Trong ấn tượng của nàng, Sở Vân Phàm là một người rất bình thường, tính cách ôn hòa, chứ không hề ác liệt như bây giờ.
Tuy rằng trước đây Cổ Thái Hoa cũng rất cường thế, nhưng sự khác biệt giữa hai người giờ đã lộ rõ. Cổ Thái Hoa nhìn có vẻ hung hăng, thực chất chỉ là ngạo mạn.
Đó là một loại ngạo khí ăn sâu vào xương tủy, chỉ là trước kia che giấu quá kỹ nên khó nhận ra.
Nhưng so với Sở Vân Phàm, sự khác biệt hiện ra ngay lập tức.
Sở Vân Phàm hung hăng mang theo khí thế bàng bạc, tầm vóc khác biệt một trời một vực. Còn sự hung hăng của Cổ Thái Hoa chỉ là sự ngạo mạn làm nổi bật lên, khiến người ta chán ghét.
Nhưng nàng biết, Sở Vân Phàm không nên như vậy. Chuyện này hoàn toàn không hợp lý. Trong mấy năm sau khi tốt nghiệp cấp ba, Sở Vân Phàm đã trải qua những gì?
Lúc này, cán cân trong lòng nàng đã nghiêng hẳn về phía người bạn học cũ. Dù sao, Sở Vân Phàm nói năng chừng mực, còn Cổ Thái Hoa thì hùng hổ dọa người.
Mặc dù hiện tại Cổ Thái Hoa đang bị đánh ngã trên đất, nhưng nếu Sở Vân Phàm thua, hậu quả còn nghiêm trọng hơn nhiều.
"Sở Vân Phàm, cậu đi nhanh đi, nếu không, đợi người của Thanh Hoa Đại Học đến thì phiền phức to!"
Dương Lệ Lệ vội nói.
Sinh viên của thập đại danh giáo không dễ trêu vào, không chỉ vì thực lực của họ mạnh, mnà còn vì sau lưng họ là những danh giáo đó.
Nếu Sở Vân Phàm không đi ngay, rắc rối sẽ liên tục ập đến.
Sở Vân Phàm khẽ mỉm cười, thấy bạn học cũ vẫn quan tâm mình, lòng anh có chút ấm áp, rồi nói: "Không sao, tôi muốn xem họ có thể điều ai đến!"
"Sở Vân Phàm, thằng nhãi ranh, có ngon thì đừng đi!" Cổ Thái Hoa lau vệt máu trên khóe miệng, hung tợn nói.
Rõ ràng là hắn đang gọi người. Sở Vân Phàm nhìn Cổ Thái Hoa, khẽ lắc đầu. Hắn bây giờ còn kém xa trước kia, chỉ là vẻ ngoài hào nhoáng, bên trong thối rữa mà thôi.
“Tôi không đi, cử gọi người đi!”
Sở Vân Phàm cười lạnh nói. Anh không gây sự nhưng cũng không sợ sự. Hơn nữa, anh đến tham gia buổi tọa đàm mùa thu này, sớm đã chuẩn bị cho những xung đột rồi.
Yến tiệc này không dễ nuốt, nhưng phải xem họ có đủ khẩu vị không, có bị mẻ răng không.
"Tốt, được lắm!"
Cổ Thái Hoa hét lớn. Xung quanh, người tụ tập càng lúc càng đông. Thấy có người dám trêu vào Thanh Hoa Đại Học, lại còn muốn ở lại đây chờ người đến, chắc chắn sẽ có một cuộc xung đột lớn.
Ở đây, nhiều người là sinh viên của các thập đại danh giáo khác, họ ước gì được thấy Thanh Hoa Đại Học nếm trái đắng.
Không chỉ Dương Lệ Lệ, mà cả Mã Võ và Đỗ Nguyệt Nhi cũng nhận ra có gì đó không đúng. Trước đây, họ nghĩ Sở Vân Phàm không biết trời cao đất rộng, nhưng bây giờ có vẻ không phải vậy. Đơn giản là vì vẻ mặt không hề sợ hãi của Sở Vân Phàm cho thấy anh không phải là người đơn giản.
Đỗ Nguyệt Nhi vội kéo Dương Lệ Lệ sang một bên, hỏi: "Lệ Lệ, cậu bạn học cũ này của cậu rốt cuộc có lai lịch gì?"
Dương Lệ Lệ có chút dở khóc dở cười, nói: "Tớ cũng không biết nữa. Hồi đi học, cậu ấy chỉ là một bạn học rất bình thường thôi, tớ còn chẳng nhớ gì nhiều!"
Dương Lệ Lệ nói thật. Nếu thời gian trôi qua lâu hơn, có lẽ Dương Lệ Lệ có gặp Sở Vân Phàm trên đường cũng không nhận ra.
Nếu Sở Vân Phàm vốn là một thiên tài sáng chói, thì mọi chuyện có thể hiếu được, vì những người như vậy, cô sẽ không quên, mọi chuyện đều rất bình thường.
Nhưng bây giờ, Sở Vân Phàm đã thay đổi quá nhiều. Ngay cả khí thế của người học sinh thiên tài nhất mà cô biết trong trường cũng không bằng một phần mười của Sở Vân Phàm.
Thậm chí, anh ta có chút giống những cường giả cái thế mà cô thấy trên mạng, trong những video bễ nghễ thiên hạ, vượt lên trên chúng sinh.
Sở Vân Phàm chưa đến mức đó, nhưng đã có mô hình như vậy.
"Không thể nào!"
Đỗ Nguyệt Nhi nghỉ ngờ nhìn Dương Lệ Lệ. Nếu không phải cô hiểu rõ Dương Lệ Lệ, cô đã nghi Dương Lệ Lệ nói đối rồi.
Khí chất của Sở Vân Phàm hoàn toàn khác với vẻ bình thản trước đây, lộ ra sự sắc bén khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Một người như vậy sao có thể bình bình đạm đạm suốt ba năm cấp hai?
"Thật mà, ba năm cấp hai, tớ chẳng có chút ấn tượng nào. Ai biết cậu ấy lại lợi hại đến vậy!"
Dương Lệ Lệ có chút ảo não nói.
Không nghỉ ngờ gì nữa, Sở Vân Phàm là một đối tượng tốt, nhưng trước đây cô lại không hề nhận ra.
"Nhưng dù Sở Vân Phàm có lợi hại đến đâu, e rằng cũng không thể chống lại nhiều cao thủ của Thanh Hoa Đại Học đâu!"
Đỗ Nguyệt Nhi nói.
Tuy rằng màn thể hiện vừa rồi của Sở Vân Phàm rất kinh diễm, nhưng sau khi so sánh Sở Vân Phàm với một con quái vật khổng lồ như Thanh Hoa Đại Học, họ vẫn cảm thấy Sở Vân Phàm không có phần thắng nào.
"Bây giờ cậu nghĩ tớ còn có thể khuyên được cậu ấy sao?" Dương Lệ Lệ cười khổ nói. Cô đâu có ngốc, làm sao không thấy được, vừa rồi là Sở Vân Phàm nể mặt cô bạn học này thôi.
"Ai đám động đến sinh viên Thanh Hoa Đại Học?” Lúc này, một tiếng quát lạnh từ phía xa truyền đến, tiếp theo, một thanh niên khoảng hai mươi tuổi đi nhanh tới, đám đông tự động tách ra như nước chảy.
Mọi người nhìn sang, người thanh niên này khí vũ hiên ngang đi nhanh tới.
Cổ Thái Hoa thấy người thanh niên này, trên mặt lộ ra vẻ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.
"Tư Đồ Tử Anh!"
Có người nhận ra thân phận của người đến. Đây chẳng phải là thủ tịch sinh viên năm hai của Thanh Hoa Đại Học hiện tại sao?
Trong hơn một năm qua, Tư Đồ Tử Anh không còn là một tân sinh viên nữa, mà đã tạo dựng được danh tiếng không nhỏ. Nhiều người nhanh chóng nhận ra anh ta.
"Tử Anh sư đệ, cậu phải làm chủ cho tôi. Có người ức hiếp người của Thanh Hoa Đại Học!"
Lúc này, Cổ Thái Hoa vội bò dậy, vẻ mặt thảm hại nói.
Thấy bộ dạng này của Cổ Thái Hoa, Tư Đồ Tử Anh lộ vẻ chán ghét. Đường đường là sinh viên Thanh Hoa Đại Học mà lại có bộ dạng như vậy, thật mất mặt.
"Nói chuyện cho cẩn thận!"
Tư Đồ Từ Anh nói.
"Hóa ra là Tư Đồ Tử Anh đến rồi, xem ra có trò hay để xem. Tư Đồ Tử Anh này không phải là nhân vật tầm thường đâu!"
"Đúng vậy, trong số sinh viên Thanh Hoa Đại Học, số người được trường coi trọng sánh ngang với cậu ta không có mấy người, e rằng việc bước vào Tiên Thiên cảnh giới trong tương lai gần như là chuyện chắc chắn!"
"Một trong những người mạnh nhất trong thế hệ trẻ, không hề thua kém mấy người của Liên Bang Đại học đâu!"
Mọi người bàn tán xôn xao, những lời đồn về Tư Đồ Tử Anh gần như được viết thành văn.
Nghe được những lời đồn và thân phận của Tư Đồ Tử Anh, sắc mặt của Dương Lệ Lệ, Đỗ Nguyệt Nhi và Mã Võ cũng thay đổi.