Lời của tân sinh này lập tức thu hút sự chủ ý của mọi người. Những tân sinh khác cũng nhận ra người trước mặt là ai.
Từ khi nhập học, họ đã nghe danh người này không ngớt, một cái tên vang như sấm bên tai chỉ trong một thời gian ngắn.
Thủ tịch năm nhất năm ngoái, Sở Vân Phàm!
Người ta nói năm ngoái, hắn đã đánh bại cao thủ Tiên Thiên, thực lực khó lường. Chỉ cần dựa vào những gì thể hiện năm ngoái, hắn đã là một trong những người tài giỏi nhất trường, có thể sánh ngang với hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Ngôi sao mới nổi trong Tranh Đoạt Chiến Đạo Sư, người từng nhắm đến vị trí số một của trường, Giang Lăng Tiêu, quán quân Luận Đạo Đại Hội, thủ tịch lớp.
Những thành tích này, trong mắt họ, không còn là truyền kỳ mà là thần thoại, điều mà không ai có thể làm được.
"Thì ra đây là Sở sư huynh!"
"Trời ơi, mình lại được gặp người thật. Chỉ không biết những truyền thuyết kia có mấy phần thật, mấy phần giả!"
"Nhưng nhìn Sa Bằng sư huynh có vẻ phục tùng như vậy, chắc hẳn những lời đồn dù có phóng đại, cũng không sai lệch nhiều!"
Mấy tân sinh xôn xao bàn tán. Dù không phải vất vả lắm mới thi được vào Liên Bang đại học như những học sinh khác, họ vẫn không được coi là mạnh nhất trong Liên Bang.
Những thứ khác có thể giả bộ, chỉ có danh hiệu thủ tịch lớp là không thể, nhất định là người mạnh nhất lớp, nếu không ai dám tự nhận danh hiệu đó, chăng khác nào tự tìm đường chết?
Dù có chút kỳ lạ khi Sở Vân Phàm, thủ tịch lớp, không phải Trạng Nguyên Cao Thi, cơ bản mọi người vẫn có thể xác nhận thực lực của hắn.
Sa Bằng đứng bên cạnh nhìn Đinh Dẫn, không hề ngăn cản. Anh nhớ lại những ngày đầu của mình, cũng kiêu ngạo như vậy, kết quả bị Sở Vân Phàm đánh cho tơi bời, lúc đó mới biết thế nào là "thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân".
Có những người sinh ra để phá vỡ những quy tắc.
Anh cười khẩy. Đinh Dẫn là người có thiên phú tốt nhất trong đám sư đệ sư muội này, bước vào Hậu Thiên trước một bước không chỉ đơn giản là lợi thế ban đầu, khoảng cách giữa họ sẽ ngày càng lớn. Việc có người đi sau vượt lên như Sở Vân Phàm chỉ là truyền thuyết, không thể coi là ví dụ.
Đến cả đối mặt với mình, Đinh Dẫn cũng không chịu thua, việc cậu ta muốn khiêu chiến Sở Vân Phàm là điều hết sức bình thường.
Thật là không biết lượng sức!
Sở Vân Phàm nhìn ánh mắt của Đinh Dẫn, cười nhếch mép: "Muốn lĩnh giáo?"
"Vậy đi, nếu cậu đỡ được một chiêu của tôi mà không tan tác, tôi sẽ chỉ điểm cho cậu vài chiêu!" Sở Vân Phàm nói.
Đinh Dẫn nghe vậy, không những không vui mà còn tức giận. Tu vi của cậu ta có thể nói là bá chủ khu căn cứ, đừng nói cùng tuổi, ngay cả những học viên năm trên cũng bị cậu ta đánh cho tơi tả.
Một người như vậy có thể nói là thiên kiêu. Tuy rằng sau khi vào Liên Bang đại học, thấy được thực lực của Sa Bằng, cậu ta đã bớt kiêu ngạo hơn, nhưng thái độ của Sở Vân Phàm vẫn khiến cậu ta khó chịu.
Một chiêu?
Hắn cho rằng mình không đỡ nổi một chiêu của Sở Vân Phàm sao?
"Xin mời sư huynh chỉ giáo!"
Đinh Dẫn chắp tay, giọng nói cứng ngắc.
Sở Vân Phàm cũng nhận ra Đỉnh Dẫn không phục, nhưng anh không để bụng, chỉ nói: "Vậy thì nhìn kỹ!”
Nói rồi, anh không dùng chiêu thức gì, chỉ đơn giản giơ một ngón tay ra. Trong khoảnh khắc, đất trời rung chuyển, vô số linh khí bằng mắt thường có thể thấy được tập trung về phía ngón tay Sở Vân Phàm. Ngón tay này di chuyển không nhanh, nhưng càng tiến đến gần, khí thế kinh khủng càng tăng lên.
Chỉ trong chốc lát, nó đã tạo thành một sức nặng vạn cân!
Khí thế kinh khủng này trực tiếp đè lên người Đinh Dẫn.
Đinh Dẫn lập tức cảm nhận được khí thế này. Nếu khí thế của cao thủ Hậu Thiên chỉ có thể coi là uy hiếp, thì khí thế của cao thủ Tiên Thiên lại khác, nó có thể tác động đến cả thiên địa linh khí cùng lúc liên động.
Thậm chí chỉ bằng khí thế, họ có thể nghiền nát kẻ địch dưới Tiên Thiên.
Cậu ta cảm giác được cả thiên địa đang bài xích mình, một áp lực đáng sợ từ bốn phương tám hướng ập đến, như muốn nghiền nát cậu ta thành từng mảnh.
Cơ thể đã được rèn luyện lâu năm cũng bắt đầu biến dạng, xương cốt ma sát vào nhau.
"Ầm!"
Sở Vân Phàm chỉ hơi tăng tốc độ, giống như cọng rơm cuối cùng làm gãy lưng lạc đà, Đinh Dẫn không thể chống đỡ được nữa, cả người quỵ xuống, hai tay chống xuống đất, thở dốc từng ngụm lớn, mồ hôi lạnh rơi xuống đất.
Lúc này mọi người mới phát hiện, toàn thân Định Dẫn đã ướt đẫm mồ hồi lạnh.
Những học sinh mới càng thêm khó hiểu, Sở Vân Phàm chỉ giơ một ngón tay ra, thậm chí còn không chạm vào Đinh Dẫn, không thể nói là nhanh hay tàn nhẫn.
Nhưng Đinh Dẫn lại như bị trọng thương, chỉ một đòn mà thôi!
Nhưng họ có thể thấy tình trạng của Đinh Dẫn không phải là giả vờ. Vả lại, sau vài ngày ở chung, họ không tin Đinh Dẫn sẽ phối hợp với Sở Vân Phàm để diễn trò.
"Khí thế, là khí thế!"
Cuối cùng họ cũng phản ứng kịp. Dù sao cũng là những người tài giỏi, cuối cùng cũng đã bước vào đỉnh cao Luyện Khí cảnh. Tuy chưa từng thấy cao thủ Tiên Thiên ra tay, họ vẫn có thể phán đoán được.
"Với thực lực của Đinh Dẫn, dù chúng ta liên thủ cũng không phải đối thủ của cậu ta, nhưng không ngờ dưới tay Sở sư huynh, đến khí thế đơn giản nhất cũng không đỡ nổi!"
Những học sinh mới đều trợn mắt há mồm, không dám tin.
Dù sao Sở Vân Phàm cũng chỉ lớn hơn họ một tuổi, mạnh hơn là điều đương nhiên, nhưng việc thậm chí không cần ra tay, chỉ dựa vào khí thế đã đánh bại Đinh Dẫn, đã vượt quá phạm vi nhận thức của họ.
Ban đầu họ nghĩ Sa Bằng rất mạnh, nhưng so với Sở Vân Phàm thì không đáng nhắc đến.
"Chi hơn nhau một tuổi, chênh lệch lớn đến vậy sao?”
"Lẽ nào những truyền thuyết kia đều là thật?"
Nhưng họ càng thêm phấn khích. Chênh lệch một tuổi không đến nỗi lớn như vậy, vậy khả năng duy nhất là do Sở Vân Phàm đã tiến bộ vượt bậc trong một năm ở Liên Bang đại học.
Chẳng phải điều đó có nghĩa là họ cũng có thể tiến bộ nhanh chóng trong năm nay?
Liên Bang đại học quả nhiên không tầm thường.
Khác với những học sinh mới, Sa Bằng, người đã bước vào Hậu Thiên, thực sự cảm nhận được thế ẩn chứa trong ngón tay của Sở Vân Phàm, thoạt nhìn bình thường, nhưng không thể ngăn cản.
Giống như hồng thủy phá đê, không cần chiêu thức gì, bất cứ thứ gì dám cản đường đều bị cuốn trôi, hóa thành hư không.
"Trời ạ, đội trưởng đúng là ngày càng biến thái!"
Anh cũng hiểu những học sinh mới đang nghĩ gì, chỉ có thể cười khổ. Nếu ai ở Liên Bang đại học một năm cũng có thể biến thái như vậy, thì Liên Bang Nhân Loại đã sớm thống nhất Côn Lôn giới.
Sở Vân Phàm mạnh như vậy chỉ vì anh ấy là Sở Vân Phàm mà thôi!