải, tiếp đó, Liễu Hải cả người nhảy vọt lên, thế công mạnh mẽ hơn, cuồn cuộn như sóng thần ập đến Cảnh Vân Tiêu.
“Khoan đã.” Cảnh Vân Tiêu giơ ra thủ thế “khoan đã” đặc trưng, nhưng lần này hoàn toàn chẳng có tác dụng gì. Liễu Hải đã hoàn toàn không thèm để ý đến hắn nữa.
Những đòn tấn công mạnh mẽ cứ thế ập đến, rõ ràng là không muốn cho Cảnh Vân Tiêu đường sống.
“Đế Vân Thủ.” Liễu Hải quát lớn một tiếng, nhanh chóng ngưng tụ chưởng ấn trên không trung, ngay lập tức hai tay hắn như biến thành những vũ khí sắc bén, trên lòng bàn tay thậm chí còn truyền đến cảm giác sắc bén đến tột độ, đồng thời, một luồng lực lượng hủy điệt mạnh mẽ từ hai tay hắn lan ra, khiến tim Cảnh Vân Tiêu cũng đập mạnh một cái.
“Đế Hỏa Thần Thể.” “Kiếm Thế.” Tiếng quát khẽ của Cảnh Vân Tiêu vang lên, cùng lúc đó Băng Linh Kiếm trong tay đột nhiên giáng xuống giữa không trung.
Một luồng Kiếm Thế mạnh mẽ lập tức trào dâng, đánh tan phần lớn thế công của Liễu Hải, còn phần còn lại thì giáng xuống người Cảnh Vân Tiêu, nhưng may mắn thay Cảnh Vân Tiêu có Đế Hỏa Thần Thể hộ thể, nên chỉ lùi lại mấy bước mà thôi, không hề bị thương.
“Chậc chậc, ngươi tiểu tử quả nhiên có chút bản lĩnh, tuổi còn trẻ, hơn nữa mới chỉ Linh Vũ Cảnh cấp chín mà đã có chiến lực như vậy, thảo nào Tiền Long lại tìm Ám Sát Môn chúng ta đến giết ngươi. Nhưng rất đáng tiếc, ngươi đã gặp phải ta, đời này của ngươi cũng nên kết thúc tại đây rồi.”
Trong mắt Liễu Hải thoáng hiện lên một tia kinh ngạc và nghi ngờ về chiến lực của Cảnh Vân Tiêu, nhưng chỉ trong chốc lát, sự kinh ngạc này đã tan biến không còn chút nào, thay vào đó là một luồng sát ý càng thêm nồng đậm.
Ngay lúc này, Liễu Hải không còn giữ lại chiêu nào nữa, thủ ấn của hắn không ngừng biến đổi, Huyền Lực trên người như núi lửa phun trào, bùng nổ ra một cảm giác vô cùng nóng bỏng, mà luồng Huyền Lực đó cuối cùng còn ngưng tụ thành một quang cầu lớn bằng quả bóng đá trong lòng bàn tay hắn, trên quang cầu không ngừng có các lực lượng huyền diệu cuộn trào, loại lực lượng đó khiến Cảnh Vân Tiêu cảm nhận được một mùi vị tử vong.
Tiên Hiệp: tai-sinh-vo-han-trong-the-gioi-quy-di" rel="nofollow">Tái Sinh Vô Hạn Trong Thế Giới Quỷ Dị