Sở Vân Phàm nhớ lại khuôn mặt Công Tôn Hoằng, trên mặt mang theo vài phần cười lạnh. Hắn có quá nhiều kẻ địch, nhiều đến mức chính hắn cũng không biết rốt cuộc có bao nhiêu.
Có lẽ chỉ một câu nói vô tình cũng có thể kết thêm một kẻ thù.
Nhưng trong vô số kẻ thù đó, những kẻ vừa mong muốn hắn chết, vừa có thực lực và tầm ảnh hưởng để làm việc đó, lại không có bao nhiêu.
Và Thiên Mệnh Tông luôn đứng đầu trong danh sách này.
Vì vậy, khi nghe nói đệ tử Thiên Mệnh Tông đứng sau mọi âm mưu, Sở Vân Phàm không hề ngạc nhiên, thậm chí có cảm giác đó là điều đương nhiên.
“Hóa ra là bọn chúng!” Sở Vân Phàm cười lạnh nói, “ĐI”
"Đi đâu?" Hải Long Thú có chút khó hiểu hỏi.
"Đến trụ sở Thiên Mệnh Tông, bắt chúng phải cho ta một lời giải thích hợp lý!" Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
"Nhưng ta không có chứng cứ!" Hải Long Thú có chút do dự nói.
Dù là hung thú trong biển, nó cũng biết Thiên Mệnh Tông hiện tại cường đại và đáng sợ đến mức nào. Vừa nhận chủ nhân đã phải đắc tội một thế lực kinh khủng như vậy.
Nghĩ đến đó, Hải Long Thú chỉ muốn ngất đi.
"Chứng cứ? Cần sao?" Sở Vân Phàm cười lạnh đáp. Khi Thiên Mệnh Tông nghi ngờ hắn, chúng có cần chứng cứ không?
Đương nhiên là không, bởi vì Thiên Mệnh Tông mạnh mẽ, cho phép chúng tùy ý hành động dựa trên suy đoán.
Trước đây, Sở Vân Phàm chỉ là Thần Tàng cảnh, còn phải cẩn trọng. Nhưng giờ hắn đã bước vào Lĩnh Vực cảnh, thực lực thay đổi long trời lở đất. Ở chiến trường thượng cổ này, dù không thể xưng vô địch, cũng không kém bao nhiêu.
Cho dù có kẻ mạnh hơn hắn, cũng không thể giết chết hắn!
Đó chính là lá bài tẩy lớn nhất của hắn.
"Nếu bọn chúng không giao người thì sao?" Hải Long Thú hỏi.
"Vậy thì đánh đến khi nào chúng chịu đưa ra một câu trả lời thỏa đáng. Muốn tính kế ta à? Ta ngược lại muốn xem chúng có bao nhiêu cái đầu!"
Sở Vân Phàm nhếch miệng cười. Dù đối thủ là Thiên Mệnh Tông hùng mạnh, Sở Vân Phàm cũng không hề nao núng.
Dù sao hắn đã hoàn toàn trở mặt với Thiên Mệnh Tông. Hơn nữa, sau khi hắn sử dụng Tai Nạn Tinh Mâu, sự nghi ngờ của Thiên Mệnh Tông đối với hắn hẳn đã gần như chắc chắn.
Đã vậy, thì quậy cho long trời lở đất!
Thiên Mệnh Tông tưởng có thể dễ dàng đối phó hắn sao?
Sở Vân Phàm nhận ra, từ khi bước vào Lĩnh Vực cảnh, tâm tình hắn đã thay đổi hoàn toàn. Những chuyện trước đây cần phải cẩn trọng, giờ hắn không cần quan tâm nữa.
Những quy tắc cứng nhắc không thể ràng buộc hắn. Hắn có thể tùy tâm sở dục làm bất cứ điều gì mình muốn.
Thực lực mạnh mẽ là căn nguyên của mọi sự tự tin.
Với thực lực của hắn, ở bên ngoài, hắn có thể được gọi là một nhân vật lớn, dù tự lập môn phái, cũng có thể trong thời gian ngắn xây dựng một tông môn tầm cỡ nhất lưu.
Đi đến đâu, hắn cũng được người ta kính trọng!
Ngoại trừ những cao thủ Phong Vương cảnh mà không biết có còn tồn tại hay không, thì những cao thủ Lĩnh Vực cảnh này gần như chi phối mọi việc lớn nhỏ trên đời.
Phải biết, tông chủ Phi Tiên Tông cũng chỉ có tu vi Lĩnh Vực cảnh mà thôi.
Vào lúc này, theo một nghĩa nào đó, Sở Vân Phàm có thể xem là một nhân vật ngang hàng với tông chủ Phi Tiên Tông.
Hải Long Thú nghe vậy suýt chút nữa thì ngã nhào. Dù ngông cuồng đến đâu, nó cũng biết sự đáng sợ của Thiên Mệnh Tông. Bình thường, nó sẽ không một mình khiêu khích một quái vật khống lồ đáng sợ như vậy, đó là tự tìm đến cái chết.
Trừ khi nó thần công đại thành, giống như tổ tiên của nó, thành công phong hoàng. Đến lúc đó, có lẽ nó mới có tư cách không coi Thiên Mệnh Tông ra gì.
Bằng không, dù là cường giả Phong Vương cũng không có tư cách coi thường Thiên Mệnh Tông. Nhưng Sở Vân Phàm lại đang làm điều đó.
"Cái gì? Hắn muốn đánh đến tận cửa à? Hắn điên rồi sao!"
"Trụ sở Thiên Mệnh Tông dễ đánh như vậy sao?"
"Quá điên cuồng, nhưng ta thích. Ta đi ngay đây, chiếm một vị trí tốt!”
"Trời ơi, đây là muốn khai chiến trực diện sao? Sở Vân Phàm và Thiên Mệnh Tông?"
Rất nhiều người cảm thấy hoàn toàn điên cuồng, đặc biệt là khi Sở Vân Phàm lại muốn khai chiến với Thiên Mệnh Tông.
Nếu ở bên ngoài, hành động khiêu chiến này chắc chắn sẽ thất bại. Rốt cuộc Thiên Mệnh Tông có bao nhiêu nội tình, khủng bố đến mức nào, không ai biết rõ.
Ai biết bên trong còn ẩn giấu bao nhiêu lão quái vật, với thực lực kinh thiên động địa.
Nhưng nếu ở chiến trường thượng cổ, mọi thứ lại khác. Ở bên trong chiến trường thượng cổ, thực lực Thiên Mệnh Tông tuy mạnh, nhưng cũng chỉ là một trong nhiều thế lực, không có khả năng một tay che trời.
Nói cách khác, rất nhiều người nhận ra rằng Sở Vân Phàm thực sự có thể lật đổ con quái vật khổng lồ Thiên Mệnh Tông.
Điều này khiến họ trở nên sôi sục.
Nhìn Sở Vân Phàm cưỡi trên lưng Hải Long Thú, hóa thành một đạo độn quang biến mất tại chỗ.
Mọi người như sôi sùng sục, gần như ngay lập tức, tất cả đều đưa ra quyết định, đồng loạt đi theo ra ngoài, đạp lên độn quang hướng về trụ sở Thiên Mệnh Tông ở chiến trường thượng cổ bay đi.
Và tin tức này cũng được lan truyền với tốc độ nhanh nhất.
Với tốc độ lan truyền tin tức của những cao thủ này, chỉ trong chốc lát, toàn bộ chiến trường thượng cổ, ngoại trừ những người bế quan, hầu như tất cả mọi người đều biết chuyện từ đầu đến cuối.
"Cái gì, Sở Vân Phàm đã chém giết cả thiếu niên chí tôn tu luyện ra một ngàn đạo pháp tắc?"
"Sở Vân Phàm lại tu luyện ra hai ngàn đạo pháp tắc, hắn tu luyện thế nào vậy? Hắn chẳng lẽ là ma quỷ sao?"
"Cái gì, Lĩnh Vực cảnh, Sở Vân Phàm trong chiến đấu đột phá đến Lĩnh Vực cảnh? Làm sao có thể, làm sao có người làm được?"
Mọi người đều trợn tròn mắt. Không phải ai cũng đi góp vui, rất nhiều người đến bây giờ mới biết Sở Vân Phàm đã đánh chết hai thiếu rên chí tôn tu luyện ra một ngàn đạo pháp tắc, đồng thời thu phục một vị chí tôn thiếu niên.
Hơn nữa, hắn còn trong trận chiến với cao thủ Lĩnh Vực cảnh, thành công đột phá đến Lĩnh Vực cảnh.
Một hòn đá ném xuống gây nên ngàn cơn sóng.
Trong khi nhiều thiếu niên chí tôn đang đăm chiêu suy nghĩ, mong muốn đạt được đột phá, thì Sở Vân Phàm lại hoàn thành đột phá dưới hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào, một lần nữa bỏ xa họ tám con phố.
Rất nhiều thiên kiêu đỉnh cấp càng cảm thấy tuyệt vọng. Tốc độ tiến bộ của Sở Vân Phàm quá nhanh, đến mức dù họ cố gắng đuổi kịp, vẫn không thể theo kịp.
Trong khi họ còn chưa biết làm thế nào để ngưng tụ một ngàn đạo pháp tắc, thì Sở Vân Phàm đã ngưng tụ được hai ngàn đạo pháp tắc, đồng thời hoàn thành đột phá đến Lĩnh Vực cảnh.
Đối với họ, đây chính là tin dữ.
Ban đầu họ không tin, nhưng sau đó, rất nhiều người thu thập được hình cáo thị, họ thấy được thực lực hủy thiên diệt địa của Sở Vân Phàm. Dù không tin, cũng phải tin.