Gã thanh niên áo đen như mực không biết từ lúc nào đã áp sát Sở Vân Phàm, tốc độ cực nhanh, vượt xa hai tên còn lại trong Tuyệt Vực Tam Hung. Rõ ràng, gã thanh niên áo đen này mạnh hơn và đáng sợ hơn nhiều.
Hai tên kia chỉ ở Tiên Thiên tầng ba, mạnh hơn Thích Thiếu Hoa một chút mà thôi, còn gã thanh niên áo đen này đã đạt đến một cảnh giới khác:
Tiên Thiên tầng bốn!
Khi gã tấn công, một đạo kình khí dài hơn mười mét hình thành trong không trung, ngưng tụ lại rồi lao thẳng về phía Sở Vân Phàm.
Kình khí này hóa thành một lưỡi đao khủng khiếp xé toạc cả bầu trời.
“Ta nhất định phải giết ngươi!”
Đám đông vây xem không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Nhát đao này nếu chém xuống, thậm chí có thể xé nát một bộ giáp máy trung cấp thành từng mảnh.
"Xong rồi, Sở Vân Phàm này chắc chắn phải chết!"
"Một đao này quá kinh khủng, Sở Vân Phàm phản ứng chậm mất rồi!"
"Lần này thì to chuyện, Tuyệt Vực Tam Hung giết những người kia thì không nói, nhưng Sở Vân Phàm là ai chứ? Đây là tân tinh được Liên Bang Đại Học coi trọng nhất, Liên Bang Đại Học sao có thể bỏ qua?"
"Âm!"
Ánh đao chém xuống, tạo nên một đợt sóng khí kinh khủng, bao trùm cả không gian, che khuất tầm mắt mọi người.
Khi tất cả đều cho rằng Sở Vân Phàm khó thoát khỏi cái chết, thậm chí gã thanh niên áo đen còn lộ vẻ dữ tợn trên mặt, thì giọng nói của Sở Vân Phàm vang lên:
"Tuyệt Vực Tam Hung? Chỉ có vậy thôi sao? Hôm nay ta sẽ khiến Tuyệt Vực Tam Hung các ngươi tuyệt diệt tại đây!"
Ngay sau đó, một luồng chân khí không gì sánh được hóa thành cuồng triều quét ra. Mọi người chỉ thấy thân hình Sở Vân Phàm xuất hiện giữa sân, mà nhát đao trí mạng kia không hề gây ra chút ảnh hưởng nào.
Lúc này, Sở Vân Phàm trở nên vô cùng đáng sợ. Gã thanh niên áo đen đã bước vào Tiên Thiên tầng bốn, khí thế mạnh mẽ bao trùm toàn bộ sân bãi, nhưng Sở Vân Phàm trong nhây mắt đã phá tan luồng khí thế đó, thậm chí còn mạnh hơn gấp bội.
Ầm ầm... Không khí vỡ vụn, cảnh tượng phảng phất núi lở trước mắt. Sở Vân Phàm không dùng võ học cao siêu gì, chỉ nắm chặt tay thành quyền rồi tung ra một đấm.
Quyền ra tựa như bom nổ, không khí sôi trào, quyền thế như thủy triều bao phủ.
"Không ổn!"
Gã thanh niên áo đen kịp phản ứng, thầm kêu không ổn, nhưng quyền thế như thủy triều đã bao phủ gã trong nháy mắt.
“Rống!"
Gã thanh niên áo đen thét dài, cố gắng chống đỡ, vung đao chém vào nắm đấm của Sở Vân Phàm, muốn chặt đứt nó.
"Oành!"
Ánh đao chém trúng nắm đấm của Sở Vân Phàm, nhưng không thể gây ra chút tổn thương nào, ngược lại trường đao bị bắn văng ra.
Ngay sau đó, quyền kình giáng xuống người gã.
"Phốc!”
Gã thanh niên áo đen rên lên một tiếng, cả người bay ngược ra ngoài như diều đứt dây, thảm bại trong nháy mắt, bị Sở Vân Phàm trọng thương.
Sở Vân Phàm tung quyền, mọi người chỉ cảm thấy toàn bộ quảng trường rung chuyển, mọi thứ biến mất, trước mắt chỉ còn lại một quyền trấn nhiếp lòng người.
Thậm chí, họ còn có ảo giác cú đấm này có thể đấm thủng cả trời.
Chỉ là những quyền pháp, chưởng pháp đơn giản nhất, khi đến tay Sở Vân Phàm lại có uy lực hóa tầm thường thành thần kỳ. Đây là dùng thực lực tuyệt đối để nghiền ép.
Không cần chiêu thức hoa mỹi
Mọi người lúc này mới hoàn hồn, Tuyệt Vực Tam Hung hung danh hiển hách, từng là ác mộng của không ít người, nay đã chết dưới tay Sở Vân Phàm.
"Tuyệt Vực Tam Hung xong rồi, Sở Vân Phàm mới là hung thần thực sự!"
"Thiên Long Sơn Trang phát vé mời cho hắn, tuyệt đối không sai!"
"Trước đây ta còn thấy kỳ lạ, sao Thiên Long Sơn Trang lại đưa ra quyết định như vậy, giờ mới biết, kẻ không hiểu chuyện chính là chúng ta!"
Lúc này, rất nhiều tân khách đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục Thiên Long Sơn Trang. Các đệ tử Thiên Long Sơn Trang cũng cảm thấy hãnh diện. Trước đó, việc một vài chủ nhân vé mời bị người khác đánh bại khiến nhiều người nghỉ ngờ về Thiên Long Sơn Trang.
Trong lòng họ không thoải mái, nhưng cũng không thể nói gì. Giống như Kim Cả Thiên, chỉ có thể trách hắn quá kém cỏi.
Thực lực Kim Cả Thiên không hề yếu, nhưng chỉ có thể nói là mạnh còn có người mạnh hơn. Liên Bang có vô số cao thủ, dù là ở độ tuổi này, vẫn có rất nhiều kẻ mạnh mẽ dị thường.
"Dừng tay!"
Bỗng dưng, một tiếng quát lớn vang lên, một bóng người từ xa lao đến, khí thế như sấm vang chớp giật.
Nhưng Sở Vân Phàm sao có thể dừng lại? Hắn chỉ cười lạnh một tiếng, đuổi theo gã thanh rên áo đen. Lúc này, gã ta đã vô cùng thê lương, không còn vẻ hăm hở như trước.
Thấy Sở Vân Phàm vẫn không nghe theo, gã thét dài một tiếng: "Ta muốn ngươi cùng chết!"
Là thủ lĩnh của Tuyệt Vực Tam Hung, giết người tạo dựng uy danh, trong xương cốt gã cũng có sự hung ác. Bị dồn đến bước đường này, gã không thể nhịn được nữa, bộc phát.
Một loại năng lượng đỏ ngòm bùng nổ trong cơ thể gã, khiến gã trông vô cùng đáng sợ, dữ tợn.
Một luồng chân khí cường đại đang tàn phá bên trong, tựa như bom muốn nổ tung.
“Không ổn!"
Khách mời tại chỗ, cũng như đệ tử Thiên Long Sơn Trang, đều có tu vi, lập tức nhận ra điều không tốt.
Thủ lĩnh Tuyệt Vực Tam Hung muốn tự bạo, cùng Sở Vân Phàm đồng quy vu tận. Ý nghĩ này thật hung hãn, nhưng nơi này có rất nhiều người, tất cả đều sẽ bị liên lụy.
Trong số này, người bước vào Tiên Thiên cảnh giới chỉ đếm trên đầu ngón tay, phần lớn đều ở cảnh giới Hậu Thiên. Một cao thủ Tiên Thiên tự bạo, hậu quả sẽ đáng sợ đến mức nào? Không thể tưởng tượng.
Nhưng vào lúc này, Sở Vân Phàm chỉ cười lạnh một tiếng. Cự Khuyết Trọng Kiếm sau lưng hắn rút ra, vung lên trên bầu trời một đạo kiếm quang kinh người, hầu như xé toạc thiên địa thành hai mảnh.
Thủ lĩnh Tuyệt Vực Tam Hung còn chưa kịp tự bạo, đã bị chiêu kiếm này chém thành hai nửa từ đầu đến chân, chết thảm tại chỗ.
Đến đây, Tuyệt Vực Tam Hung từng danh chấn một thời đã hoàn toàn hạ màn.
Rất nhiều người vẫn còn sững sờ. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, toàn bộ quá trình chuyển biến nhanh chóng, khiến người ta chưa kịp hoàn hồn.
Nhưng ít nhất họ biết một điều, Tuyệt Vực Tam Hung đã hoàn toàn xong đời!