Hoặc có lẽ, Thiên Mệnh Đao cũng giống như Phi Tiên Ấn, bản chất đều là võ học Vương cảnh, tuyệt học chân chính của cao thủ Vương cảnh. Nếu chưa đạt tới Vương cảnh mà đã học, thì chỉ là bản rút gọn, không phải bản hoàn chinh.
Mà khi được lão tông chủ Thiên Mệnh Tông thi triển, Thiên Mệnh Đao mới thật sự là tuyệt học vô song.
Có thể danh chấn thiên hạ nhiều năm như vậy, đương nhiên không phải chuyện đơn giản.
Một đao chém trời, một đao chém đất, đao đao trảm thiên mệnh!
Một đao chém xuống, đại đạo pháp tắc hòa vào trong đó, hóa thành một đạo đao quang vô cùng rực rỡ.
Đây là một đao mạnh nhất của Vương cảnh
Lão tông chủ Thiên Mệnh Tông quả thực vô cùng mạnh mẽ, gần như chỉ còn cách đỉnh cao Vương cảnh nửa bước chân.
Gần như không hề kém cạnh!
So với Trưởng công chúa cũng không hề kém cạnh.
Trong Nhân tộc hiện nay, tuy cường giả cảnh giới Hoang không nhiều, nhưng mỗi người đều vô cùng đáng gờm, đều gần đạt tới đỉnh cao Vương cảnh.
Nếu không, làm sao có thể kiềm chế được số lượng Vương giả Ma tộc đông hơn?
Đến nước này, Sở Vân Phàm cũng không cần thiết phải lưu thủ. Trên đỉnh đầu hắn, Sơn Hà Đỉnh hiện ra, tỏa ra ánh sáng kinh người, trấn áp vũ trụ hư không, cứng rắn ép không gian, chặn lại đao thế đang chém xuống.
"Coong!"
Một tiếng kim loại va chạm lớn vang lên.
Chỉ một đòn này thôi, nếu tung ra ngoại giới, cũng đủ để khiến toàn bộ Trung Thổ Thần Châu kinh hãi.
Đại chiến Vương giả ảnh hưởng quá rộng lớn, vận dụng thiên địa pháp tắc, tạo thành đủ loại cảnh tượng kỳ dị trong trời đất.
Nhưng trong Luyện Yêu Hồ, căn bản không ai biết, khí tức chiến đấu cũng không thể tiết lộ ra ngoài.
Trong mắt lão tông chủ Thiên Mệnh Tông, dị sắc liên tục lóe lên, bởi vì vừa rồi, một kích kia của hắn không hề lưu thủ.
Hắn muốn một đao đánh chết Sở Vân Phàm.
Nhưng thực tế là, hắn không thể một đao đánh chết Sở Vân Phàm.
Sơn Hà Đinh của Sở Vân Phàm hoàn toàn đỡ được thế công của hắn, điều này khiến hắn hơi nhíu mày, bởi vì hắn đã ý thức được sự chăng lành.
Chặn lại đòn tấn công của lão tông chủ Thiên Mệnh Tông, thế công của Sở Vân Phàm cũng bùng nổ. Năm ngón tay hắn nắm quyền, tám tôn thần chỉ xuất hiện phía sau.
"Bát Bộ Kinh Thiên Quyền!"
Sở Vân Phàm tung một quyền, Phấn Toái Chân Không, không gian trong Luyện Yêu Hồ đều bị một quyền này của hắn đánh cho vỡ nát.
"Oành!"
Đòn đánh trực tiếp oanh kích lên người lão tông chủ Thiên Mệnh Tông. Trên người ông ta xuất hiện một mặt cờ tử, mặt cờ này trực tiếp đỡ lấy nắm đấm của Sở Vân Phàm.
"Ngươi lại bước vào Vương cảnh hậu kỳ, vậy thì càng không thể để ngươi sống!"
Chặn lại phản kích của Sở Vân Phàm, biểu hiện của lão tông chủ Thiên Mệnh Tông vô cùng lạnh lẽo, trong mắt ông ta ngày càng kiêng kỵ.
Ông ta không ngờ Sở Vân Phàm lại bước vào Vương cảnh hậu kỳ, tiến bộ so với người cùng lứa tuổi quá nhanh.
Người như vậy, chỉ cần tiếp tục trưởng thành, rất có thể trở thành đỉnh cao Vương cảnh, thậm chí tương lai thành Hoàng giả cũng không phải không thể.
Càng như vậy, càng phải bóp chết nguy hiểm từ trong trứng nước.
"Thiên Mệnh Đao, Đao Đao Trảm Thiên Mệnh!"
Lão tông chủ Thiên Mệnh Tông hét lớn một tiếng, trong nháy mắt, pháp lực trên người ông ta đều ngưng lại, thiên địa cũng ngưng lại theo.
Chính xác hơn, là Luyện Yêu Hồ ra tay. Đây là một tiểu thế giới độc lập, do chủ nhân Luyện Yêu Hồ tùy ý khống chế.
Đây cũng là điểm đáng sợ nhất của Luyện Yêu Hồ. Dựa vào chiêu thức này, lão tông chủ Thiên Mệnh Tông đã từng hãm hại không ít Vương giả, từ từ lớn mạnh bản thân.
Và hiện tại, ông ta muôn dùng thủ pháp tương tự để đối phó Sở Vân Phàm.
Nhưng, ngay lúc ông ta cho rằng một đao này có thể trực tiếp chém giết Sở Vân Phàm...
Thì thấy trên đỉnh đầu Sở Vân Phàm, không biết từ lúc nào xuất hiện một bức họa. Bức tranh càng ngày càng lớn, lớn lên theo gió, nháy mắt phá tan sự cầm cố của Luyện Yêu Hồ.
Hai kiện hoàng đạo pháp khí kinh khủng bất ngờ giao chiến.
"Cái gì? Sao có thể?" Trên mặt lão tông chủ Thiên Mệnh Tông lộ ra vẻ kinh sợ.
Sau khi sử dụng Luyện Yêu Hồ, ông ta vốn tưởng rằng có thể nắm chắc phần thắng trước Sở Vân Phàm.
Ai ngờ trên người Sở Vân Phàm cũng có một kiện hoàng đạo pháp khí, lại còn có thể chống đỡ được Luyện Yêu Hồ.
Điều này khiến ông ta khó chịu.
Dù sao ông ta biết rõ, Luyện Yêu Hồ không hoàn chỉnh, chưa chắc có thể chiếm thượng phong.
"Tốc chiến tốc thắng!"
Lão tông chủ Thiên Mệnh Tông hét lớn một tiếng, ánh sáng Thiên Mệnh Đao trong tay càng thêm rực rỡ.
"Chính hợp ý ta!"
Sở Vân Phàm cũng đuổi theo, không hề sợ hãi, năm ngón tay nắm quyền, tung ra một quyền.
"Ầm ầm!"
Thiên Mệnh Đao mang theo ánh sáng khủng bố và tám tôn thần chỉ va chạm trên không trung.
"Phốc!”
Lão tông chủ Thiên Mệnh Tông bay ngược ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi, rõ ràng bị thiệt lớn trong cuộc giao chiến vừa rồi.
"Sao có thể, ngươi mới vào Vương cảnh bao nhiêu năm, công lực của ngươi sao có thể thâm hậu hơn ta!" Lão tông chủ Thiên Mệnh Tông vẫn hoàn toàn không thể tin được.
Ông ta thành đạo mấy trăm năm, còn Sở Vân Phàm mới đạt tới Vương cảnh bao nhiêu năm, chưa kể đột phá Vương cảnh hậu kỳ chắc chắn là chuyện chưa được bao lâu.
Theo lý thuyết, công lực của ông ta phải hoàn toàn chiếm thượng phong mới đúng.
Nhưng thực tế là ông ta bị thiệt lớn.
"Ếch ngồi đáy giếng không thể hiểu băng giá mùa đông, ngươi cho rằng đều là cao thủ Vương cảnh, ngươi liền có thể đứng ngang hàng với ta, có thể sánh ngang với ta sao?"
Sở Vân Phàm hét lớn một tiếng, thừa thắng truy kích, đốt cháy pháp lực đến cực hạn, chớp mắt đã tới, vồ giết về phía lão tông chủ Thiên Mệnh Tông.
Một quyền này tung ra, lão tông chủ Thiên Mệnh Tông lại bị đánh bay ra ngoài, dù ông ta có pháp kỳ phòng ngự trên người cũng vô dụng, tại chỗ nứt toác.
"Phốc!"
Lão tông chủ Thiên Mệnh Tông lại phun ra một ngựm máu, sắc mặt cực kỳ khó coi, trong nhây mắt, già hơn rất nhiều.
Đòn đánh này, làm tổn thương bản nguyên của ông ta.
Bất kể ông ta mạnh mẽ đến đâu, ông ta chung quy đã già yếu. Bình thường còn không nhìn ra, nhưng bây giờ bị Sở Vân Phàm trẻ tuổi lực tráng, khí huyết thịnh vượng đánh trúng, lập tức lộ rõ bản chất.
"Phi Tiên Ấn!"
Sở Vân Phàm lại đuổi giết tới, gần như một đòn liền trọng thương ông ta, một cái Phi Tiên Ấn đánh nát cơ thể ông ta.
Lão tông chủ Thiên Mệnh Tông liên tục lùi về phía sau. Càng tử chiến kịch liệt, thế yếu của ông ta càng lớn. Ông ta khôi phục một phần, Sở Vân Phàm có thể khôi phục mười phần. Ông ta bị Sở Vân Phàm kéo chết.
Vì vậy, Sở Vân Phàm căn bản không sợ dùng phương pháp tổn thương đổi tổn thương.
Trong thời gian ngắn nhất, hắn đã trọng thương ông ta, thậm chí dồn đến đường cùng, một quyền xuyên thủng lồng ngực, đánh ra một lỗ máu lớn.
"Lão phu ta vạn vạn không ngờ, tung hoành cả đời, lại chết trên tay ngươi!" Lão tông chủ Thiên Mệnh Tông vạn phần không cam lòng nói.
"Đây chính là số mệnh!"
Sở Vân Phàm ngưng tụ sức mạnh sấm sét thành một thanh trường kiếm, ánh kiếm chém xuống, đầu lão tông chủ Thiên Mệnh Tông bị chém bay, chết thảm tại chỗ.