Đối với người ngoài mà nói, tình cảnh của câu lạc bộ QIF thực ra rất đơn giản:
Giai đoạn cuối của vòng bảng có tuyển thủ vì lý do bất khả kháng mà vắng mặt, phong độ của tuyển thủ dự bị lại khó lòng gánh vác nổi đội ngũ, dẫn đến việc dù đội có giành được suất vào vòng play-off thì kết quả của mùa giải mùa xuân cũng chẳng mấy khả quan.
Còn về PGS, thì thậm chí không cần phải nghĩ tới nữa.
Trước tình cảnh như vậy, những người chơi không biết nội tình chỉ có thể quy kết tất cả vào vận may.
Chuyện sinh lão bệnh tử, ai mà lường trước được chứ?
Cùng lắm thì chỉ có thể trách câu lạc bộ không chuẩn bị kỹ lưỡng về công tác đào tạo trẻ và dự bị, nhưng có một chuyện không thể bỏ qua.
Trước khi server quốc gia ra mắt, rất nhiều câu lạc bộ đều đang phải bù lỗ để vận hành, trong tình cảnh đó, giữ được đội hình chủ lực đã là tốt lắm rồi, ai mà đi chuẩn bị nhiều dự bị, thậm chí là một bộ đội hình thứ hai chứ?
Cho dù năm nay server quốc gia đã lên sóng, nhưng cũng chỉ mới bắt đầu, nhân sự mới mà các câu lạc bộ lớn đào tạo vẫn chưa bắt kịp nhịp độ.
Về phần thuê mượn tuyển thủ, người trong giới đều biết nội tình. QIF ra ngoài chỉ có thể tuyên bố là tuyển thủ của các câu lạc bộ khác không thích nghi được với phong cách của đội, không thể nào nói thẳng là có kẻ đứng sau giở trò, ngăn cản các câu lạc bộ khác cho thuê người.
Mà tất cả những chuyện này, kẻ khởi xướng lại chính là Liêu Thu Bình.
Phương Lạc dù có vắt óc suy nghĩ cũng không thể ngờ được là người này.
Đêm hôm diễn ra trận đấu tại khu vực Vikendi, cậu nhận được hồi âm từ chiến hữu Hồ Văn Lâm, cung cấp cho cậu một phương thức liên lạc và tên tuổi.
Cùng lúc đó, cậu cũng nhận được tin nhắn từ 4 người chiến hữu khác.
Nội dung cụ thể thì không cần phải nói cũng rõ, hiển nhiên là Hồ Văn Lâm đã kể lại tình cảnh của mình cho những người khác, nên đám người này mới đồng loạt gửi tin nhắn cho cậu cùng một lúc.
“Cảm ơn nhé, lão Hồ. Khi nào nghỉ phép thì đến Thượng Hải, tôi mời!” Phương Lạc gõ phím trả lời.
Tin nhắn vừa gửi đi, phía bên kia chưa phản hồi ngay. Cũng may Phương Lạc không trông chờ đối phương trả lời tức thì. Tuy nhiên, ngay khi cậu thông qua phương thức liên lạc mà Hồ Văn Lâm cung cấp để kết nối với người kia, bàn bạc xong xuôi các vấn đề cụ thể, thì phía Hồ Văn Lâm đã có hồi âm.
“Cảm ơn gì chứ, đội trưởng đã nói rồi, người của chúng ta ra ngoài không được chủ động gây sự, nhưng tuyệt đối không được để kẻ khác bắt nạt. Chỉ cần mình đứng ở lý lẽ thì không phải sợ ai cả.
Hơn nữa, chuyện này của cậu, kẻ đứng sau chắc chắn đã dùng những giao dịch không minh bạch. Kẻ quen dùng thủ đoạn này để bắt nạt người khác thì cái đuôi chắc chắn không sạch sẽ.
Nếu không phải vì chúng ta không được phép can thiệp vào việc dân sự, thì tôi đã gọi điện thẳng cho cậu tôi rồi.”
Nghe xong tin nhắn thoại Hồ Văn Lâm gửi tới, Phương Lạc lại nói lời cảm ơn. Còn về việc hỏi han cuộc sống như những người bạn bình thường thì tất nhiên là không có.
“Cố lên nhé, mang cái cúp vô địch về đây. Tôi tra thử cái game của cậu rồi, năm kia lúc giành quán quân, đại sứ quán còn đích thân gửi tặng quốc kỳ đấy, cố gắng khiến họ gửi thêm lần nữa đi! Ha ha ha!”
“Chắc chắn rồi!” Phương Lạc nhanh chóng trả lời, trên mặt lộ ra ý cười. Nhưng rất nhanh, những ký ức cũ hiện lên trong đầu, nụ cười cũng nhạt bớt đi:
“Anh em, lúc làm nhiệm vụ chú ý an toàn, bảo trọng!”
“Bớt lải nhải đi, tôi còn phải làm phù rể cho cậu đấy, sao có thể không bảo trọng được!”
Chàng trai từng ngồi trước máy tính vẻ mặt thư sinh năm nào, sớm đã bị họ đồng hóa. Bây giờ mở miệng ra mà không đệm vài câu thô tục thì đã chẳng phải là Hồ Văn Lâm nữa rồi.
Đang nghĩ về dáng vẻ của Hồ Văn Lâm ngày mới nhập ngũ, cậu lại gửi thêm một tin nhắn thoại: “Mà này, cái cô nàng mà cậu thầm thương trộm nhớ ấy, đã cưa đổ chưa?”
Phương Lạc khẽ nhướng mày: “Phạm quy rồi đấy nhé, cậu dám tự ý điều tra tôi.”
“Ha ha, chút chuyện của cậu mà cần tôi phải điều tra sao? Chỉ cần động ngón tay là biết ngay. Tôi còn thấy cả lịch sử liên lạc video của cậu, không ít lần video với cô ấy đâu nhé.” Hồ Văn Lâm cười hì hì.
“Cậu phải gọi là chị dâu đấy.” Phương Lạc nghiêm túc nhấn mạnh.
“Đúng đúng đúng, phải gọi chứ. Lần tới nghỉ phép, tôi sẽ tới tìm cậu! Tôi phải xem chị dâu rốt cuộc là tuyệt sắc giai nhân thế nào mà khiến cậu ngày nào tập luyện cũng ôm ảnh cô ấy đi ngủ.”
“Không vấn đề gì!”
Cuộc trò chuyện với Hồ Văn Lâm nhanh chóng kết thúc. Người mà lão Hồ giới thiệu tới giúp Phương Lạc điều tra sự việc này tên là Trần Hâm.
Vị cao thủ này chỉ mất đến chiều hôm sau đã làm rõ đầu đuôi sự việc cho Phương Lạc. Nhìn thấy tình hình cụ thể, Phương Lạc thật sự bị chấn động.
Vừa kinh ngạc lại vừa cảm thấy khâm phục một cách khó hiểu.
Tên Liêu Thu Bình này thế mà từ tháng Giêng, tức là tầm dịp Tết, đã cố tình hay vô ý điều tra tình hình của mấy tuyển thủ trong đội rồi.
Thù oán gì mà sâu đậm thế không biết...
Lại còn phải nhắm vào mình như vậy...
Đặc biệt là khi nhìn thấy Liêu Thu Bình bám váy một bà cô giàu có, Phương Lạc chỉ biết câm nín.
Đây chẳng phải là phiên bản đời thực của ‘khởi đầu có vợ bốn mươi tuổi’ sao?
“Việc cha của Mã Cương đột ngột phát bệnh, có thể tìm ra bằng chứng xác thực chứng minh là bọn chúng cố ý không?” Phương Lạc nhíu mày hỏi Trần Hâm.
“Rất khó.”
Trần Hâm lắc đầu: “Chúng ta phải thừa nhận, chiêu này của đối thủ chơi rất đẹp. Sức khỏe của cha Mã vốn đã là ung thư giai đoạn cuối, chỉ là vì ngày thường cơ thể vẫn tạm ổn nên chưa thực sự phát tác.
Khi không có ghi âm cuộc trò chuyện hay những bằng chứng xác thực tương tự, dù biết đối phương cố tình giật dây thì cũng không làm gì được bọn chúng.
Hơn nữa...
Đối phương chỉ là thúc đẩy thời gian phát bệnh lên sớm một chút. Chúng ta đều biết điều này chẳng khác nào giết người, nhưng cũng chỉ có thể đứng nhìn.”
Phương Lạc khẽ hạ mí mắt, sắc mặt khó coi.
Câu ‘giết người’ của Trần Hâm đã nói trúng tim đen của cậu.
Liêu Thu Bình điều tra tình hình sinh hoạt thường ngày của các tuyển thủ, tình cờ biết được cha của Mã Cương cuối năm thường xuyên có những cơn đau vặt.
Thông qua quan sát chuyên biệt, hắn phán đoán cha Mã có thể mắc bệnh nặng, nên đã sắp xếp người tới rủ rê cha Mã ‘giao lưu tình cảm’, liên tiếp mấy ngày đêm thức trắng uống rượu, cuối cùng cũng phát bệnh.
Mà người được sắp xếp đi thực hiện tất cả những việc này lại không để lộ bất kỳ sơ hở rõ ràng nào.
Người đó là đi thầu ruộng đất, bản thân cũng đúng là một nhà thầu.
Chỉ là tình cờ công ty mẹ lại là một công ty con nằm trong tay bà cô giàu có mà Liêu Thu Bình đang bám vào. Liêu Thu Bình sau khi tìm được người đó, cũng chỉ nói với ông ta là quê của Mã Cương có đất có thể thầu được.
Còn việc tại sao người kia lại lôi kéo cha Mã thức trắng mấy đêm uống rượu, người ta cũng có lý do chính đáng: bạn cũ gặp nhau, uống vài chén, hàn huyên suốt đêm, đều rất bình thường, mọi chuyện đều có thể giải thích được.
Nhưng dù thế nào đi nữa, chuyện này nếu cứ để trôi qua như vậy, trong lòng Phương Lạc không thể nào yên ổn.
“Anh em, người đàn bà kia không dễ đụng vào đâu. Chồng bà ta có chân trong hệ thống, gia sản hùng hậu. Hai người tuy là hôn nhân gia tộc, ai sống cuộc sống của người nấy, nhưng dẫu sao cũng có một đứa con trai, sợi dây liên kết vẫn ở đó.
Chuyện này nếu không nắm được bằng chứng xác thực thì đối với bọn họ, ngay cả sự đe dọa cũng không có.” Trần Hâm thấy sắc mặt Phương Lạc khó coi, không nhịn được nhắc nhở một câu.
“Chẳng lẽ cứ thế mà bỏ qua sao?”