Âm thanh của Sở Vân Phàm vang vọng như tiếng chuông đồng, hóa thành những đợt sóng cuồn cuộn, bao trùm lên ngọn Thanh Dương sơn, kinh động vô số chim muông.
Gần như ngay lập tức, sáu đệ tử canh giữ núi bị đánh động, vây quanh lấy hắn.
"Ngươi là ai?" Một người dẫn đầu, khoảng chừng chưa đến ba mươi tuổi, sắc mặt khó coi hỏi.
"Vừa nãy các ngươi bị điếc à?" Sở Vân Phàm cười lạnh đáp.
Thấy Sở Vân Phàm rõ ràng là "kẻ đến không có ý tốt," tên kia lập tức nổi giận: "Tiểu tử, ngươi chán sống rồi à? Ngươi tưởng nơi này là đâu mà dám xằng bậy?"
"Xằng bậy?” Sở Vân Phàm nhíu mày, "Ta nói thắng, ta không biết Thanh Dương Tông các ngươi muốn làm gì, nhưng ta khuyên các ngươi trước khi ta nổi giận thì thả em trai ta ra, Sở Vân Phít”
"Ngươi là anh trai Sở Vân Phi?"
Nghe đến cái tên Sở Vân Phi, sắc mặt đám đệ tử nhất thời biến đổi, quả nhiên là biết đến Sở Vân Phi.
Thực tế, mấy ngày trước cục cảnh sát Tây Hoa Thành còn đến hỏi thăm về chuyện này, thậm chí còn lục soát cả núi, nhưng không tìm thấy gì. Chuyện lớn như vậy, bọn họ đương nhiên biết.
Hơn nữa bọn họ cũng biết chút ít tin tức, biết Sở Vân Phi quả thật đã lên núi, nhưng sau đó thì bặt vô âm tín.
“Cái gì mà Sở Vân Phi, chúng ta chưa từng nghe nói đến người này!”
Tên đệ tử dẫn đầu phản ứng nhanh, lập tức phủ nhận có người như vậy đến đây.
Mấy ngày trước người của cục cảnh sát đến kiểm tra bọn họ cũng trả lời như vậy, lúc này càng không thể thay đổi lời.
Vả lại, người nhà của Sở Vân Phi đâu phải lần đầu đến gây rối, thì sao chứ?
Hiện tại chỉ là đổi một người khác mà thôi.
Hắn liếc mắt ra hiệu cho mấy đệ tử, trong ánh mắt lóe lên vẻ hung ác. Những người nhà Sở Vân Phi này đến tận cửa, không thể để yên, phải cho tên tiểu tử này một bài học.
"Vốn dĩ ta định nói chuyện cẩn thận để giải quyết vấn đề này!" Sở Vân Phàm thấy mấy tên thủ sơn đệ tử dùng ánh mắt trao đổi với nhau, nhất thời giận quá hóa cười. Bắt cóc Sở Vân Phi rồi mà còn dám hành hung hắn, thật sự là coi trời bằng vung.
Thật sự là quen làm thổ bá vương ở Tây Hoa Thành này rồi, không hề coi luật pháp Liên Bang ra gì.
Gặp phải kẻ không nói lý, Sở Vân Phàm cũng lười nói lý với hắn. Nếu không muốn giao người, vậy thì đánh đến khi nào chịu giao người thì thôi.
"Lên, đánh gãy chân nó, cho nó bớt lên mặt!" Tên tuần sơn lĩnh đệ tử hét lớn, mấy đệ tử kia cũng khá hiểu ý, lao thẳng về phía Sở Vân Phàm.
Vừa nói, tên tuần sơn lĩnh đệ tử trực tiếp xông lên trước, thực lực của hắn trong đám đệ tử này là cao nhất, đã đạt luyện khí cảnh đỉnh cao, chỉ còn rửa bước nữa là bước vào cảnh giới Hậu Thiên.
Ở những thế lực bình thường, cũng xem như là một phương hảo thủ.
Đối với dân thường thì hắn là một tồn tại khó có thể địch lại, bình thường hắn cũng quen hung hăng hống hách rồi, dựa vào danh tiếng của Thanh Dương Tông, ai mà không kiêng kỵ ba phần, ở khu vực xa xôi của Tây Hoa Thành, hắn thực sự đã thành một thổ bá vương.
Đáng tiếc hắn lại gặp phải Sở Vân Phàm!
Sở Vân Phàm chỉ cười lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên sát khí, quát lên: "Muốn chết!"
Nói rồi, Sở Vân Phàm trực tiếp chỉ một ngón tay, trong nháy mắt điểm về phía tên tuần sơn lĩnh đệ tử.
Tên tuần sơn lĩnh đệ tử nhất thời có cảm giác vong hồn đại mạo, không nói nên lời vì sao, nhưng chính là có một cảm giác đáng sợ đến cực hạn, giống như đối mặt với một con hung thú tuyệt thế.
Ngón tay của Sở Vân Phàm dường như chậm mà nhanh, chỉ trong chớp mắt đã điểm trúng người hắn. Hắn thậm chí không kịp phản ứng, liền bị trúng chiêu.
"Chạm!"
Ngón tay này điểm vào, quả thực giống như bị pháo bắn trúng vậy, ngực hắn lõm xuống thấy rõ, cả người như diều đứt dây bay ngược ra ngoài.
Toàn bộ xương ngực bị Sở Vân Phàm điểm gãy, trực tiếp ngã xuống đất bất động.
Sở Vân Phàm không thèm nhìn hắn một cái, biết hắn chưa chết. Sở Vân Phàm không thể tùy tiện giết người trong lãnh thổ Liên Bang, nhưng ngón tay này cũng đã khiến hắn trọng thương.
Chân khí Tiên Thiên của hắn lưu lại trong đó, ít nhất vài tháng không nhúc nhích được.
Những đệ tử tuần sơn còn lại gần như ngay lập tức đã bị dọa sợ, bọn họ thấy Sở Vân Phàm còn trẻ, chỉ mười mấy tuổi, còn tưởng rằng chỉ là một tên tiểu tử không biết trời cao đất rộng.
Ai ngờ Sở Vân Phàm ra tay lại tàn nhẫn như vậy, chỉ trong nháy mắt đã đánh bại thủ lĩnh của bọn họ.
Bọn họ tuy tàn nhẫn, nhưng đó là đối với người bình thường, đối mặt cao thủ thực sự, bọn họ vẫn biết thế nào là kẻ khó chơi.
"Chuồn mau!"
Bọn họ liếc nhìn nhau, hiểu ý trong mắt nhau, nhanh chóng chạy trốn, đi tìm trưởng lão trong môn phái.
"Muốn chạy? Giờ này còn kịp sao?" Sở Vân Phàm cười lạnh, trên tay bắn ra từng đạo chân khí, gần như được hắn luyện thành kiếm khí. Chiêu này khó làm tổn thương cao thủ thực sự, nhưng đối với những kẻ thậm chí chỉ mới miễn cưỡng vượt qua cảnh giới Luyện Khí mà nói, lại vô cùng hiệu quả.
"Ầm!"
"Âm!"
"Ầm!"
Từng tiếng va chạm vang lên, những người này chỉ trong chốc lát đã bị Sở Vân Phàm đánh ngã hết.
Trực tiếp nằm la liệt trên đất, thống khổ giãy giụa. Tuy không chết, nhưng cũng bị trọng thương, thậm chí tổn thương cả ngũ tạng lục phủ.
"Nếu không có cách nào nói chuyện cẩn thận, vậy thì đánh đi, đánh đến khi nào các ngươi phục tùng thì thôi!" Sở Vân Phàm cười khẩy nhìn lên núi, hai bên sơn đạo đều có camera giám sát, tình hình ở đây chắc chắn đã bị Thanh Dương Tông phát hiện.
Sở Vân Phàm đã sớm hiểu rõ, đối mặt với loại thổ bá vương xưng bá một phương này, giảng đạo lý là vô ích, bọn chúng chỉ tin kẻ nào có nắm đấm to hơn là vua, vậy thì chỉ có thể dùng nắm đấm lớn hơn đánh đến khi nào chúng phục tùng thì thôi.
"Coong!"
"Coong!"
"Coong!"
Trên đỉnh Thanh Dương sơn, một hồi chuông báo động vang lên, dường như đang triệu tập đệ tử Thanh Dương Tông.
Sự yên tĩnh trên sơn đạo bị phá vỡ, từng trận tiếng bước chân đồn dập từ trên núi vọng xuống.
Rất nhiều đệ tử Thanh Dương Tông đang tập hợp, quy mô lớn như vậy, bình thường cao thủ Hậu Thiên đỉnh cao gặp phải cũng phải bỏ chạy.
Nhưng Sở Vân Phàm không như vậy, hắn không hề sợ hãi, chỉ khẽ động thân đã lấy ra cự kiếm Trọng Khuyết từ trong không gian sơn hà, sau đó trực tiếp bước lên sơn đạo, tiến về hướng tông môn trên núi.
"Ai, to gan thật, dám xông vào Thanh Dương Tông ta!"
Kèm theo một tiếng quát lớn, một đám đệ tử Thanh Dương Tông chặn đường Sở Vân Phàm.