Cuối cùng, trong sự im lặng bao trùm, một người cất tiếng. Kẻ này hắn không phải hạng tầm thường, bởi sau trận chiến kinh hoàng vừa qua, chắng còn Tiên Thiên võ giả nào dám lớn lối đòi giết Sở Vân Phàm. Dẫu không có luật pháp nào bảo vệ, thì Thần Thông cảnh cũng đâu phải thứ dễ xơi với kẻ thường.
Đặc biệt, rất nhiều cao thủ Thần Thông cảnh, dù có ý định hay không muốn giết Sở Vân Phàm, đều ít nhiều lên tiếng, cho rằng đám Tiên Thiên võ giả kia tự tìm đường chết, rước nhục vào thân.
Bất kể lập trường của họ là gì, khi chứng kiến Sở Vân Phàm mất hết sức chiến đấu, bị người vây công, ai nấy đều dâng lên cảm giác "thỏ chết cáo thương".
Thần Thông cảnh ở Côn Lôn giới, vốn cao cao tại thượng, vượt lên trên chúng sinh. Uy danh này là do vô số Thần Thông cảnh cùng nhau tạo dựng.
Nếu đám người kia dám cả gan vây giết Sở Vân Phàm, liệu có ngày chúng cũng dám vây giết bọn họ hay không? Dù đang ở đỉnh cao, họ chẳng hề sợ hãi, nhưng ai mà chẳng có sinh lão bệnh tử? Nhỡ có ngày sa sút, chẳng phải "hổ xuống đồng bằng bị chó khinh" sao?
Thế nên, thật hiếm thấy khi có nhiều Thần Thông cảnh không mấy thân thiết với Sở Vân Phàm lại đứng ra bênh vực hắn.
Ý của họ rất rõ ràng: Sở Vân Phàm có thể chết, nhưng chỉ có thể chết dưới tay cao thủ Thần Thông cảnh, đừng hòng mơ tới chuyện đó với lũ Tiên Thiên.
Một kẻ Tiên Thiên giết được Thần Thông cảnh như Sở Vân Phàm là đủ rồi, quyết không cho phép có thêm ai nữa.
Và kẻ dám lớn tiếng vào lúc này, rất nhanh đã bị người ta nhận ra.
"Lại là Quỷ Đường Lang vực ngoại!"
Khi người này không hề che giấu thân phận mà đứng ra, mọi người nhanh chóng nhận ra hắn. Hóa ra đó là một cao thủ Thần Thông cảnh.
Trong xã hội thông tin phát triển như vũ bão ngày nay, tin tức về Quỷ Đường Lang nhanh chóng được tìm ra. Hắn là một cao thủ Thần Thông cảnh đến từ vực ngoại, nhưng khác với những cao thủ khác, Quỷ Đường Lang không lập giáo phái, mà là một lính đánh thuê chính hiệu.
Giết người phóng hỏa, gây chiến tranh, không chuyện ác nào không làm. Chỉ cần có tiền, là thuê được Quỷ Đường Lang. Thậm chí, vì tu vi mạnh mẽ, hắn còn được mệnh danh là "lính đánh thuê mạnh nhất".
Tuy cũng nằm trong danh sách truy nã của liên bang, nhưng vì không lập giáo phái, hành tung khó đoán, lại thêm thực lực Thần Thông cảnh, hắn vẫn sống nhởn nhơ đến tận bây giờ.
Đương nhiên, điều này cũng liên quan đến việc Quỷ Đường Lang luôn cẩn trọng, không trêu chọc những cường địch, đặc biệt là cao thủ Thần Thông cảnh.
Giờ đây, thấy Sở Vân Phàm công lực hoàn toàn biến mất, lại đang ở bên ngoài, gã "lính đánh thuê mạnh nhất” Quỷ Đường Lang cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.
"Cuối cùng cũng có Thần Thông cảnh không kiềm chế được sao? Nhưng Quỷ Đường Lang chẳng lẽ không sợ Đường gia, Sở gia liên hợp vây quét sao?"
"Hắn có gì đáng sợ? Một mình hắn đơn độc, đến lúc đó trốn ra vực ngoại, ai làm gì được hắn!"
"Huống hồ, tiền treo thưởng hơn vạn tỷ, ngươi tưởng là một nhà có thể ra được sao? Sau lưng liên lụy đến bao nhiêu thế lực, thật không dám nghĩ. Có những thế lực này che chở, Sở gia, Đường gia dù phẫn nộ đến đâu, cũng làm gì được? Dù sao thì Sở Vân Phàm cũng chết rồi!"
Quỷ Đường Lang dường như chẳng quan tâm đến dư luận trên mạng, nói thẳng: "Chẳng qua là thời thế tạo anh hùng, mới khiến thằng nhãi ranh thành danh! Hôm nay ta phải phá nát Kim thân của hắn!"
Lời này vừa nói ra càng khiến những người ủng hộ Sở Vân Phàm nổi trận lôi đình.
"Lại là một kẻ chỉ biết bắt nạt kẻ yếu. Nếu Sở Vân Phàm còn thực lực, ngươi dám nói lời này sao?"
"Có bản lĩnh đợi Sở Vân Phàm khôi phục thực lực, ngươi hãy đi khiêu khích đi!"
"Đường đường lính đánh thuê mạnh nhất, lại trơ trẽn như vậy, ta cũng không ngờ tới!"
"Đáng ghét, sau lưng rốt cuộc có bao nhiêu người đang trù tính giết chết hy vọng của liên bang, của nhân loại chúng ta!"
"Thật chẳng lẽ là cây cao đón gió sao?”
Rất nhiều người lo lắng cho an nguy của Sở Vân Phàm, nhưng cũng có rất nhiều kẻ trên mạng không ngừng kêu gào. Sở Vân Phàm từ khi xuất đạo đã đắc tội quá nhiều người. Chỉ là trước kia vì thực lực của Sở Vân Phàm quá mạnh, không ai có thể làm gì được hắn.
Nhưng bây giờ khác rồi, cuối cùng họ cũng mong được thấy Sở Vân Phàm xui xẻo, lúc này toàn bộ internet đã triệt để hưng phấn.
"Ác giả ác báo, đây là Sở Vân Phàm tự tìm đường chết!"
"Thật sự là trời xanh có mắt, có người đến thu thập tên yêu nghiệt gieo họa này!"
“Tiền treo thưởng hơn vạn tỷ, cả thế giới đều là kẻ địch của hắn, ta nghĩ chẳng bao lâu nữa sẽ được nhìn thấy đầu của hắn!"
Những người ủng hộ các phe phái khác nhau cãi vã triệt để trên internet, thậm chí trong thực tế cũng xảy ra không ít xung đột vì bất đồng quan điểm.
Sở Vân Phàm cũng thấy tuyên ngôn của Quỷ Đường Lang. Hắn chỉ để lại một câu trên mạng:
"Chờ ngươi đến, giết ngươi!"
Một câu nói ngắn ngủi năm chữ, nhưng chẳng khác nào một quả bom hạt nhân, làm nổ tung toàn bộ thế giới ảo.
Đối mặt với lời kêu gào của một cao thủ Thần Thông cảnh, Sở Vân Phàm, kẻ đã mất toàn bộ chiến lực, không hề sợ hãi, trực tiếp đáp trả một câu.
Nhưng trong mắt những kẻ muốn Sở Vân Phàm phải chết, đây chẳng qua là lời mạnh miệng của hắn mà thôi.
Thần Thông cảnh và Tiên Thiên cảnh giới dù sao cũng khác nhau. Ngay cả pháp lực cũng không có, thậm chí chân khí cũng không còn, Sở Vân Phàm không thể tái hiện chiến tích huy hoàng tàn sát Thần Thông cảnh như trước kia.
"Tốt, tốt, tốt, rửa sạch cái cổ, chờ ta đến giết ngươi!"
Quỷ Đường Lang thấy câu nói của Sở Vân Phàm, tuy biết rõ hắn cố ý kích thích mình, nhưng vẫn giận tím mặt. Trong mắt hắn, Sở Vân Phàm chẳng qua là một kẻ tàn phế.
Khi biết mình muốn giết hắn, không những không nơm nớp lo sợ, trốn chưi trốn lủi, trái lại còn khiêu khích hắn, căn bản không hề coi hắn ra gì.
Hắn vốn chỉ muốn có được số tiền treo thưởng nghìn tỷ kia, bởi không ai có thể cưỡng lại sự cám dỗ của nghìn tỷ. Nhưng giờ đây, hắn đã nảy sinh sát tâm với Sở Vân Phàm.
Trong một miệng núi lửa, Sở Vân Phàm tung mình nhảy ra ngoài. Ở trong ngọn núi lửa này, vẫn không tìm thấy dấu vết của Phượng Hoàng Thảo.
Nhưng khi hắn vừa nhảy ra khỏi miệng núi lửa, đã phát hiện xung quanh dày đặc bóng người, có đến hơn mấy ngàn người, còn đông hơn cả đám Tiên Thiên cao thủ bị Sở Vân Phàm chém giết trước kia.
Đương nhiên, vì Sở Vân Phàm từng một mình chém giết hơn nghìn Tiên Thiên cao thủ, danh tiếng lẫy lừng vẫn còn đó, nên mấy ngàn người này căn bản không ai dám tới gần, chỉ dám đứng xa quan sát.
Sở Vân Phàm chăng thèm liếc nhìn bọn họ, phảng phất như họ không tồn tại. Điều này khiến họ cảm thấy hết sức uất ức. Họ đều là những người có chút danh tiếng trong ngoài liên bang, trên địa bàn của mình đều là bá chủ.
Nhưng giờ đây, Sở Vân Phàm dù đã mất hết sức chiến đấu, vẫn dám ngó lơ họ.
Tuy nhiên, cuối cùng họ vẫn phải kìm nén sự bực bội trong lòng, bởi vì họ đều biết, hôm nay đến đây là vì cái gì.
Tất cả cũng không để họ phải đợi lâu. Chỉ một lát sau, một bóng người đạp trên độn quang từ xa bay tới. Trong chốc lát, đã đến miệng núi lửa, từ trên cao nhìn xuống, nhìn Sở Vân Phàm nói: "Sở Vân Phàm, bọn họ sợ ngươi, ta thì đến để giết ngươi. Ngươi tự sát đi, để ta khỏi phải động tay, ta sẽ lưu cho ngươi toàn thây!"
PS: Các anh em cho mình xin ít nguyệt phiếu đề cử bộ Chân Võ Thế Giới ủng hộ mình với!