Hắn không ngờ rằng Phó bộ trưởng mà hắn tin tưởng lại có quan hệ với Lục Thần Sứ và Thất Thần Sứ.
Vào khoảnh khắc cuối cùng, bóng dáng mà hắn thấy chắc chắn là một Thần Sứ, bởi vì khí thế ấy quá đỗi tương đồng, rõ ràng là cha truyền con nối.
Bản thân trận pháp không có vấn đề gì, đúng là do Phi Hoa Tông sử dụng, nhưng đã bị người bí mật can thiệp.
Sở Vân Phàm cau mày. Tổ chức này hiển nhiên vô cùng đặc biệt, có thể thẩm thấu sâu đến vậy, thậm chí đã xâm nhập từ trước khi Sở Vân Phàm nắm quyền Đặc Biệt Chấp Pháp Bộ.
Rõ ràng đây không phải chuyện một sớm một chiều!
Thất Thần Sứ là kẻ hắn thấy thực lực kém nhất, nhưng cũng đã đạt Thần Thông cảnh. Nếu tính đến thực lực của Lục Thần Sứ, thực lực của tổ chức này có thể nói là kinh người.
Thậm chí về mặt mũi nhọn thực lực, có lẽ còn mạnh hơn cả Nhân Loại Liên Bang hiện tại. Dù Nhân Loại Liên Bang chủ yếu dựa vào vũ khí công nghệ cao, nhưng việc một thế lực đơn lẻ có thể sánh ngang sức chiến đấu hàng đầu của Nhân Loại Liên Bang đã đủ kinh người.
Từ lần đầu tiên hắn chạm trán Thất Thần Sứ, thế lực này về cơ bản đã đối đầu với hắn.
Lúc trước, khi hắn còn yếu ớt, đã đụng phải Thất Thần Sứ. Nếu không có đạn hạt nhân của Giang gia bắn tới, dọa chạy Thất Thần Sứ, e rằng hắn đã phải đối mặt với nguy hiểm.
Sau đó, Thất Thần Sứ hợp tác với Yêu Giáo Giáo chủ, vây quét hắn một lần.
Về sau, Lục Thần Sứ còn đứng ra tổ chức Sở Đại Hội, muốn mượn sức mạnh của toàn thiên hạ để chôn vùi Sở Vân Phàm.
Toàn bộ kế hoạch không thể coi là thất bại. Trên thực tế, nếu không phải Sở Vân Phàm ẩn giấu Xạ Nhật Cung, một siêu cấp đại sát khí, thì khi đối mặt đội hình như vậy, hắn chỉ có thể tránh né.
Thêm cả lần này, thiết lập cạm bẫy tập kích Sở Vân Phàm, đã là lần thứ tư. Dù Sở Vân Phàm không quan tâm đến tổ chức Thần Sứ này cũng không được.
Nếu không nhổ tận gốc tổ chức này, Sở Vân Phàm ăn ngủ không yên.
Sở Vân Phàm nghĩ, nếu những người này đều là Thần Sứ, vậy kẻ được gọi là "Ngài" là ai?
"Bất kể ngươi là ai, ta sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt!"
Sở Vân Phàm cười lạnh. Lần này coi như là một bài học. Đợi đến khi trở lại Liên Bang, nhất định phải nghĩ cách nhổ tận gốc tổ chức này.
Trên bầu trời, từng vết rách đột ngột xuất hiện, mang theo vài phần khí tức hủy diệt của mạt thế.
Người bình thường có thể không biết, nhưng hắn, người thừa kế ký ức Đan Hoàng, hiểu rõ điều này có ý nghĩa gì. Nó có nghĩa là tuổi thọ của thế giới nhỏ này đã bước vào giai đoạn đếm ngược.
Trong thiên địa không có gì là vĩnh hằng bất diệt. Ngay cả đại vũ trụ thực sự cũng sẽ sụp đổ sau vô số ức năm, huống chi là một tiểu thế giới, tuổi thọ còn lâu mới so được với đại thế giới như Côn Lôn Giới.
Nếu tính từ thời điểm siêu cổ đại văn minh bị tiêu diệt, tiểu thế giới này đi vào thời kỳ cuối cũng là điều hết sức bình thường. Do đó, tiểu thế giới cần được không ngừng bảo trì mới có thể kéo dài tuổi thọ.
Nhưng hiển nhiên, các thế lực trong Thánh Địa đều không có năng lực đó. Trên thực tế, ngay cả trong thời kỳ siêu cổ đại văn minh, thời kỳ võ đạo nhân loại cực thịnh, số thế lực có thể kéo dài tuổi thọ tiểu thế giới cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Một khi thế giới hủy diệt, người không kịp trốn thoát cũng sẽ diệt vong theo thế giới.
Lúc này, Sở Vân Phàm hiểu tại sao các thế lực trong Thánh Địa lại tìm mọi cách để tiến vào Côn Lôn Giới. Về môi trường tu hành, Thánh Địa thậm chí còn ưu việt hơn Côn Lôn Giới, nồng độ linh khí ít nhất cũng cao hơn năm phần mười.
Vì vậy, Thánh Địa thua kém Côn Lôn Giới về quy mô, nhưng lại xuất hiện vô số cao thủ, điều này cũng không phải không có lý.
Tuy nhiên, nhìn những vết rạn nứt đang đần dày đặc và lan rộng trên bầu trời, tiếu thế giới Thánh Địa này nhiều nhất là trăm năm nữa sẽ hoàn toàn tan vỡ. Hơn nữa, điều đó không có nghĩa là thế giới sẽ chỉ tan vỡ sau trăm năm. Trên thực tế, trong quá trình này, giống như người già, chức năng cơ thể suy giảm, đủ loại bệnh tật sẽ cùng nhau bộc phát.
Dần dần sẽ bắt đầu có trời long đất lở, núi lở sóng thần.
Hắn đã tiến vào Thánh Địa được ba ngày. Trong ba ngày này, thực lực của hắn không ngừng khôi phục. Với năng lực hồi phục của Hoàng Cực Chiến Thể, những vết thương như vậy sẽ nhanh chóng hồi phục.
Nhưng vết thương của hắn là do không gian loạn lưu gây ra. Trong cơ thể hắn vẫn còn không gian loạn lưu mạnh mẽ không ngừng cản trở quá trình hồi phục.
Hiện tại, hắn vừa phải khôi phục vết thương, vừa phải không ngừng trục xuất không gian loạn lưu ra khỏi cơ thể.
Sau khi tiến vào Thánh Địa, hắn bị thương nặng, hành động bất tiện, không lâu sau đã gặp đội người này, được họ cứu và cùng nhau lên đường.
Trong ba ngày này, Sở Vân Phàm cũng coi như đã nắm rõ lai lịch của đoàn người.
Thanh niên dẫn đầu tên là Lâm Hạo Nhân, là con trai của thành chủ Thiên Hà Thành gần đó. Tu vi của hắn cũng rất tốt, mới hơn hai mươi tuổi đã đạt Tiên Thiên thất trọng.
Ở Nhân Loại Liên Bang, người như vậy là học sinh giỏi trọng điểm, tương lai bước vào Tiên Thiên đỉnh cao không thành vấn đề, thậm chí có cơ hội bước vào Thần Thông cảnh.
Đi thêm một đoạn đường, đoàn người dừng lại, tựa vào bờ suối nghỉ ngơi. Ngoại trừ những người cần phải cảnh giác, tất cả mọi người đều bắt đầu thư giãn.
“Thật không ngờ, Phi Hoa Tông lớn như vậy lại nói mất là mất!”
"Đúng vậy, nghe nói hình như bao gồm cả tông chủ, các cao thủ Thần Thông cảnh đều chết ở Côn Lôn Giới. Không có cao thủ Thần Thông cảnh che chở, cơ nghiệp hiện tại đều bị người cướp đi!"
"Nhưng bây giờ Phi Hoa Tông đã bị diệt, ai sẽ giúp chúng ta đây? Chẳng lẽ chúng ta thật sự phải dâng Thiên Hà Thành cho người ta sao?"
Lúc này, những võ sĩ hộ vệ nhỏ giọng thảo luận trong lúc nghỉ ngơi, trên mặt đều mang vẻ lo lắng.
Tuy rằng họ thảo luận rất khẽ, nhưng làm sao có thể qua được tai Sở Vân Phàm. Chỉ cần suy nghĩ một chút, Sở Vân Phàm liền hiểu rõ nguyên do.
Mấy cao thủ Thần Thông cảnh của Phi Hoa Tông đều chết dưới tay Sở Vân Phàm. Vài tháng trước, ngay cả tông chủ cũng chết ở Côn Lôn Giới, chắng khác nào toàn bộ tông môn mất đi cao thủ trấn tông.
Các tông môn trong Thánh Địa lại không giống như các thế lực lớn trong Liên Bang, còn có vũ khí công nghệ cao như đạn hạt nhân để tự vệ. Không có cao thủ Thần Thông cảnh che chở, về cơ bản chẳng khác nào xong đời.
Trong thời gian ngắn ngủi, khi không có cao thủ Thần Thông cảnh che chở, cơ nghiệp của Phi Hoa Tông đã bị người cướp đi.
Những người này đều đang cảm khái Phi Hoa Tông trong thời gian ngắn ngủi đã từ huy hoàng đi đến suy yếu, nhưng chưa từng nghĩ tới, người tạo nên tất cả điều này đang ở ngay bên cạnh họ.
Ps: Cầu phiếu đề cử truyện Ngũ Hành Thiên, mong anh em ủng hộ Hoàng Châu!