"Ngươi là Sở Vân Phàm?" Giao Vô Ảnh nhìn người trước mặt, đoán chắc thân phận.
Chủ nhân Trấn Viễn Thành là Sở Vân Phàm, chuyện này không khó đoán.
Hắn vốn định cướp lấy Trấn Viễn Thành trước, làm bàn đạp tiến vào nội địa Nhân tộc.
Hiện tại Nhân tộc đang tự thân khó bảo toàn. Dù có Đại Hạ Thái úy trấn thủ Trấn Yêu Thành, kiềm chế Yêu tộc, nhưng Đại Hạ Thái úy cũng bị một đại yêu trong Yêu tộc giữ chân, không thể phân thân.
Nếu là bình thường thì không sao, vì Nhân tộc có nhiều Vương cảnh, có thể đến trợ giúp bất cứ lúc nào.
Bọn chúng thường chỉ đám cắt lúa, cướp bóc dân biên giới, mấy đại nhân vật kia chăng thèm để ý.
Nhưng nếu muốn chiếm cứ thành trì Nhân tộc, sẽ lập tức bị các đại nhân vật Nhân tộc phản kích.
Trong Nhân tộc có mấy tồn tại kinh khủng, chỉ cần một vị cũng đủ băm hắn thành trăm mảnh.
Bởi vậy, bình thường hắn không dám manh động.
Nhưng hiện tại khác, đây là cơ hội ngàn năm có một. Không chỉ Đại Hạ Thái úy bị kiềm chế, các cao thủ khác cũng bị đối thủ riêng của mình giữ chân.
Vương cảnh không thể ra tay, đây là cơ hội tốt ngàn năm một thưở của bọn chúng.
Trấn Viễn Thành nằm ở giao giới bốn tộc, là yết hầu giao thông, vị trí vô cùng quan trọng.
Đoạt được Trấn Viễn Thành, không chỉ xâm lấn được phúc địa Nhân tộc, còn phong tỏa, ngăn cản đường tiến của Đồ tộc và Man tộc.
Bởi vậy, đây là vùng binh gia tranh chấp.
Nhòm ngó Trấn Viễn Thành không chỉ một hai kẻ, Đồ tộc và Man tộc cũng có người để mắt tới.
Thậm chí, trong Yêu tộc cũng không ít kẻ đòm ngó Trấn Viễn Thành.
Trong số đó, hắn không chiếm ưu thế, nên mới muốn tiên hạ thủ vi cường, giành thế chủ động.
Nhưng hiện tại, chủ nhân Trấn Viễn Thành đã trở về, sự tình có chút khó khăn rồi đây.
"Không sai, ta là Đại Hạ Trấn Viễn Hầu, Sở Vân Phàm!" Sở Vân Phàm liếc nhìn người trước mặt.
Trước Tai Nạn Tinh Mâu của hắn, mọi ngụy trang đều vô nghĩa. Hắn nhìn thấu bản thể đối phương, một con giao long khổng lồ dài mấy ngàn trượng, đen kịt, toàn thân mọc đầy gai, vô cùng đáng sợ.
Đây là một con giao long vương, một khi đột phá Vương cảnh, sẽ hóa thành chân long.
"Ngươi cũng biết, Nhân tộc hiện tại khó bảo toàn, đang lảo đảo dưới công kích của Ma tộc. Ngươi khoe danh vị hầu tước Đại Hạ hoàng triều ra, ngươi cho là có tác dụng?" Giao Vô Ảnh cười lạnh.
Nếu là bình thường, trên địa bàn Nhân tộc, lại có danh vị hầu tước Đại Hạ hoàng triều, tự nhiên được Đại Hạ khí vận Kim Long che chở. Khi giao chiến, dù thực lực kém hơn, kẻ địch cũng khó hiểu mà thua.
Đó là lý do các tộc khác kiêng kỵ cường giả Nhân tộc.
"Ngươi nghĩ ta hy vọng được Đại Hạ khí vận Kim Long bảo vệ?" Sở Vân Phàm nhếch mép cười. "Ta chỉ muốn nói, trời vẫn là trời Đại Hạ, đất vẫn là đất Đại Hạ, có ta ở đây, ai cũng không lật được trời!"
“Tốt một Đại Hạ Trấn Viễn Hầu!" Sắc mặt Giao Vô Ảnh dần lạnh, nhìn Sở Vân Phàm bằng ánh mắt băng giá.
"Cuồng vọng cực điểm!"
Giao Vô Ảnh hét lớn, yêu khí toàn thân cuồn cuộn, cơ thể lưu quang, phi phàm.
Trong thân thể hắn diễn hóa ra ánh sáng yêu lực cuồn cuộn, hai mắt lóe tia sáng chói mắt. Trên tay hắn xuất hiện một mặt ma phiến. Ma phiến rung động, vô số yêu khí cuồn cuộn mà đến, hình thành đại thế kinh khủng, xông thẳng về phía Sở Vân Phàm.
Giữa không trung, yêu khí cuồn cuộn hóa thành hình dáng, là vô vàn yêu thú trong thiên địa, dưới sự điều động của hắn, che trời lấp đất mà đến.
Đây là thủ đoạn cuối cùng của hắn, gần như có thể dựa vào sức một người, quét ngang một nhánh đại quân.
"Đây là... hàng nhái Vạn Yêu Phiên?" Sở Vân Phàm nhíu mày. Trong ký ức Đan Hoàng có món pháp bảo, là pháp bảo do một Yêu Hoàng thượng cổ luyện chế.
Không biết bao nhiêu đại yêu đánh một phần nguyên thần vào Vạn Yêu Phiên, biểu thị thần phục, nguyện ý bị hắn điều động.
Pháp bảo đó danh chấn thiên hạ, đánh bại vô số cường địch, đồng thời tượng trưng cho việc hiệu lệnh bầy yêu.
Ma phiến này hẳn là Vạn Yêu Phiên nhái, uy lực không thể sánh với Vạn Yêu Phiên trong truyền thuyết.
Căn bản không cùng đẳng cấp.
"Nếu là Vạn Yêu Phiên thật, uy lực kia không thể nghi ngờ, nhưng chỉ là hàng nhái, sao làm khó dễ được ta?" Sở Vân Phàm cười lớn, hai tay đột nhiên xé ra, kim quang đầy trời cuồn cuộn, hóa thành hai bàn tay lớn màu vàng óng, xé về phía ma phiến.
"Muốn xé Vạn Yêu Phiên của ta, sao có thể!"
Giao Vô Ảnh giận dữ gầm lên. Vạn Yêu Phiến này hắn hao tâm tổn lực luyện chế, tuy không thể so với Vạn Yêu Phiên trong truyền thuyết, nhưng cũng không phải người thường có thể sánh bằng.
Nhưng ngay sau đó, hai bàn tay lớn màu vàng óng của Sở Vân Phàm đi sâu vào vô tận yêu thú, xé chúng thành mảnh vụn.
Rồi một tiếng xé rách lớn vang lên, Vạn Yêu Phiên bị xé nát tại chỗ.
"Sao có thể?" Giao Vô Ảnh không ngờ Sở Vân Phàm lại đáng sợ đến vậy, dễ như trở bàn tay xé nát Vạn Yêu Phiên hắn luyện chế.
Ngay sau đó, Sở Vân Phàm đã đến trước mặt Giao Vô Ảnh, năm ngón tay nắm quyền, đấm ra.
"Bát Bộ Kinh Thiên Quyền!"
Sau lưng Sở Vân Phàm, tám tôn Thần Linh cường đại trấn áp Giao Vô Ảnh.
Giao Vô Ảnh tức giận gào thét, liên tục nổ ra quyền ảnh kinh khủng, muốn phá nát tám tôn thần chỉ sau lưng Sở Vân Phàm.
Nhưng vô dụng, mọi công kích của hắn đều bị hóa giải dễ dàng.
Hắn tu hành bảy ngàn đạo pháp tắc, đối mặt Sở Vân Phàm tu hành một vạn đạo pháp tắc, chênh lệch như trời và đất.
Hoàn toàn không phải đối thủ của Sở Vân Phàm.
Dễ như trở bàn tay đè xuống.
...
Giao Vô Ảnh bị quyền kình đáng sợ vặn vẹo thân hình, thân thể vốn mạnh mẽ bị xoay chuyển, bị đánh ra một cái hang lớn.
"Rống!"
Giao Vô Ảnh rên rỉ, lộ ra bản thể, một con giao long khổng lồ dài mấy ngàn trượng.
Lồng ngực hắn bị đánh thủng một lỗ lớn.
Đến nước này, hắn hiểu rõ, người trước mắt không phải kẻ hắn trêu chọc nổi, hắn không phải đối thủ.
Hắn chỉ muốn xoay người bỏ chạy, nhưng làm sao chạy thoát? Một đạo kiếm quang kinh người từ tay Sở Vân Phàm quét ra.
Gần như một kiếm chém rơi đầu Giao Vô Ảnh.