Với một Vương cảnh chân chính, nửa bước Vương cảnh dù mạnh đến đâu cũng chỉ là sâu kiến!
Đó là đạo lý mà ai cũng công nhận. Chỉ là trước đây, Sở Vân Phàm từng khiêu chiến và chiến thắng một Vương cảnh, khiến niềm tin trong lòng mọi người có chút dao động.
Nhưng sau cái tát vừa rồi của Sở Vân Phàm, tất cả đều bừng tỉnh.
Vương cảnh không thể xúc phạm, đặc biệt là những tồn tại tuyệt đỉnh như Sở Vân Phàm!
Rất nhiều người bắt đầu hối hận. Sao họ lại nhất thời hồ đồ, nghĩ đến chuyện ép Sở Vân Phàm thoái vị?
Chuyện đó căn bản không thực tế.
Như Sở Vân Phàm đã nói, chỉ có những vương giả khác đích thân đến mới xứng đứng ngang hàng với hắn. Người bình thường sao có tư cách đó?
"Đây mới là thực lực chân chính của Vương cảnh sao?"
"E rằng chúng ta, những kẻ nửa bước Vương cảnh này, trong mắt họ chẳng khác gì người thường. Đằng nào cũng chỉ cần một lòng bàn tay, khác biệt chẳng qua là dùng sức nhiều hay ít mà thôi."
"Thật sự quá đáng sợ!"
Mọi người vội vàng thoái lui, bị một mình Sở Vân Phàm trấn nhiếp.
"Sở Vân Phàm, ngươi thật to gan, dám sát hại Phó Tông chủ Thiên Mệnh Tông ta!"
Đúng lúc này, trên bầu trời vọng xuống một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa. Ngay sau đó, một bóng người hiện ra giữa không trung.
Mọi người định thần nhìn kỹ. Không ai khác, đó chính là Lão Tông chủ Thiên Mệnh Tông.
Tuy ông ta quanh năm bế quan, ít người được gặp, nhưng điều đó không ngăn cản được việc họ nhận ra thân phận của người vừa đến.
Sau khi Sở Vân Phàm giết chết một trợ thủ của ông ta, Lão Tông chủ Thiên Mệnh Tông cuối cùng cũng không nhịn được mà xuất hiện.
"Giết thì sao?" Sở Vân Phàm cười lạnh, "Ngươi tưởng ta không dám giết chắc?"
"Vương cảnh không thể nhục. Nếu không, chẳng phải chó mèo nào cũng nghĩ đến chuyện giết chúng ta hay sao?" Sở Vân Phàm nói rành mạch, vang vọng trong không gian. Không ít người gật đầu đồng tình, đặc biệt là những Vương cảnh đang âm thầm theo dõi, càng thấy lời này chí lý.
Họ tuy không sợ, nhưng khó tránh khỏi bị tiểu nhân thừa cơ. Hơn nữa, dù không có ai làm vậy, nếu lúc nào cũng có kẻ dòm ngó, dù họ có mạnh đến đâu cũng khó tránh khỏi bị tính kế.
Vì vậy, cách tốt nhất là dập tắt mọi ý đồ đen tối ngay từ đầu. Vương cảnh không thể xúc phạm, đó là nguyên tắc cơ bản, không thể lay chuyển.
“Huống hồ, ngươi tưởng ta không biết sao? Chuyện lần này, sau lưng có ngươi đổ thêm dầu vào lửa!”
Sở Vân Phàm cười lạnh nhìn Lão Tông chủ Thiên Mệnh Tông.
Việc xúi giục, ép buộc Sở Vân Phàm dùng cảnh giới nửa bước Vương cảnh đại chiến với Hung Thú Vương cũng là do Lão Tông chủ Thiên Mệnh Tông này làm ra.
Lão Tông chủ Thiên Mệnh Tông nhìn Sở Vân Phàm với vẻ mặt phức tạp.
Không nghi ngờ gì, rất nhiều chuyện phía sau màn đều do ông ta sắp đặt. Nhưng ngay cả ông ta cũng không ngờ Sở Vân Phàm lại khó đối phó đến vậy.
Ép Sở Vân Phàm giao chiến với Hung Thú Vương là kế "rút củi đáy nồi". Vốn đĩ, đó là con đường thập tử nhất sinh. Dù Sở Vân Phàm có lợi hại đến đâu, cũng không thể sống sót.
Nếu Sở Vân Phàm xuất chiến, chắc chắn sẽ chết dưới tay Hung Thú Vương.
Còn nếu Sở Vân Phàm chọn cách trốn tránh, ông ta sẽ có lý do can thiệp, hoàn toàn có thể nhân danh đại nghĩa dân tộc, ép Sở Vân Phàm tự sát để xoa dịu cơn giận của Hung Thú Vương.
Tuy lý do có chút gượng ép, nhưng ông ta chỉ cần một cái cớ để ăn nói với Nhân Vương là đủ.
Ông ta tin rằng, dù Nhân Vương có phẫn nộ đến đâu, cũng không thể vì một kẻ đã chết mà trở mặt hoàn toàn với ông ta.
Trong tình thế nhân tộc bấp bênh này, một Vương cảnh có tác dụng không thể nghỉ ngờ, như Định Hải Thần Châm trấn giữ một phương.
Nhưng điều khiến ông ta vạn vạn không ngờ là, khi ông ta cho rằng Sở Vân Phàm chắc chắn không thể trốn thoát, phải chết không nghi ngờ, thì Sở Vân Phàm lại tìm được con đường sống trong tuyệt vọng.
Cuối cùng còn thành tựu Vương cảnh!
Ông ta chỉ có thể cho rằng, con Hung Thú Vương mà ông ta kỳ vọng cao đơn giản là thứ rác rưởi.
Đến một tên nửa bước Vương cảnh cũng không giết được!
Hiện tại, Sở Vân Phàm không còn là cái họa tâm phúc của Thiên Mệnh Tông nữa, mà đã nâng cấp thành kẻ thù sinh tử. Sở Vân Phàm hoàn toàn có thể hủy diệt truyền thừa nhiều năm của Thiên Mệnh Tông.
Tuy ông ta có tuyệt đối tự tin rằng Sở Vân Phàm không thể là đối thủ của mình, nhưng tuổi tác của ông ta so với Sở Vân Phàm lớn hơn rất nhiều, thậm chí còn lớn hơn vài thế hệ so với Tông chủ Phi Tiên Tông hiện tại.
Tuổi thọ của Vương cảnh dài hơn nhiều so với Lĩnh Vực cảnh, nhưng ông ta không thể không thừa nhận rằng mình đã già nua, còn Sở Vân Phàm thì như mặt trời mới mọc ở phương Đông. Với thực lực kinh người mà Sở Vân Phàm thể hiện, hoàn toàn có thể tưởng tượng được rằng tương lai ngàn năm, thậm chí hai ngàn năm tới, sẽ là thiên hạ của Sở Vân Phàm.
Ông ta sẽ già và chết, còn Sở Vân Phàm sẽ ngày càng mạnh mẽ.
Đặc biệt là Sở Vân Phàm là người tài ba trong số các thiếu niên chí tôn, tương lai thậm chí có khả năng phong hoàng, và khả năng đó không hề nhỏ.
Một khi Sở Vân Phàm phong hoàng, đó sẽ là một mối đe dọa lớn đối với Thiên Mệnh Tông.
Bị một vị hoàng giả ngày đêm nhớ đến chuyện báo thù, đối với một tông môn mà nói, quả thực là chết chắc.
Trừ phi Thiên Mệnh Tông cũng xuất hiện một vị hoàng giả, mới có thể đối đầu với Sở Vân Phàm.
Nhưng ông ta không muốn đặt hy vọng vào việc Thiên Mệnh Tông trong tương lai có thể xuất hiện một vị hoàng giả. Ông ta quen với việc trấn áp hoàn toàn tất cả những người có thể gây ra mối đe dọa cho Thiên Mệnh Tông ngay từ khi còn manh nha.
Nghĩ đến đây, ánh mắt ông ta nhìn Sở Vân Phàm ngày càng kiêng kỵ, sát ý từ từ tăng lên.
Sở Vân Phàm đương nhiên nhìn thấy sát ý trong mắt Tông chủ Thiên Mệnh Tông, thậm chí có thể đoán ra được những gì ông ta đang nghĩ.
Nhưng hiện tại mọi thứ đã khác. Hắn có thể đứng ngang hàng với đối phương!
"Bây giờ còn dám mưu tính ta, ngươi gan không nhỏ. Sớm muộn gì ta cũng sẽ giết ngươi!"
Sở Vân Phàm lạnh lùng nói.
Nếu không phải Vương cảnh, Sở Vân Phàm sẽ không trực tiếp trở mặt với đối phương. Bởi vì như vậy, có thể khiến đối phương liều lĩnh tấn công, đến lúc đó, hắn chỉ là một kẻ đã chết, ai sẽ đòi lại công đạo cho hắn?
Nhưng hiện tại thì khác!
"Hừ!"
Sở Vân Phàm vung tay lên, trực tiếp tung ra một chưởng. Trên bầu trời, một bàn tay khí hóa khổng lồ xuất hiện, trực tiếp tóm lấy Lão Tông chủ Thiên Mệnh Tông.
"Oanh!"
Lão Tông chủ Thiên Mệnh Tông bị tóm nát thành đầy trời linh khí. Tuy rằng hóa thân của Lão Tông chủ Thiên Mệnh Tông có thể đáng sợ hơn nhiều so với một nửa bước Vương cảnh thông thường, nhưng trước mặt Sở Vân Phàm, căn bản không có bất kỳ phần thắng nào.