Có thể nói, Phi Hoa Tông rơi vào cục diện ngày nay phần lớn là do một tay Sở Vân Phàm thúc đẩy. Với Sở Vân Phàm, việc này chỉ là tiêu diệt vài kẻ địch mạnh, nhưng với Phi Hoa Tông, đó thực sự là một sự sụp đố, long trời lờ đất.
Việc mất đi một cao thủ hàng đầu như tông chủ khiến Phi Hoa Tông đối mặt với vô vàn tai họa. Tu vi của tông chủ Phi Hoa Tông đạt tới Thần Thông cảnh tầng sáu, bù đắp được sự thiếu hụt của rất nhiều cao thủ Thần Thông cảnh tầm thường.
Tình hình của Phi Hoa Tông thậm chí còn tồi tệ hơn Đường gia trước đây. Ít nhất, Đường gia vẫn còn vũ khí hạt nhân để tự vệ, không ai dám dồn ép họ đến đường cùng.
Phi Hoa Tông thì không có những thủ đoạn đó. Từ khi Sở Vân Phàm tiêu diệt tông chủ đến nay chưa được bao lâu, toàn bộ cơ nghiệp của Phi Hoa Tông đã bị các thế lực khác ngấm ngầm chiếm đoạt.
Trong ba ngày này, Sở Vân Phàm cũng thu hoạch được không ít. Ít nhất, hắn đã nắm được tình hình thế cục trong Thánh Địa. Khác với Côn Lôn giới, nơi các quốc gia hợp thành một chính phủ thống nhất, trong Thánh Địa, các tông môn hoặc những thế gia khổng lồ như Ngụy gia mới là những thế lực thống trị thực sự.
Mỗi tông môn đều có một số lượng thành trì nhất định quy phục. Các thành trì này cung cấp tài nguyên tu luyện cho tông môn và thế gia, đổi lại, các tông môn và thế gia sẽ bảo vệ họ khỏi sự xâm lăng của kẻ địch, trở thành chỗ dựa vững chắc.
Số lượng thành trì quy phục phụ thuộc vào thực lực của tông môn. Phi Hoa Tông ở Liên bang có ba cao thủ Thần Thông cảnh tọa trấn, được coi là cực kỳ hùng mạnh, nhưng ở Thánh Địa, họ chỉ được xem là thế lực nhị lưu.
Nguyên nhân là vì tông chủ của họ chỉ có tu vi Thần Thông cảnh tầng sáu. Các thế lực nhất lưu phải có ít nhất một cao thủ Thần Thông cảnh tầng bảy tọa trấn mới đủ tư cách gia nhập hàng ngũ này.
Khác với Liên bang nhân loại ở Côn Lôn giới, Thánh Địa không có nhiều vũ khí công nghệ cao, do đó vai trò của các cao thủ hàng đầu được đề cao hơn bao giờ hết.
Đoàn người thuộc Thiên Hà Thành này thực chất là một thành trì lệ thuộc Phi Hoa Tông. Xe ngựa của họ chở cống phẩm dâng lên Phi Hoa Tông.
Không ngờ, trên đường đi họ nghe tin Phi Hoa Tông bị tiêu diệt. Mất đi sự che chở của tông môn, tất cả đều hoang mang lo sợ.
Trong Thánh Địa, không có chỗ dựa đồng nghĩa với việc tự viết lên trán dòng chữ "dễ bị bắt nạt." Chắc chắn sẽ sớm có chiến tranh nổ ra.
Sở Vân Phàm xuống xe ngựa, ngồi xếp bằng bên dòng suối, bắt đầu mượn sức mạnh của đất trời để khôi phục thương thế. Sau ba ngày, hắn đã không còn yếu ớt như trước.
Khi được đoàn người này cứu ba ngày trước, Sở Vân Phàm đang ở trạng thái suy yếu nhất. Giờ đây, hắn đã khôi phục tương đương với sức chiến đấu ở cảnh giới Tiên Thiên đỉnh phong.
Hắn có thể dễ dàng tàn sát cả đoàn người này, mặc dù trong đội cũng có một cao thủ Tiên Thiên đỉnh phong ẩn mình.
Đó là lão bộc bí ẩn đi theo bên cạnh Lâm Hạo Nhân, con trai thành chủ.
Với người thường, lão bộc này rất mạnh, nhưng đối thủ của lão là Sở Vân Phàm, dù không ở đỉnh cao, hắn cũng chỉ cần ba quyền là có thể giết chết lão.
Hiện tại, Sở Vân Phàm đang dốc toàn lực khôi phục. Chỉ cần khôi phục lại Thần Thông cảnh, mọi vấn đề sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Sở Vân Phàm hô hấp có quy luật, nếu quan sát kỹ, sẽ thấy linh khí xung quanh đang cuồn cuộn tràn vào cơ thể hắn.
Càng nhiều linh khí được hấp thụ, tốc độ khôi phục của hắn càng nhanh.
Động tĩnh chữa thương của Sở Vân Phàm thu hút sự chú ý của đội hộ vệ xe ngựa. Tuy nhiên, đây không phải là lần đầu tiên Sở Vân Phàm làm như vậy nên họ cũng đã quen.
Lâm Hạo Nhân chỉ liếc nhìn Sở Vân Phàm đầy dè chừng. Với tu vi của hắn, hắn có thể cảm nhận rõ ràng linh khí đang không ngừng đổ dồn về phía Sở Vân Phàm, sau đó bị hắn hấp thụ.
Trong thời điểm nhạy cảm này, một người không rõ lai lịch như Sở Vân Phàm đột nhiên xuất hiện, hắn không thể không nghi ngờ.
Nhưng vì tiểu muội hết lòng muốn cứu người, hắn cũng đành mặc kệ. Tiểu muội xưa nay thiện tâm, hắn không muốn tranh cãi với muội ấy về chuyện này.
Quan trọng nhất là hắn tự tin có thể trấn áp được Sở Vân Phàm. Dưới con mắt hắn, Sở Vân Phàm vẫn tiều tụy như người bệnh, không cảm nhận được chút dấu vết tu vi nào, rõ ràng là bị thương rất nặng.
Nếu Sở Vân Phàm dám có bất kỳ dị động nào, hắn có thể hạ gục ngay lập tức. Chưa kể còn có Lâm bá, người đã theo họ nhiều năm, luôn giám sát mọi hành động của Sở Vân Phàm. Trừ khi hắn là cao thủ Thần Thông cảnh, nếu không tuyệt đối không phải đối thủ của Lâm bá.
Sau từng lớp bảo hiểm như vậy, hắn mới miễn cưỡng đồng ý mang Sở Vân Phàm đến Thiên Hà Thành rồi thả hắn đi.
Sở Vân Phàm đương nhiên biết việc mình chữa thương thu hút sự chú ý của nhiều người, nhưng hắn không quan tâm. Hắn chỉ không ngừng vận chuyển Thôn Thiên Công, hấp thụ linh khí để chuyển hóa thành sức mạnh của mình.
Tốc độ hấp thụ linh khí của hắn vô cùng kinh người, có thể dùng từ "nuốt chửng" để hình dung.
Rất lâu sau, hắn mở mắt, trên mặt lộ ra vài phần vui mừng.
Sau ba ngày, thực lực của hắn cuối cùng cũng khôi phục lại cảnh giới Thần Thông cảnh, dù chỉ là một phần nhỏ so với đỉnh cao, nhưng đây là một dấu hiệu tốt.
Khi khôi phục lại Thần Thông cảnh, hắn có thể sử dụng pháp lực, tốc độ khôi phục sẽ nhanh hơn ít nhất mười lần so với trước đây.
Chắc chắn không lâu nữa hắn sẽ khôi phục lại đỉnh cao.
Vừa mở mắt ra, hắn đã thấy một bóng dáng kiều diễm bước xuống từ một chiếc xe ngựa trang hoàng lộng lẫy. Đó là một thiếu nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, da trắng như tuyết, ngũ quan tinh xảo, có ba phần giống Lâm Hạo Nhân, tràn đầy sức sống thanh xuân.
Đây chính là một trong những chủ nhân của đoàn xe, con gái út của thành chủ Thiên Hà Thành, Lâm Thần Hi.
Cũng chính Lâm Thần Hi là người đã kiên quyết cứu Sở Vân Phàm ba ngày trước. Nhờ có cô, Sở Vân Phàm mới được đoàn xe thu nhận, nếu không, dù là Lâm Hạo Nhân hay những người khác, đều rõ ràng đề phòng hắn.
Nhưng điều này cũng rất bình thường. Nếu đổi lại là hắn, đối mặt với một người không rõ lai lịch như vậy, hắn cũng không thể yên tâm để người đó gia nhập đoàn xe của mình.
"Sở đại ca, huynh khôi phục rồi sao?" Lâm Thần Hi mở to đôi mắt nhìn Sở Vân Phàm hỏi.
Sở Vân Phàm gật đầu: "Xem như đã khôi phục một phần. Ba ngày qua, đa tạ Lâm cô nương cưu mang. Nếu không có cô nương giúp đỡ, có lẽ ta đã chôn thây trong bụng thú rồi cũng nên!"
"Huynh nói dối! Ta không tin huynh sẽ bị thú ăn thịt!" Lâm Thần Hi lắc đầu, vẻ mặt không tin...
Ps: Cầu phiếu đề cử truyện Ngũ Hành Thiên, mong anh em ủng hộ Hoàng Châu!