Đối với Sở Vân Phàm, việc tìm kiếm phương pháp đột phá không bao giờ là vấn đề. Thần Thông cảnh ở thời đại hiện tại có lẽ đã là cảnh giới chí cao vô thượng, nhưng trong nền văn rrinh siêu cổ đại thì không phải vậy.
Khi đó, các tông môn, gia tộc đều sở hữu vô số phương pháp tu luyện Thần Thông cảnh. Yếu điểm đột phá của mỗi cảnh giới Thần Thông cảnh ở mỗi tông môn lại khác nhau, nhưng về nguyên tắc, vẫn là đại đồng tiểu dị.
Với Sở Vân Phàm, việc này có lẽ chỉ tốn chút công sức, nhưng với ông tổ nhà họ Sở, Nguyên soái Chúc Bất Bình và Thiên Long lão nhân, nó không khác nào mở ra con đường thông thiên từ ngõ cụt.
Tầm quan trọng của việc này đối với họ là vô cùng lớn. Một khi đột phá, họ có thể hoàn toàn siêu thoát, ngự trị lên trên các cao thủ khác. Suy cho cùng, nếu không tính đến Vạn Yêu Sơn, Hải tộc, Thánh địa các nơi, số lượng cao thủ Thần Thông cảnh tầng bốn trong và ngoài liên bang không nhiều.
Và đây chính là món quà mà Sở Vân Phàm chuẩn bị cho họ!
Sở Hạo Nguyệt không nói gì nhiều, bởi vì những lợi ích mà ông tổ nhà họ Sở có được, đến lúc đó hắn cũng sẽ được hưởng, dù sao ông tổ nhà họ Sở chắc chắn sẽ truyền lại kinh nghiệm này.
Đường Tư Vũ lại càng không cần phải nói, mối quan hệ giữa họ không cần phải giải thích thêm.
Còn với Thiên Long lão nhân và những người khác, họ đều cảm thấy chuyến đi này quá xứng đáng. Trong trận chiến này, họ đã bỏ ra không ít, cũng bị thương, nhưng so với những gì họ nhận được, thì chẳng đáng là bao.
Đây cũng chính là hiệu quả mà Sở Vân Phàm muốn tạo ra: đi theo hắn, chắc chắn sẽ có lợi. Đặc biệt là trong tình hình hiện tại, khi có rất nhiều người trong và ngoài liên bang căm ghét hắn, những người đối xử tốt với hắn lại càng đáng quý.
Hắn sẽ không ngại để những người này nhận được những lợi ích xứng đáng.
“Ha ha ha ha, Sở Vân Phàm, ta quả nhiên không nhìn lầm người!”
Nguyên soái Chúc Bất Bình cười lớn nói.
"Nhưng mà, đã nói đến nước này, việc xử lý hậu quả cũng phải thảo luận kỹ lưỡng!"
Lời vừa dứt, ánh mắt mọi người đều hướng về Sở Vân Phàm. Sở Vân Phàm đã mơ hồ trở thành người đứng đầu, bất kể là thực lực hay sự hào phóng, đều khiến người khác không thể chê trách.
"Giang gia và Hoàng gia nếu đã tham gia vào việc dùng đạn hạt nhân tấn công Côn Lôn thành, tội này là gì, các vị hẳn rất rõ. Đề nghị của ta là, nhổ tận gốc thế lực của hai nhà, loại bỏ hoàn toàn khỏi lĩnh vực kinh doanh, chính trị và quân sự. Sau đó, phái người vào tiếp quản hai nhà. Phàm là những người tham gia vào chuyện này, xử tử không khoan nhượng. Những kẻ bình thường làm nhiều việc ác, ỷ vào thế lực của hai nhà để tác oai tác quái, cũng phải dựa theo tội trạng mà xử lý, nên thương thì thương, nên tù thì tù. Những người không liên quan, giam giữ một thời gian, tiến hành giáo dục rồi phân tán đến các địa phương, không để bọn họ có cơ hội tụ tập lần nữa!" Sở Vân Phàm nói ra nguyên tắc xử lý của mình.
"Tốt, cứ theo đó mà làm!" Chúc Bất Bình thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Ông ta lo sợ Sở Vân Phàm còn trẻ nóng tính, không chịu thiệt, khăng khăng đòi giết sạch Giang gia.
Nếu vậy, e rằng sẽ gây ra sóng gió lớn trong liên bang. Suy cho cùng, không giống như đám giáo đồ bị tẩy não ở ngoài vực, những người này đều là tinh anh của liên bang. Hai nhà, bao gồm dòng chính và chi thứ, cùng với các thân tộc xa hơn, ít nhất cũng phải mấy triệu người. Chắc chắn không phải ai cũng tham gia vào âm mưu này, phỏng chừng chín mươi chín phần trăm người không hề hay biết.
Nếu giết tất cả, giết nhầm có thể lên đến mấy triệu người, đến lúc đó ai trong và ngoài liên bang mà không khiếp sợ? Sở Vân Phàm cũng sẽ mang tiếng là Ma vương khát máu.
Cách xử lý như vậy đương nhiên là cực kỳ tốt, không giết bừa một ai, nhưng việc nhổ tận gốc thế lực trong kinh doanh, việc loại bỏ toàn bộ tộc nhân và những người có liên quan khỏi chính trị và quân sự, cộng thêm việc phân tán tộc nhân đến các địa phương, việc suy tàn của hai nhà đã là định cục.
Thời kỳ hùng mạnh của Giang gia và Hoàng gia, không biết đã đắc tội bao nhiêu người. Những người đó không dậu đổ bìm leo đã là tốt lắm rồi, việc Giang gia và Hoàng gia muốn phục hưng là căn bản không thể.
“Ngoài Giang gia và Hoàng gia ra, còn có Mạc Bắc Đấu. Bản thân Mạc Bắc Đấu là người cô đơn, không có gì đáng nói, nhưng hắn còn có đệ tử. Tất cả đều phải đưa vào danh sách truy nã, truy nã chung thân. Còn có bộ tộc Cá voi biển sâu và bộ tộc Hung ngạc biển sâu, hai tộc này nhiều lần nhắm vào ta, cũng không thể đễ dàng bỏ qua, phải bắt chúng đưa ra một câu trả lời thỏa đáng!” Sở Vân Phàm tiếp tục nói.
Hắn không phải là người rộng lượng gì. Hai tộc này nhiều lần gây khó dễ cho hắn, lại còn tích cực dẫn đường cho Hải tộc xâm nhập lục địa. Nếu có thể, Sở Vân Phàm sẽ không ngại nhổ tận gốc hai tộc này.
"Được rồi, cơ bản những gì ta cần nói là những thứ này, các vị cứ đi chuẩn bị đi. Chờ tài liệu của các vị đưa đến, ta sẽ ra tay luyện chế đan dược!" Sở Vân Phàm nói.
Mọi người đồng loạt cáo từ rời đi, rất nhanh chỉ còn lại Sở Vân Phàm và Đường Tư Vũ.
Trận đại chiến cả đêm cuối cùng cũng hạ màn, Kim Ô mọc lên ở phương đông, ánh sáng xé tan màn đêm.
Trên định tòa nhà tổng bộ Chấp pháp gia, ánh nắng vàng rực rỡ trải rộng khắp mặt đất, như những chiếc lông vũ bằng vàng, tô điểm thêm vài phần mộng ảo.
Sở Vân Phàm và Đường Tư Vũ tựa vào nhau ngồi, ánh mặt trời kéo dài bóng của họ.
Dù chỉ là tựa vào nhau ngồi, đối với Sở Vân Phàm, đó cũng là một điều vô cùng trân quý. Gần đây hai người đều bận rộn, Sở Vân Phàm vội vàng tu luyện, còn Đường Tư Vũ thì phải vừa tu luyện, vừa quản lý công việc khổng lồ của Đường gia.
Trong không khí thoang thoảng mùi thơm nhè nhẹ.
Hai người chỉ im lặng, cũng có thể cảm nhận được sự an lòng vô hạn.
Trong khi hai người tận hưởng những khoảnh khắc hiếm hơi này, thì ngoại giới đã hoàn toàn náo loạn vì trận chiến đêm qua.
Hơn mười vị cao thủ Thần Thông cảnh hàng đầu liên bang cùng xuất thủ, đây là một sự kiện kinh người đến mức nào? Chưa kể, trước đó còn xảy ra vụ nổ đạn hạt nhân tấn công Côn Lôn thành, một sự kiện siêu cấp chấn động.
Mặc dù chỉ là tấn công đặc biệt Chấp pháp bộ, nhưng đặc biệt Chấp pháp bộ lại nằm ngay trong Côn Lôn thành. Tấn công đặc biệt Chấp pháp bộ, trong mắt nhiều người, không khác gì tấn công trực tiếp Côn Lôn thành.
Nơi này từng là căn cứ đầu tiên của nhân loại tiến quân vào Côn Lôn giới, đồng thời cũng là bức bình phong cuối cùng khi rút lui về Địa Cầu. Đối với nhân loại, ý nghĩa của nó là phi phàm.
Vậy mà bây giờ, lại có người dùng đạn hạt nhân tấn công Côn Lôn thành, gần như ngay lập tức đã tạo nên một làn sóng lớn trên internet ảo.
Rất nhanh, ngọn nguồn của sự việc cũng đã lan truyền trên internet ảo, cuối cùng lôi ra hai gã khổng lồ là Giang gia và Hoàng gia. Những người khác hoặc là độc hành hiệp như Mạc Bắc Đấu, hoặc là dính đến Hải tộc, Vạn Yêu Sơn và Yêu Giáo, những thế lực vốn đã đối đầu với liên bang.
Chỉ có Giang gia và Hoàng gia được coi là thế lực trung kiên của liên bang, cuối cùng lại bùng nổ ra việc hai nhà liên thủ bắn đạn hạt nhân, dẫn đến làn sóng lớn này.